Như những lời thì thầm giữa cuộc sống, nơi cất vào đó những nỗi nhớ xưa cũ, của những hoài niệm và những ngày đi qua nhau, nơi giữ lại những ký ức của một phong thư hay những câu chuyện còn bỏ ngỏ. Những hoài niệm sâu lắng nhưng cũng mộc mạc qua từng câu thơ, mang lại sự nhẹ nhàng gần gũi cho người đọc, để ai cũng thấy có một chút gì của mình trong đó. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ “Với tháng Ba” của nhà thơ Ngọc Tình.
Nhưng rồi, như một giọt mực rơi vào ly nước trong, nó loang ra, nhuộm đậm cả không gian xung quanh. Người ta bàn tán, phán xét, tranh luận. Và đến một lúc nào đó, câu chuyện không còn là của riêng hai con người trên một chuyến xe nữa. Nó trở thành một chiếc gương – soi vào cách chúng ta đang sống với nhau.
Có một thời, người ta than phiền người Việt Nam đọc ít sách quá bởi cuộc sống và công việc nhiều áp lực, bận rộn khiến ta bắt buộc phải lao theo guồng quay đồng tiền. Thế nhưng thời ấy đã qua rồi. Có lẽ năm 2025 cũng đang đánh dấu một thời khác trong sự đọc văn chương của xã hội.
Những con đường của Hội An là những sợi máu trong tôi. Chúng đã đi qua thời gian, chịu đựng bao thác ghềnh, nhiều lúc ngỡ tan biến như những bào ảnh của lãng quên để rồi cuối cùng vẫn lặng lẽ cất lên tiếng nói mơ hồ của ký ức, nhắc rằng đó là một phần không thể thiếu trong tôi.
Có những cuốn tiểu thuyết khép lại ở trang cuối, nhưng câu chuyện thì không khép. Vọng âm là cuốn sách như thế.