Nhiều người lâu nay hiểu cụm từ “thân gái” thường được dùng để nói về thân phận người phụ nữ, nhấn mạnh sự mỏng manh, yếu mềm hoặc hoàn cảnh khó khăn, vất vả. Nhiều người cũng hiểu rõ cụm từ “thân gái dặm trường” để chỉ hoàn cảnh éo le, đường dài khốn khó của người phụ nữ trong cuộc sống gian truân, trên bước đường đằng đẵng kiếm tìm hạnh phúc với tứ bề bất trắc, hiểm nguy.
Trong hành trình gần 40 năm gắn bó với văn chương, có một điều nhất quán ở nhà văn Trầm Hương, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM nhiệm kỳ 2020-2025, chính là sự kiên định với đề tài hình ảnh người phụ nữ kiên trung, bất khuất trong chiến tranh cách mạng. Trường ca "Hoa của nước" (NXB Hồng Đức) mới đây là một tác phẩm như vậy. Nhân dịp Quốc tế Phụ nữ 8-3, PV Báo SGGP có cuộc trò chuyện với nhà văn Trầm Hương.
Từ một cuộc đối thoại hóm hỉnh nhưng không kém phần thẳng thắn, bài phỏng vấn của Nguyễn Văn Mạnh - Nguyễn Đình Minh đặt ra một câu hỏi khiến nhiều người làm thơ phải giật mình: Vì sao người Việt lại đi khinh thơ của mình?
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, tiếp nối chùm thơ của các nữ tác giả TP.HCM (cũ) đã đăng, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu những tiếng thơ từ Chi hội Nhà văn Bà Rịa – Vũng Tàu, vùng đất biển giàu cảm xúc.
Trái tim người phụ nữ không chỉ đập cho riêng mình, mà còn cho gia đình, cho cộng đồng và cho những trang viết.
Nói về nghề, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn, tính đến nay có hơn năm mươi năm cầm bút. Năm mươi năm là nửa thế kỷ so với trước đây đời người đã là dài, nhưng trong xã hội hiện đại chất lượng sống tốt hơn, cao hơn, tuổi thọ con người cũng tăng lên đáng kể, dù vậy sự nghiệp văn chương ở độ ấy cũng là đỉnh. Trong bài viết này tôi chỉ xin lấy cái mốc thời gian từ năm 1975 trở lại đây cho dễ nhớ, khi ông vào sinh sống làm việc tại Sài Gòn, nghiệp viết văn mới bắt đầu nở rộ.