"Ngọt và đắng" là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Bùi Đế Yên vừa ra mắt bạn đọc. Cuộc sống trong những trang viết của Bùi Đế Yên không phải là một thế giới chỉ có những điều dễ chịu, nhưng bạn đọc luôn tìm thấy ở đó một "khe sáng", một liệu pháp chữa lành.
Trong không gian nghệ thuật, ngôn từ là tiếng nói quan trọng nhất, quyết định phong cách sáng tác, sau đó mới đến các phương diện khác như cổ điển hay đổi mới như hiện nay. Việc tạo ra một phong cách riêng là ý thức của người cầm bút, trong đó có những phong cách mới lạ, vụt hiện, bí hiểm v.v... Ngoài các trào lưu và chủ nghĩa, người ta luôn bị hút vào đám đông, cuốn vào các hiện tượng gây sốc; và một số tác giả "dậm chân tại chỗ", mòn mỏi gặm nhấm danh vị đã có được trên thi đàn.
Hội Nhà văn TP.HCM vô cùng thương tiếc báo tin: Nhà văn, nhà thơ, dịch giả Dương Đình Hy – hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM, một cây bút có nhiều năm gắn bó với văn học, báo chí và xuất bản – đã từ trần lúc 4 giờ ngày 5/9/2026 tại TP.HCM, hưởng thượng thọ 92 tuổi.
Suốt đêm dài, họ không ngủ và như thể còn trong giấc ngủ chập chờn, tôi nói chuyện với họ, về công việc, gia đình, con gái, luôn trong trạng thái lo lắng; và sau một hồi tiếp nhận đủ các thông tin từ trung tâm báo về, họ ngập đầu trong các ca trực, nghe điện thoại, ghi chép nhật ký lịch trình thời gian tàu chạy, giải quyết ùn tắc ở ngã tư và đóng barie chắn ngang, tôi mới hiểu tại sao trong mọi tình huống giao thông nguy hiểm người gác chắn lại trở nên quan trọng hơn đối với tất cả mọi người.
Nhìn lại cả chặng đường làm văn chương và quảng bá cho nền văn học nước nhà của Kiều Bích Hậu, tôi có nhiều trăn trở. Nếu chị là thành viên của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, hẳn sẽ có nhiều điều kiện làm được nhiều việc hơn thế nữa.
Sáng nay, tôi đưa cháu đến trường dự lễ khai giảng năm học mới. Con đường đến trường như cũng vui hơn trong tiếng nói cười của trẻ nhỏ; tiếng ồn ào xe cộ, tiếng lao xao của các bậc phụ huynh. Cháu tôi năm nay vào lớp 1, cái tuổi vừa ngỡ ngàng, rụt rè vừa muốn tìm hiểu làm cho tâm trạng cháu vừa hồi hộp vừa náo nức. Cháu mặc bộ quần áo mới, đeo chiếc cặp trên vai, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay ông. Nhìn cháu nhảy chân sáo bước vào cổng trường, lòng tôi bỗng rộn ràng một niềm vui khó tả.