Với các cây bút hậu hiện đại thì “chẳng có gì ngoài văn bản”. Họ tận dụng tối đa những khoảng trống, những yếu tố có thể sử dụng được để sáng tạo và biểu hiện. Họ sử dụng ngôn ngữ cũng hoàn toàn khác so với những nhà hiện đại. Với quan niệm không thể làm chủ được ngôn từ “nhà văn hoạt động như một kẻ tôi tớ đã để cho văn bản hoạt động một cách tự do vượt ra ngoài ý định của chính mình” [1, tr. 409], rất nhiều cây bút hậu hiện đại đã đảo lộn ngôn ngữ của mình, đoạn tuyệt với ngữ pháp, không chú trọng tới sự mạch lạc của ngôn từ, không thừa nhận giá trị, ý nghĩa nội tại của ẩn dụ và của tượng trưng. Ngôn ngữ với các cây bút hiện hậu đại, vì thế, cũng chỉ là một trong rất nhiều mắt xích của cỗ máy sáng tạo trò chơi, của những thử nghiệm vô bờ bến. Và không thể có một trục, một tâm điểm nào trong tác phẩm hậu hiện đại - đó là một trong những biểu hiện của lối sáng tác phi trung tâm hoá.
Khi việc di chuyển bằng máy bay còn xa lạ với đa số người dân Đông Dương, gia đình Trần Trinh Huy đã có thể thuê hoặc sở hữu máy bay riêng để đi lại, thăm ruộng đất. Điều làm chấn động dư luận là cả nước Việt Nam khi ấy chỉ có 2 máy bay: một chiếc của Vua Bảo Đại và một chiếc của Trần Trinh Huy. Ngôi nhà của gia đình - nay là điểm tham quan, di tích văn hóa lịch sử - được xây dựng theo kiến trúc Pháp với nội thất nhập khẩu từ châu Âu, trở thành biểu tượng cho sự giàu sang vượt trội của tầng lớp địa chủ Nam Kỳ bấy giờ.
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng
hòa cùng âm thanh của đất
sinh sôi nhịp sống dâng đời
Trong dòng chảy của thơ thiếu nhi hôm nay, điều khó nhất đối với những người cầm bút không phải là viết cho trẻ em bằng những câu chữ đơn giản, mà là viết sao để giản dị mà không hời hợt, ngộ nghĩnh mà không dễ dãi, hồn nhiên mà vẫn có chiều sâu nhân văn.
Cách đây nửa thế kỷ, ngày 2 tháng 7 năm 1976, Quốc hội khóa VI nước Việt Nam thống nhất đã ra quyết định lịch sử: chính thức đặt tên Sài Gòn - Gia Định là Thành phố Hồ Chí Minh.
Chiều ngày 26 tháng 6 năm 2026, tại Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra cuộc gặp mặt, giao lưu giữa lãnh đạo Quân đội với đội ngũ văn nghệ sĩ khu vực phía Nam. Đây không phải là một sự kiện lớn về nghi thức, cũng không phải một hội nghị để quán triệt nghị quyết theo cách thông thường. Nhưng với những người có mặt hôm ấy, đó thực sự là một cuộc gặp nhiều cảm xúc, để lại dư âm sâu lắng về sự trân trọng, niềm tin và trách nhiệm đối với văn hóa, văn học nghệ thuật nước nhà.