Tôi nghĩ rằng, là người văn minh thì phải chấp nhận sống chung với sự khác biệt, tuy nhiên, sự khác biệt đó nếu không tốt, muốn người ta thay đổi thì mình sẽ góp ý. Và cách góp ý của mình cũng khá hài hước nên người nghe không mấy khi khó chịu.
Con có về
như giọt nắng mùa khô
như đám lửa ngày đốt đồng xưa ấy
thiêu rạ rơm sưởi gian nhà trống trải
khói bồng bềnh, khắc khoải dáng hoàng hôn
Hợp lưu của những dòng sông
Hợp lưu muôn nỗi long đong đổ về
Sài Gòn – Quê của muôn quê
Một cánh nhạn lả lơi
Sài Gòn xuân lộng gió
Khung trời nào bỏ ngỏ
Cho nắng tràn mênh mang...
Dòng Cổ Chiên hoàng hôn
Triệu đóa bần thắp lửa
Mũi xuồng vênh nỗi nhớ
Dòng sông bao lở bồi
Vòng tay cầu Mỹ Thuận
Khoác hai bờ thương yêu
Ru Trường An tròn khuyết
Tràm Chim nghiêng bóng chiều.
Thi ca điểm hẹn: Huệ Triệu - Trần Mai Hường với hành trình ấn tượng vì cộng đồng mùa covid