Thuật toán AI khi được huấn luyện để “sáng tác” văn học thực chất là hành vi bóc lột sức lao động vốn hết sức vất vả, lao tâm khổ tứ của nhà văn, “cướp công” sáng tạo của họ. Trong khi đó, các ông chủ AI lại nghiễm nhiên hưởng lợi không chính đáng từ trí tuệ, mồ hôi, tâm sức lao động của nhà văn. Không chỉ vậy, khi những thuật toán AI lạnh lùng, vô cảm “sáng tạo” văn chương có thể sinh ra những đứa con tinh thần có hình hài nhưng không lành lặn sẽ dẫn đến sự dễ dãi, lệch lạc trong tiếp nhận tác phẩm của công chúng. Nguy hại nhất là AI có thể “giết chết” lý tưởng, khát vọng, động cơ, cảm hứng sáng tạo nghệ thuật chân chính của nhà văn. Nói mỉa mai, chua chát như một nhà văn, nếu để AI “lên ngôi” văn đàn thì nó không chỉ cướp “chiếc cần câu cơm” của nhà văn mà còn hủy hoại tương lai sự nghiệp sáng tác của họ.
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều… Trong những lát chạm ấy, đô thị mới hiện ra không chỉ qua đổi thay của phố xá, mà còn qua những chuyển động âm thầm trong lòng người.
Châu Hoài Thanh đến với cuộc thi bằng những mảnh đời sống rất gần: cao tốc, vòng xoay, biển, tháp, những cuộc hò hẹn và cả nhịp sống “check-in” của đô thị hôm nay. Trong không gian ấy, thành phố mới hiện lên không chỉ qua diện mạo đổi thay, mà còn qua cảm xúc của những con người đang học cách sống gần nhau hơn.
Tuệ Nghi được biết đến là nữ doanh nhân, nhà văn 9x nổi tiếng với loạt tác phẩm phải kể đến như Cứ bình tĩnh, Sẽ có cách đừng lo, Luật ngầm…Không chỉ là một doanh nhân trẻ xuất sắc, Tuệ Nghi còn được biết đến là một “cây văn trẻ” với nhiều tác phẩm hay, tạo nhiều cảm hứng cho giới trẻ. Với Tuệ Nghi, nếu trong công việc cô là một người rất kỷ luật, thì ở mảng viết lách cô lại là người khá tùy hứng và bay bổng.
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.