Nhà văn Vân An – tên thật Trần Vạn An – sinh ngày 10 tháng 3 năm 1925 tại thị trấn Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Là nhà văn đầu tiên của Tây Ninh được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam (1990), ông cũng là một nhạc sĩ, một cán bộ cách mạng, một người đa tài nhưng không bao giờ nhận mình là nhạc sĩ. Hơn tất cả, với đồng nghiệp và bạn đọc, ông là một "cây đại thụ" lặng lẽ, một chỗ dựa tinh thần cho những ai yêu văn chương ở vùng đất biên cương.
Sau “Mặc cả với cô đơn”, Lê Vinh Dự lắng xuống, chờ một khoảng lặng vừa đủ giữa câu và từ để tạo thành ý niệm. Theo tôi, anh đang bắt đầu xây dựng nền tảng cho tư duy thơ, đó là “gu” thẩm mỹ xa rời lối vần điệu cũ nhàm chán. Nhưng không hẳn thế, thơ Lê Vinh Dự vẫn còn dùng dằng giữa hiện đại và truyền thống, có khi đó là nét riêng của anh, là không hiện đại lắm, cũng chưa thể rời xa truyền thống cũ.
Sự ra đời của Lằn chỉ đỏ như một lời khẳng định đanh thép về tầm vóc văn chương của Phan Đình Minh, một sức viết vạm vỡ, dày dặn và tràn đầy năng lượng.
Tôi trở về ngôi nhà cũ của bà vào một buổi chiều mùa hạ. Ngôi nhà cấp bốn nằm nép mình trong xóm nhỏ giờ im lìm, cửa đóng then cài, mái ngói phủ rêu xanh. Tôi chậm rãi bước ra khu vườn trước nhà. Đứng bên gốc vải già còn sót lại vài quả cuối vụ, tôi chợt nghe tiếng chim lảnh lót từ vòm cây vọng xuống, như đánh thức miền ký ức tuổi thơ.
Dù mới xuất hiện nhưng nhà văn Nguyễn Thị Như Hiền lại khá có duyên với những giải thưởng văn học dành cho thiếu nhi khi 3 tác phẩm đầu tay đều đoạt giải.
Trên cửa ngõ của chiến trường Điện Biên, tôi nghĩ đèo Pha Đin quả là một huyền thoại. Huyền thoại không phải chỉ được hiểu theo nghĩa là một phương pháp sáng tác trong văn học dân gian nhằm giải thích, phân chia ranh giới của hai tỉnh Sơn La và Điện Biên như người Thái từng kể, mà là cách gọi một hiện thực vượt quá ngưỡng bình thường như người ta nghĩ. Cái hiện thực vượt quá ngưỡng bình thường ấy không có gì khác ngoài sự khốc liệt của chiến tranh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp để bảo vệ đất nước diễn ra trên con đèo.