Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Mới xa thành phố vài tuần
Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi
Sài Gòn tướng mạo phương phi
Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Người làm vườn không hay
Khi tới nhà nước vơi đi một nửa
Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa
Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng
hòa cùng âm thanh của đất
sinh sôi nhịp sống dâng đời
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Nắng bỏ lại phía sau thành phố
chút riêng tư không nói bằng lời
chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi
gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự