Có một "ngôn ngữ đất" tha thiết, giản dị mà cũng đầy lôi cuốn, luôn thì thầm cùng trái tim những đứa con xa quê.
“Theo dấu chân Người” – bài thơ mới của Đại tá, nhà thơ Trần Thế Tuyển – là một bản hùng ca kết hợp hài hòa sử thi và trữ tình.
Với những câu thơ mềm mại, giàu chất nhạc, chị đã vẽ lại một Đà Lạt vừa mờ sương vừa thăm thẳm nỗi nhớ, nơi những con dốc, hàng thông, quán cà phê… hóa thành miền hoài niệm và tình ca. Đọc thơ Phan Thị Nguyệt Hồng, ta gặp một giọng nữ thơ dịu dàng, từng trải, đầy thương nhớ – như thể mỗi vần thơ là một nhịp bước đi tìm lại chính mình giữa phố núi.
Mô hình sân khấu cho người khiếm thị không quá xa lạ với khán giả trên thế giới, thường được biết đến với thuật ngữ “accessibility performance” - biểu diễn tiếp cận, dịch vụ đáp ứng khả năng tiếp cận cho mọi người, bao gồm cả người khuyết tật.
Hà Tiên là một miền đất xinh xắn, thơ mộng ở cuối trời Tây Nam của Tổ quốc. Miền đất biên viễn này rất ấn tượng, không rộng lớn lắm nhưng địa hình giống như một Việt Nam thu nhỏ. Nơi đây có đủ sông ngòi, hang động, đồi núi, đồng bằng, vũng vịnh, hải đảo… Bởi thế, từ lâu, người ta đã đồn đại, ví von cảnh đẹp ở Hà Tiên tựa như “thiên đường dưới hạ giới”, ngắm vui mắt mà “không chán trong lòng”.
Đó là Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) Trà Giang. Chị tuổi Nhâm Ngọ, quê nội ở Quảng Ngãi, lừng lững với núi Ấn sông Trà, miền đất có nhiều bậc danh nhân nổi tiếng gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc.