Mạng xã hội không chỉ là công cụ truyền thông để làm hình ảnh mà còn can dự trực tiếp vào nhiều bước trong việc quyết định thành hình và lan toả cuốn sách đến tay độc giả. Đây chính là kênh thăm dò độc giả, kênh tác giả có thể chào hàng tác phẩm từ khi còn là bản thảo, từ đó quyết định đầu tư tự in sách, tự phát hành mà không quá lệ thuộc vào các đơn vị xuất bản, đơn vị phát hành.
Cô chạm tay vào điện thoại, nhìn dãy số vừa lưu tên. Không nhắn gì, chỉ lặng lẽ nhìn, như thể một chút thôi, là quá đủ cho cảm xúc ngổn ngang lúc này. Còn anh, trong căn phòng bên kia hành lang, ngồi tựa lưng vào ghế, ngắm Mộc Châu về đêm mà chẳng rõ mình đang nghĩ gì. Gặp một người lạ, trong một ngày rất bình thường mà lại thấy mình nhẹ nhõm như trút được điều gì đã giữ kín quá lâu.
Sự nổi lên của mạng xã hội và các câu lạc bộ sách số cũng đang định hình lại gu đọc sách của độc giả, đặc biệt thế hệ trẻ. Các hashtag như #BookTok và #Bookstagram đang ảnh hưởng đến việc lựa chọn sách của các câu lạc bộ, ví dụ như ưu tiên các thể loại như giả tưởng, lãng mạn và kinh dị, từ đó tác động đến lựa chọn đọc và mua sách của người trẻ. Điều này phần nào khiến các tác phẩm kinh dị, lãng mạn và lãng mạn giả tưởng trở thành những xu hướng ăn khách hàng đầu hiện nay.
Tôi xem “Thi pháp Truyện Kiều” của Trần Đình Sử là bước đột phá lớn nhất trong lịch sử nghiên cứu kiệt tác của Nguyễn Du, tượng đài văn hóa Việt Nam. Cuốn sách lật lại nhiều vấn đề lớn tưởng đã có cách kiến giải xong xuôi để đưa ra những kết luận mới mẻ.
Văn là người, lời cổ nhân nói chẳng sai. Đọc Huyền Văn, để rồi khi biết chị từng là cô bộ đội, vai vác ba lô xuyên rừng cùng đồng đội, tôi đã chẳng bất ngờ. Bao trùm trong tác phẩm của chị, nơi “Con đường anh đi” là lý tưởng sống tận hiến, là những mãnh liệt và sôi nổi của tuổi trẻ, là chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nhà văn của nhiệt huyết và khát vọng, chị hướng ngòi bút mình đến với thanh niên bằng yêu thương và sự trân trọng. Nơi đó, những con đường được mở ra - về ý nghĩa và giá trị sống - về sự góp sức nơi mỗi người nhằm bảo vệ, xây dựng và phát triển đất nước.
Khóc cho mình, không phải một biểu hiện xa lạ trong nghệ thuật hay trong đời sống. Người ta “khóc” cho mình vì nhiều lý do khác nhau đó vừa là phản xạ tự nhiên, vừa mang thuộc tính “người” của con người. Nhưng ở đây, tác giả không chỉ khóc cha mẹ qua cuộc biệt ly, mà ông còn để dành để khóc cho chính mình, khóc cho kiếp nhân sinh. Ở tầng nghĩa này, bài thơ chạm đến chất suy tư, triết lý nhà Phật về cõi tạm, sinh - diệt và luân hồi.