Sáng 19-3, tại TP.HCM, Hội Nhà văn TP.HCM đã tổ chức chương trình giao lưu, ra mắt tiểu thuyết "Vọng âm" của nhà văn Nguyễn Thu Hà. Chương trình thu hút sự tham dự của đông đảo nhà văn, nhà thơ, giới phê bình cùng các cơ quan báo chí.
Festival Ngày Thơ Thế giới (WPDF) sẽ chính thức kỷ niệm chặng đường 5 năm hình thành và phát triển vào ngày 21/03/2026 tới đây. Đây là một sự kiện văn học quy mô toàn cầu, thu hút hơn 400 nhà thơ từ hơn 50 quốc gia, cùng nhau trình diễn hơn 1.000 tác phẩm đa ngôn ngữ trong suốt 24 giờ liên tục.
Nhà xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra mắt tập 4 của Tổng tập Văn học dân gian Nam Bộ của 2 tác giả Huỳnh Ngọc Trảng và Phạm Thiếu Hương. Tập 4 mang chủ đề Tuồng tích sân khấu và diễn xướng dân gian Nam Bộ.
Trời tháng tư đã rất nóng. Nhưng trong khu rừng Pú Đồn – Mường Phăng, nơi đặt sở chỉ huy chiến dịch Điện Biên năm xưa – không khí lại thật mát mẻ. Những cây cổ thụ cao lớn vươn cành lá xanh tốt che kín cả bầu trời. Tiếng chim rừng ríu rít vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhiều cây hoa ban vẫn còn khoe sắc trắng tím dịu dàng. Từng chùm phong lan nở rộ trên thân cây già tạo nên vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh khiết.
Bằng những lời thơ nhẹ nhàng, bồng bềnh đầy cảm xúc, tác giả Chu Phương Thảo đã chuyển tải những nỗi niềm sâu lắng của yêu thương vào từng nốt lặng, hiện lên trong nỗi băn khoăn, vào những ước mong bình dị, đầy nét trong trẻo dịu dàng. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Chu Phương Thảo – Thủy táng đợi chờ.
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời "giêng hai lất phất mưa phùn" ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.