Trong thực tế có những bài thơ dài hàng trăm câu nhưng người đọc chỉ nhớ một câu, một chữ giúp bài thơ sống mãi cùng năm tháng. Điều đó cho thấy, sức sống của thơ nhiều khi không nằm ở số lượng câu chữ mà tập trung vào một vài con chữ mang lại linh hồn cho cả tác phẩm. Người xưa gọi đó là “nhãn tự”.
Nhiều năm sau, khi bắt đầu tự chọn cách tiêu tiền tiêu vặt mẹ cho, tôi đến một trung tâm thương mại để mua tai nghe. Tôi chợt nghĩ mình có thể thử chặn tiếng ồn ào bao trùm căn hộ bằng một nguồn âm thanh duy nhất, một bản nhạc duy nhất. Tôi chộp lấy cặp tai nghe đầu tiên mình thấy và đi thẳng đến quầy thanh toán. Khi đứng xếp hàng, tim tôi đập loạn xạ và tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Không hiểu sao, tôi lại sợ hãi khi nghĩ rằng nhân viên thu ngân sẽ không bán tai nghe cho tôi. Khi đối mặt với anh ta, tôi cố gắng che giấu sự xấu hổ bằng một nụ cười chắc hẳn trông rất gượng gạo. Anh ta liếc nhìn tôi một cái lạnh lùng và đưa cho tôi cặp tai nghe cùng với hóa đơn.
Phải giàu trải nghiệm lắm trong cuộc sống này, nhà thơ Trần Hóa mới có thể chia sẻ với bạn bè, người thân và tha nhân những câu thơ gan ruột, chất chứa đầy gian truân và thử thách của mình.
Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 – 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 – 2/9/2026), trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc phần đọc chương “Nhân Dân” trong trường ca Đối thoại trắng qua giọng đọc của tác giả - nhà thơ Hoàng Quý; nhạc sĩ Hoàng Lương thực hiện bản ghi âm và Vũ Thanh Hoa dựng video.
Nhớ hồi nhỏ, ngoại và tụi bạn cùng trang lứa trong ấp lội đồng bắt cá, chân lấm tay bùn vô tư lắm. Bắt được con cá lóc, cả đám gom rơm rạ khô trui ngay bên bờ cỏ, da cá cháy xém, mùi thơm phức lan tỏa trong gió chiều. Cá chín được xé ra nóng hổi, chấm muối ớt cay xé lưỡi, đứa nào cũng hít hà, miệng mồm đen nhẻm. Những ký ức thời tuổi thơ ấy đã làm nên một tuổi trẻ thấm đẫm hồn quê miền Tây, vừa hồn hậu, vừa nguyên sơ. Ngoại mỉm cười, ánh mắt đong đầy bao hoài niệm của một thời đã xa.
Vào những ngày nóng nắng nhất đầu tháng 8, tôi cùng đoàn nhà văn TP.HCM hăm hở kéo va ly sang Bắc Kinh. Trong số mười người trong đoàn, có tới nửa đoàn là chưa từng đến thành phố này bao giờ, một nửa đoàn còn lại đã đến Bắc Kinh từ hơn hai mươi năm trước, thời gian đủ xa để họ không khỏi liên tục cảm thán rằng Bắc Kinh hôm nay và một Bắc Kinh trong ký ức xa xưa đó quả thực khác biệt quá xa vời không thể nào tưởng tượng nổi.