- Thơ
- Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
HOA XUÂN ĐÔ THỊ MỚI
Một nhành hoa ở Bình Dương – quê mẹ
Anh mang về Sài Gòn
Hoa thơm trong giấc ngủ
Hoa thơm tiềm thức
Phú Lợi, Bàu Bàng, Bến Súc, Lai khê
Đường Điện Biên Phủ, xa lộ Hà Nội
Đô thị mùa xuân tiếng còi tàu nhịp võng
Hoa chuông vàng đã nhuộm áo em
Mở đất Phương Nam, vua Nghiêu đọc sách thánh hiền
Dân chúng thái bình, an lạc
Quê mẹ hoa sao trắng
Tinh khiết, dịu dàng tình em
Hoa thơm đại lộ Võ Văn Kiệt
Những chung cư – nhịp chảy thời gian:
Tiếng phím lách tách, tiếng khóc trẻ con bật mầm –
Hoa nở trên chiếc đàn thành phố:
Bến Nhà Rồng, nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành
Kết tụ bốn mùa hoa cát tường, muồng hoàng yến,
Hoa sữa khu Phú Mỹ Hưng
Hoa – người dân nhập cư, những cuộc đời lưu lạc
Về đây với tiếng nói thiện lương, bóng chim
Sinh sống, làm tổ, đẻ trứng
Hoa hướng dương của mùa đông
Ánh trăng sau những cơn mưa bạc
Người đi, người đi các tuyến Metro, các đường vành đai
Thiên chức của người sinh, dưỡng
Phát hiện, tôn vinh vẻ đẹp
Sứ mệnh của người cao cả
Hoa ơi -
Người kết tinh từ mồ hôi, nước mắt
Người về, người về những tổ ấm tin yêu

BÀ RỊA - VŨNG TÀU
Biển - nơi cất giấu bí mật của những cơn sóng
Bờ - nơi cất giấu bí mật của cát, những hàng cây
Những cơn sóng vỗ vào thế kỷ chúng ta
Tôi nhớ khu căn cứ Minh Đạm với những núi đá Châu Viên, Điện Bà
Che chở lịch sử và máu
Giờ đây những con đường người bước chân qua
Tiếng hát của hai anh 1948 vẫn còn vang vọng
Cát đã đi vào thành phố theo một cách riêng
Cất giấu bí mật của tình yêu và cái chết
Tôi nhớ địa đạo Kim Long
Những tường cũ rêu phong, những đường xanh khúc khuỷu
Dáng em chiều diệp lục
Trăng khuya vang ký ức
Tiếng đàn từ nhân bản
Những vòm cây bắc từ Hồ Mây đến dinh Độc Lập
Rễ bám vào giấc mơ của con người
Hương thơm những trang sách của người
Hoa nở trên đôi bàn tay người
Cây hát tiếng đời sống
Xịnh xịch tàu ghé ga
Những chuyến bay đêm, người về ngủ muộn
Tôi nhớ dáng em thạch thảo Sumo
Tôi nhớ da em Nghinh Phong chiều gió
Tôi nhớ đôi mắt em Hồ Đá Xanh
Tôi nhớ tôi hải đăng
Đèn đêm phiêu bạt
Cánh thuyền Marina
MỘT TÊN GỌI QUÊ HƯƠNG MỚI
Bên ngoài quê hương rất lạnh
Hoa kèn hồng không nở cho anh tình yêu quyến rũ
Anh không quyến rũ
Bầy chim sẻ bay về
Đậu dưới mái hiên màu xanh lá cây
Của ngôi nhà thuê
Hòa âm những vùng đất mới
Tất thảy là quê hương
Cánh đồng hướng dương ven sông sài Gòn
Tháp cánh hoa dầu ở phố đi bộ Bạch Đằng, Bình Dương
Hay hoa chuông vàng nở rộ trên đường Trần Quý Cáp, Vũng Tàu
Bên trong quê hương ấm áp
Tên gọi thân thiết quê hương mới
Ngôn ngữ thân mật của sự khác biệt
Ngôi nhà của anh rực rỡ chùm hoa giấy đỏ
Như tiếng nói tri kỷ, thầm lặng của thơ ca
Anh đọc được có gương mặt người Hà Nội,
Có trái tim của Thái Nguyên
Hay bàn tay của người bên kia đại dương
Đã chìa ra thân ái
“Bạn hãy sống tình yêu và dâng hiến
Lễ hội của quê hương ở trong lòng bạn
Gần gũi và sức mạnh”
-----------------
Tác giả: HUỲNH MINH TÂM
TP Đà Nẵng.
