Bài Viết
Từ những ngày đầu tới chặng đường chống Pháp, chống Mỹ, các cuộc chiến tranh hai đầu biên giới, những ngày hòa bình và hôm nay là đất nước trên đà đổi mới với những thành tựu lớn lao, thì công tác thương binh liệt sĩ, trong đó có các hoạt động của công tác Chính sách đã luôn quán triệt thực hiện đúng đắn, sáng tạo trên tinh thần những lời dạy của Bác Hồ. Mỗi bức thư của Hồ Chủ tịch thường rất ngắn. Những câu nói của Bác thường rất giản dị, nhưng ý nghĩa hết sức sâu sắc và luôn có tính thời sự. Bác căn dặn: “Tôi mong rằng, các đoàn thể văn hóa, công nhân, nông dân, phụ nữ, nhi đồng và các đồng chí bộ đội hoặc đến an ủi thương binh và gia đình liệt sĩ, hoặc viết thư thăm hỏi, ai sẵn quà gì thì biếu quà ấy để tỏ lòng thương mến...”
Người ta hay dùng chữ “bác học” để chỉ sở học của một người. Hai chữ “sở học” người viết dùng ở đây là từ câu nói nổi tiếng của danh y Lê Hữu Trác: “Thà tôi đắc tội với cổ nhân còn hơn là tôi phụ sở học của tôi”. Lại nhớ đến nhận xét của nhà nghiên cứu Nguyễn Huệ Chi khi viết về Lê Quý Đôn, rằng trong mỗi trang sách của ông có liên hệ đến khoảng 50 tư liệu (cuốn sách) khác. Đó cũng là lý do mà người ta tôn vinh Lê Quý Đôn là nhà bác học.
Dòng sông Vàm Cỏ vẫn miệt mài chảy, nước vẫn trôi đi, thời gian vẫn luân hồi qua từng mùa lá rụng. Nhưng bên bờ sông ấy, có những nỗi nhớ đã hóa đá, có những tình yêu đã vượt thoát khỏi ranh giới của sự sống và cái chết, để trở thành một biểu tượng bất tử. Câu chuyện về người chiến sĩ - liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và người con gái Nguyễn Thị Lệ là một minh chứng sâu sắc – một câu chuyện được viết bằng máu, nước mắt và tấm lòng sắt son của người phụ nữ Việt Nam trong khói lửa chiến tranh.
Với các cây bút hậu hiện đại thì “chẳng có gì ngoài văn bản”. Họ tận dụng tối đa những khoảng trống, những yếu tố có thể sử dụng được để sáng tạo và biểu hiện. Họ sử dụng ngôn ngữ cũng hoàn toàn khác so với những nhà hiện đại. Với quan niệm không thể làm chủ được ngôn từ “nhà văn hoạt động như một kẻ tôi tớ đã để cho văn bản hoạt động một cách tự do vượt ra ngoài ý định của chính mình” [1, tr. 409], rất nhiều cây bút hậu hiện đại đã đảo lộn ngôn ngữ của mình, đoạn tuyệt với ngữ pháp, không chú trọng tới sự mạch lạc của ngôn từ, không thừa nhận giá trị, ý nghĩa nội tại của ẩn dụ và của tượng trưng. Ngôn ngữ với các cây bút hiện hậu đại, vì thế, cũng chỉ là một trong rất nhiều mắt xích của cỗ máy sáng tạo trò chơi, của những thử nghiệm vô bờ bến. Và không thể có một trục, một tâm điểm nào trong tác phẩm hậu hiện đại - đó là một trong những biểu hiện của lối sáng tác phi trung tâm hoá.
Khi việc di chuyển bằng máy bay còn xa lạ với đa số người dân Đông Dương, gia đình Trần Trinh Huy đã có thể thuê hoặc sở hữu máy bay riêng để đi lại, thăm ruộng đất. Điều làm chấn động dư luận là cả nước Việt Nam khi ấy chỉ có 2 máy bay: một chiếc của Vua Bảo Đại và một chiếc của Trần Trinh Huy. Ngôi nhà của gia đình - nay là điểm tham quan, di tích văn hóa lịch sử - được xây dựng theo kiến trúc Pháp với nội thất nhập khẩu từ châu Âu, trở thành biểu tượng cho sự giàu sang vượt trội của tầng lớp địa chủ Nam Kỳ bấy giờ.
Videoclip "Hội Nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ 2020–2025: Một chặng đường nhiều thử thách và thành tựu" phác họa bức tranh toàn cảnh về những dấu ấn nổi bật của nhiệm kỳ: từ hoạt động sáng tác, xuất bản, các cuộc thi, trại viết, hội thảo chuyên môn, Ngày Thơ Việt Nam, công tác văn học dịch, xây dựng Website Văn chương TP.HCM và Thư viện tác giả điện tử, đến những hoạt động nghĩa tình vì hội viên và cộng đồng.
Không chỉ chinh phục nhiều thế hệ độc giả trong nước, nhà văn này còn là một trong số ít tác giả Việt Nam đưa được những câu chuyện tuổi thơ, tuổi học trò vượt biên giới quốc gia.
Thiển nghĩ, nghệ thuật là sản phẩm của con người sản sinh ra nhằm phục vụ con người nên luôn phải chịu sự tác động tất yếu của xã hội loài người. Văn nghệ sĩ tùy theo hoàn cảnh xã hội mà sáng tác tác phẩm của mình trên mối dung hòa giữa hai khuynh hướng vị nhân sinh hoặc vị nghệ thuật vậy.
Truyền thuyết Con Rồng cháu Tiên là một trong những huyền thoại đẹp nhất, sâu nhất và bền bỉ nhất trong tâm thức người Việt. Câu chuyện ấy không chỉ trao cho dân tộc một cách hình dung thiêng liêng về nguồn gốc chung, mà còn gửi gắm một quan niệm rất sớm về giang sơn: giang sơn không chỉ có núi rừng, đồng bằng, làng mạc, ruộng lúa, mà còn có biển cả, cửa sông, bến thuyền, ngư trường, đảo xa và những cộng đồng cư dân sống đời đời với sóng nước.
Chương trình giao lưu và ra mắt sách mang tên “5 dòng chảy bazan” đã diễn ra trong bầu không khí ấm áp, cởi mở và giàu cảm xúc tại Đường sách TP. Hồ Chí Minh sáng 24/5/2026. Sự kiện không chỉ giới thiệu chùm 5 tiểu thuyết của 5 cây bút trẻ đến từ Gia Lai, mà còn mở ra một cuộc gặp gỡ nhiều ý nghĩa giữa văn chương Tây Nguyên với bạn đọc thành phố.