TIN TỨC
  • Lý luận - Phê bình
  • “Tự tình với quê” một khí văn trữ tình riêng biệt của Cao Thanh Mai

“Tự tình với quê” một khí văn trữ tình riêng biệt của Cao Thanh Mai

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
771 lượt xem

 Bảo Bình

  “Văn học là nhân học” như một lẽ tự nhiên, vô thức theo nhau vào trang viết của các nhà văn, nhà thơ cùng rất nhiều cách nhìn khác nhau về thế giới, con người. Nó trở thành hạt nhân trong nhiều tác phẩm, định hướng ngòi bút của người nghệ sĩ trên cả hai phương diện: cảm quan hiện thực và ngôn ngữ nghệ thuật. “Tự tình với quê” của tác giả Cao Thanh Mai cũng không nằm ngoài quy luật đó.

Nhà văn Cao Thanh Mai

Xuyên suốt tập sách, ta dễ dàng nhận ra cảm hứng chủ đạo của tác phẩm, bởi giọng điệu độc đáo của nó. Một giọng điệu trữ tình được đan xen giữa cảm hứng lãng mạn và hiện thực đời sống. Tạo nên tính thẩm mĩ riêng biệt của tác phẩm, truyền cảm cho người đọc. Một loại xúc cảm cao đẹp luôn ẩn sâu đâu đó trong mỗi con người chúng ta về tình người, tình quê, tình thâm, về hai đấng sinh thành và cảm giác khổ đau, chưa tròn đạo của những đứa con xa xứ.

Nói về yếu tố ngôn ngữ, lối văn như kể, như trần tình kết hợp lối tả thực sinh động, linh hoạt, cuốn hút người đọc. Mỗi một tản văn là mỗi câu chuyện đời, trần trụi mà dễ thương, thực tiễn mà nên thơ, giản đơn mà ý nghĩa. “Tự tình với quê” là khúc tâm tình sâu lắng, đậm hồn quê và mang tính nhân văn sâu sắc.

“Thêm ni nhớ thương” vừa đủ để thương nhớ cho bất cứ ai có tuổi thơ được sống với đồng quê, vườn tược. Ngọt ngào, ấm áp nhưng cũng tê dại đi một miền cơ thể. Vạn vật biến đổi không ngừng, quy luật là vậy. Vô thường là thế, nên ta chỉ có thể ngậm ngùi. Và chỉ có thể “để ni nhớ thương kia tiếc đến bạc đầu” vì bao lần “lỡ chuyến”, bao lần lỡ quên. Thế mới nói, chúng ta nên sống cho từng phút giây của cuộc đời, đặc biệt là với người thân, đừng để lại hối tiếc gì. Đó, có lẽ là điều tác giả muốn nhắn nhủ chăng?

Ở “Lời yêu thương viết tự đáy lòng” , tôi đọc và tin chị đã viết bằng tất cả cảm xúc nơi tận sâu. Một khí văn mộc mạc mà cao quý lan toả sang tôi, nó khiến tim tôi thắt lại. Cái “trách hờn, giận dỗi” của ngôi nhà, mảnh vườn trong truyện lại trở thành của chính mình. Đôi tay run run của ba, của má… như của ba, của má tôi vậy… cho đến cái bước chân “vội vàng vụt qua ngõ” sao mà cứ như của chính chúng ta. Tất thảy, tất thảy… nó khiến tôi nghèn nghẹn.

Hay “Tự tình với quê”, chân chất từ triền sông, gốc bần, cánh đồng làng cùng lời ru với “cái lưng còng của má”… nhưng khi tác giả sử dụng giọng điệu trần thuật tâm lý, thì mọi thứ ấy biến thành thiêng liêng cả. Con người trở nên nhỏ bé, hoà mình vào mọi đường gân, thớ thịt miền quê. Con người trở về với cái gọi là tiểu vũ trụ trong cái vũ trụ to lớn mênh mông này.

Rồi “Nơi ấy là chân trời” kiểu vừa tự sự vừa trải lòng về miền quê, về những vùng đất đi qua. Kiểu như tâm tình về dòng sông, biển cả, chân trời… nhưng cái sâu xa hơn lại là cái mắt thường không nhìn thấy được giữa cái không cùng không tận này. Con người vốn là vậy, hiểu biết của riêng ta chỉ là giọt nước giữa đại dương. Một triết lý nhân sinh sâu sắc.

Chiến tranh với thương đau và mất mát. Đọc “Mộ gió và tên anh” của Cao Thanh Mai, Tôi bỗng nhớ về bốn câu thơ của Nguyễn Thái Sơn

Vạt đồi yên nghỉ bao đồng đội/ Nhang trầm một thẻ, biết làm sao

Đốt lên, đành cắm nơi đầu gió/Hương khói đừng quên nấm mộ nào

Bài thơ mà chỉ một lần đọc qua, tôi đã thuộc làu. Nó nằm đâu đấy trong tiềm thức, và trỗi dậy bất cứ lúc nào.Mộ gió và tên anh” thêm lần nữa nhắc ta yêu kính những chiến sĩ đã ngã xuống vì quê hương, đất nước. Đau và nhớ, để nhắc ta sống cho đàng hoàng, tử tế. Góp cho cuộc đời một giá trị nào đó, dù nhỏ nhoi. Cách miêu tả sinh động, cùng nhịp điệu thâm trầm mà réo rắt trong từng câu chữ như xoáy vào tâm can người đọc. Những câu hỏi được đặt ra, và không có lời giải về nỗi đau không của một cá nhân nào, nỗi đau dân tộc.

Lần lượt, “Chạm trái tim mình”, “Nửa giấc mơ hoa”, “Ba tôi là người lính”, “Phía ấy quê nhà”… những tâm tình khắc khoải đong đầy, da diết về những buồn vui nhân thế, ân nghĩa sâu nặng, chữ tình không phai… tác giả với lối khai thác hiện thực nhưng chất trữ tình thì đậm đặc, cuốn hút người đọc mải mê vào “Tự tình với quê” một cách đầy cảm xúc, chân tâm.

Trên bước đường phiêu bạt, mưu sinh, tạo lập… ai rồi cũng thế, rời quê. Và nhớ về. Tác giả với những độc thoại nội tâm, những hồi tưởng, liên tưởng… rời ra rồi chắp lại. Bung xung đấy rồi lại kết dính vào. Làm thành một chuỗi của ý thức, sự dồn nén và khao khát, sự nếm trải và chiêm nghiệm… làm nên cái đẹp của người, của đời qua từng trang viết.

Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ/ Sẽ không lớn nổi thành người

Tiếp cận tác phẩm, ta nhận diện đấy là một đề tài cũ. Loại đề tài gần như thường trực trong thi văn kim cổ. Nhưng dưới ngòi bút của Cao Thanh Mai, ta lại thấy một khuynh hướng khai thác hoàn toàn mới mẻ. Một chất cảm quan kết hợp tình yêu sâu nặng dành cho nơi chốn tuổi thơ, dành cho những người đã rứt ruột đẻ ra mình, dành cho những con người quanh ta… vẻ đẹp được toát ra từ tác phẩm nó dịu dàng làm sao nhưng lại vô cùng mãnh liệt. Cái đẹp rung cảm người đọc từ nội dung biểu đạt đến hình thức thể hiện. Từ bụi tre, cánh võng, con đường đến tình thân, tình người; từ câu chữ, tiết tấu, nhịp điệu đến lối so sánh, miêu tả… tạo nên một thứ được gọi là linh hồn tác phẩm. Cái linh hồn ấy thâm nhập vào người đọc, một cách nhẹ nhàng, tự nhiên mà vô cùng sâu lắng. Giọng điệu tác phẩm như một cách kết nối cảm xúc, suy tư, trăn trở… nó từ tốn, chậm rãi nhưng lại có sức cuốn lạ lùng. Nó khiến người đọc thổn thức, nó đánh thức những miền còn ngủ quên đâu đó. Một kiểu trần thuật tâm lý, nó đào sâu vào ngỏ ngách bên trong con người, làm bật lên một thế giới nội tâm đầy ẩn ức, chân thật đến rõ nét, rất đời mà tinh tế, sắc sảo.

Năng lực sử dụng câu chữ của tác giả rất đặc biệt. Đậm chất miền tây, chơn chất nhưng lại giàu biểu cảm. Nhà văn có sự chuyển dịch điểm nhìn rất linh hoạt. Khiến ta  không khỏi đôi lúc phải dừng lại ngẫm nghĩ, bần thần bởi hồn cốt được toát ra từ khí văn của chị, chạm vào ta. Một sự dẫn dắt người đọc với tôi là mượt mà và ấn tượng, bình dị mà tinh tường . Đó là cái tài của tác giả vậy.

Nhà phê bình văn học Trần Thanh Đạm cho rằng: “Cái hay của lời kể trong truyện thường là chỗ tự nhiên, nhuần nhị, sinh động và truyền cảm. Một câu chuyện hay là câu chuyện tự nó sống qua lời kể, tuy có người kể nhưng xem ra dường như truyện kể về mình. Muốn vậy, lời kể thường xen với lời tả, tả cảnh, tả người, tả việc, tả tình”. Và, “Tự tình với quê” của nhà văn Cao Thanh Mai thật đúng lắm thay với lời nhận xét này. Một quyển sách đáng đọc.

B.B

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hữu Thỉnh và chiến sĩ xe tăng
Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian nan khốc liệt của dân tộc Việt Nam trong gần một phần tư thế kỷ như một bản trường ca âm vang giai điệu trầm lắng bi hùng, đã phản ánh phẩm chất cao đẹp sáng ngời của mọi tầng lớp nhân dân ở cả ba miền. Những người tham gia vào sự nghiệp cách mạng của dân tộc, cầm súng trực diện đấu tranh với quân thù có những chiến sĩ làm văn nghệ thuộc đủ binh chủng như: Nguyễn Thi (1928-1968), Lê Anh Xuân (1940-1968), … và Hữu Thỉnh. Trong đó, xuất thân từ một chiến sĩ xe tăng, Hữu Thỉnh được coi là một gương mặt thơ xuất sắc nổi trội trong nền văn học có lửa của giai đoạn 1954-1975.
Xem thêm
Lê Quang Sinh và nghệ thuật phê bình thơ
Bài viết của PGS.TS Hồ Thế Hà
Xem thêm
Anh nằm đây – trẻ mãi tuổi hai mươi
Bài viết về thơ Trần Ngọc Phượng
Xem thêm
Lê Tiến Vượng và hai tập lục bát liền hơi
Bài viết của nhà thơ Vũ Quần Phương về hai tập lục bát của Lê Tiến Vượng xuất bản cuối năm 2016 (Lục bát khóc cười) và cuối năm 2018 (Lục bát phố).
Xem thêm
“Gặp” lại nhà văn Lưu Thành Tựu với “Hoa xương rồng trên cửa sổ tầng 5”
Nhà văn Lưu Thành Tựu hiện là phó ban điều hành phân hội văn học, hội văn học nghệ thuật Bình Dương. Truyện ngắn Hoa xương rồng trên cửa sổ tầng 5 của anh là tác phẩm đạt giải tại Cuộc thi truyện ngắn Đông Nam bộ năm 2022, đã đăng trên vanvn.vn và Tạp chí Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh như một sự ra mắt sau khi tác giả được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam.
Xem thêm
Chất Folklore trong Lục bát khóc cười và Lục bát phố
Cầm hai tập thơ thuần thể loại lục bát quen thuộc, nghĩ đọc cũng hơi ngại bởi cứ đều đều một điệu, dễ chán. Nhưng đọc một vài bài mở đầu trong tập “Lục bát khóc cười” và “Lục bát phố” của Lê Tiến Vượng thì cảm giác ấy dần mất đi và thay vào đó là cảm giác hào hứng và thú vị.
Xem thêm
Trăn trở sự tồn tại người - Gía trị nhân bản trong thơ Văn Cao
Đọc thơ Văn Cao, ở nhiều thi phẩm như: Chiếc xe xác qua phường Dạ Lạc, Những người trên cửa biển, Khuôn mặt em, Một đêm đàn lạnh trên sông Huế, Lá, Trôi, Thời gian, Cánh cửa, Thu cô liêu, Năm buổi sáng không có trong sự thật, Ba biến khúc tuổi 65, Linh cầm tiến… bạn đọc cũng có thể thấy sự đa dạng cung bậc cảm xúc, có xôn xao, có sâu lắng bâng khuâng… nhưng dường như chủ đạo vẫn là những thì thầm tự vấn, suy tư trăn trở, đau buồn và thậm chí nhiều khi hoang mang, kinh hãi, lo âu. Phải chăng, tất cả những thể nghiệm cảm xúc nội tâm ấy bắt nguồn sâu xa từ những “chấn thương” tinh thần của tác giả bởi tác động của hoàn cảnh sống? Và dưới tầng sâu lớp ngôn từ của mỗi thi phẩm ẩn giấu bao mỹ cảm mà chúng ta cần suy ngẫm“giải mã”?
