Những văn nghệ sĩ từng có các sáng tác về Bác đã cùng hội ngộ ôn lại kỷ niệm từ nhiều lần gặp Bác. Chính những lời dạy của Người và đức tính giản dị, gần gũi đã trở thành "kim chỉ nam" cho quá trình lao động nghệ thuật của họ.
Tháng Tư trong thơ Trần Ngọc Phượng – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, một cựu chiến binh hơn 80 tuổi – không ồn ào tái hiện chiến công mà lắng lại trong ký ức và đời sống. Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Công trình Văn học dân gian Đồng Tháp xuất bản tháng 3 năm 2026 (NXB Khoa học Xã hội) do TS. La Mai Thi Gia chủ biên chính là một sự tiếp nối những thành quả mà tập thể đã vun trồng gần 30 năm qua.
Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.