Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.
Vượt qua rào cản về ngôn ngữ, qua bản dịch của nhà thơ Nguyễn Thị Thùy Linh, tập thơ “Sử thi Phượng Hoàng” thực sự chạm đến từng trái tim người đọc với những bài thơ nhân văn chứa đựng tình yêu thương con người đầy sâu sắc giữa một thế giới còn hỗn loạn, đa mang.
101 đoản khúc lục bát trong “Sông Chanh” của Nguyễn Vĩnh Bảo không chỉ là những mảnh ghép ký ức, mà còn là một dòng chảy trữ tình dai dẳng – nơi tình yêu, tuổi thơ và quê nhà hòa vào nhau trong một ám ảnh mang tên “sông”.
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp. Hai bài thơ đặt ký ức và hiện tại cạnh nhau, để thấy đô thị có thể cao lên rất nhanh, còn con người nếu không giữ lại một khoảng cho thơ thì dễ… trôi theo nhịp sống thời hiện đại. Một lời nhắc nhẹ mà thấm: giữa những tiện ích và công nghệ, vẫn nên chừa một chỗ cho câu thơ ngồi lại.
Ngày 18/4/2026, Chi hội Nhà văn Bà Rịa -Vũng Tàu phối hợp với Bảo tàng -Thư viện Bà Rịa -Vũng Tàu và Câu lạc bộ Bạn đọc tổ chức chương trình giới thiệu tác giả, tác phẩm, hưởng ứng Tuần lễ Văn hóa đọc và Ngày Sách Việt Nam năm 2026.