Xem thêm
Nguyễn Trọng Tạo mà đời vẫn say, mà hồn vẫn gió
Hôm nay 12/6, Nhà lưu niệm nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo (1947-2019) được khánh thành tại đội 6, xã Diễn Hoa, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.
Xem thêm
Số phận các nhân vật nữ trong tập truyện ngắn “Đảo” của Nguyễn Ngọc Tư
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư Sinh năm 1976 tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau, là nhà văn, Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Năm 2018, cô được trao Giải thưởng Văn học Liberaturpreis 2018 do Litprom (Hiệp hội quảng bá văn học châu Á, châu Phi, Mỹ Latin ở Đức) bình chọn, dựa trên việc xem xét các bản dịch tiếng Đức tác phẩm nổi bật của các tác giả nữ đương đại tiêu biểu trong khu vực. Giải thưởng được trao hàng năm nhằm vinh danh các tác giả nữ đến từ châu Á, Phi, Mỹ Latin, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE) và vùng Caribe.
Xem thêm
Lê Khánh Mai và hành trình nhà thơ nữ bứt phá
Nhà thơ, nhà văn Lê Khánh Mai đến nay (năm 2024) đã ấn hành 12 đầu sách, trong đó có 7 tập thơ, 1 tiểu thuyết, 1 tập truyện ngắn, 1 chuyên luận văn học, 1 tập tiểu luận phê bình văn học, 1 tập tản văn và tuỳ bút. Sức sáng tạo ở một tác giả nữ như vậy là liên tục và rất mạnh mẽ. Thơ là thể loại chính của ngòi bút Lê Khánh Mai nhưng văn xuôi và lý luận, phê bình cũng đạt nhiều thành tựu. Tất cả làm nên tên tuổi của một nhà thơ, nhà văn tiêu biểu của tỉnh Khánh Hoà và của văn học Việt Nam hiện đại.
Xem thêm
Trần Đàm đi tìm một bản ngã
Đã ngoài tám mươi mà mỗi lần theo ông, cánh hậu sinh chúng tôi cách ông cả giáp vẫn thấy hụt hơi. Đúng là không nói ngoa cả khi leo dốc, đường trường lẫn khi viết lách, chơi bời.
Xem thêm
Đọc Người xa lạ của Albert Camus bằng chiếc gương soi của chủ nghĩa hiện sinh
Giàu Dương Nếu triết học cổ điển đề cao bản chất và dấn thân vào việc tìm kiếm những định nghĩa về bản chất, thì trào lưu hiện sinh tập trung vào sự tồn tại của bản thể, lấy đó làm điểm khởi nguyên cho mọi sự phóng chiếu vào thực tại khách quan. Người xa lạ (L’Étranger) của Albert Camus ra đời như một dấu ấn sâu sắc của triết thuyết hiện sinh ở giai đoạn nửa sau thế kỷ XX. Là một triết gia, nhà văn tài hoa, Camus đã mở ra những cánh cửa để người đọc bước vào thế giới của “kẻ xa lạ” Meursault – một người đàn ông tự mình chọn lấy thế đứng bên lề của xã hội. Hành trình của Meursault không đi tìm một kết luận duy nhất của sự tồn tại mà chỉ trình bày sự tồn tại như nó vốn là.
Xem thêm
Một thế giới rất ‘đời’ trong sáng tác của Tản Đà
Nhà thơ, nhà báo Tản Đà (SN 1889), quê làng Khê Ngoại, xã Sơn Đà, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây.
Xem thêm
Cây có cội, nước có nguồn
Nguồn: Báo Văn nghệ số 19/2024
Xem thêm
Khát vọng Dế Mèn
Sự ra đời của Giải thưởng Dế Mèn cùng với phát ngôn của đại diện Hội Nhà văn Việt Nam đã chạm đến khát vọng lâu nay vẫn nằm đâu đấy trong những người yêu và hiểu rõ hiện trạng văn học thiếu nhi nước nhà…
Xem thêm
Tác giả trẻ chinh phục cuộc thi Thơ Hay!
Bài viết của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn
Xem thêm