Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những cuộc kiếm tìm, những nỗi đợi chờ và ký ức về người đã khuất vẫn còn ở lại. Qua ba bài thơ Nhờ anh tìm mẹ, Cội bồ kết ở Ngã ba Đồng Lộc và Về đi cha, Hoa Mai trở về những địa chỉ của một thời máu lửa bằng những câu chuyện gia đình gần gũi, lặng lẽ và nhiều day dứt.
Tháng Bảy trở về trong khói hương tưởng niệm và những ngọn gió mang theo ký ức. Từ Trường Sơn đến Rừng Sác – Cần Giờ, những người lính đã hóa thân vào đất nước vẫn hiện diện trong màu xanh của rừng, trong từng dòng sông, ngọn gió và nỗi mong chờ không nguôi của những người mẹ.
Má thương cảm đời Vũ như đời má. Chỉ là Vũ còn bé chưa ý thức được phận đời rơi rụng. Còn má, ngày đó tuổi đã lưng chừng, biết nghĩ, biết suy, biết yêu thương, biết đau khổ. Má chăm Vũ từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái váy thổ cẩm xòe, váy dài trắng như công chúa, không để thiếu thứ gì. Má nói để nhớ ngày xưa mình được dắt đi mua sắm thế nào, được yêu thương ra sao. Mà lạ kỳ càng cố nhớ lại thấy lòng mình càng trống rỗng. Sự đời đâu phải cứ muốn nhớ là nhớ, cứ muốn quên là quên được. Có những thứ muốn quên mà làm con người ta đau đáu hoài. Có những điều cố nhớ nhưng lại tít tắp mịt mù. Như má cố nhớ những yêu thương từ hồi mà được sinh ra đến khi lớn lên, nhưng lạ kỳ hình như yêu thương bốc khói. Cái còn lại là những đau khổ, những kiệt cùng của nhói buốt mà thỉnh thoảng vẫn quặn lên từng cơn co thắt. Trong lòng má. Cái đó đáng lẽ quên biệt xứ.
Nhân dịp kỷ niệm lần thứ 79, ngày thương binh liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026). Sáng ngày 20/7/2026 tại Trung tâm Hội nghị Diamond Place phường Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh (TP. HCM). Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ và thương binh TP.HCM, đã cùng với Ban Liên lạc truyền thống Cựu chiến binh (CCB) Sư đoàn 5, tổ chức buổi gặp mặt các thương binh tiêu biểu và gia đình liệt sĩ.
Tháng sáu, hoa bàng vuông nhà mình năm nay nở đặc bông. Thứ hoa chẳng được bày trưng bao giờ, cứ bung rực ra sắc tím tươi như những lời hẹn ước. Đôi khi em bắt gặp con đứng cạnh lồng chim và đăm đăm ngắm chùm hoa đang rộ. Tiếng con nhồng kêu lanh lảnh “ Cha về! Cha về!” làm thằng bé chợt giật mình…