Nhớ hồi nhỏ, ngoại và tụi bạn cùng trang lứa trong ấp lội đồng bắt cá, chân lấm tay bùn vô tư lắm. Bắt được con cá lóc, cả đám gom rơm rạ khô trui ngay bên bờ cỏ, da cá cháy xém, mùi thơm phức lan tỏa trong gió chiều. Cá chín được xé ra nóng hổi, chấm muối ớt cay xé lưỡi, đứa nào cũng hít hà, miệng mồm đen nhẻm. Những ký ức thời tuổi thơ ấy đã làm nên một tuổi trẻ thấm đẫm hồn quê miền Tây, vừa hồn hậu, vừa nguyên sơ. Ngoại mỉm cười, ánh mắt đong đầy bao hoài niệm của một thời đã xa.
Vào những ngày nóng nắng nhất đầu tháng 8, tôi cùng đoàn nhà văn TP.HCM hăm hở kéo va ly sang Bắc Kinh. Trong số mười người trong đoàn, có tới nửa đoàn là chưa từng đến thành phố này bao giờ, một nửa đoàn còn lại đã đến Bắc Kinh từ hơn hai mươi năm trước, thời gian đủ xa để họ không khỏi liên tục cảm thán rằng Bắc Kinh hôm nay và một Bắc Kinh trong ký ức xa xưa đó quả thực khác biệt quá xa vời không thể nào tưởng tượng nổi.
Tôi chọn những đơn vị thơ dài ngắn khác nhau để gọi tên và chỉ ra bốn “khúc Nghệ” khác lạ trong thơ Đinh Nho Tuấn. Đọc thơ Đinh Nho Tuấn, tôi càng ngấm thêm hai câu thơ viết về quê hương rất chí lý của B. Brecht: Không nơi đâu thánh thiện/ Bằng chính quê hương mình.
Đại biểu đề nghị dự thảo thiết kế rõ ba tầng gồm: xuất bản phẩm; sản phẩm thông tin thực sự có tính chất xuất bản; và thông tin thông thường trên internet. Đồng thời, cần loại trừ rõ mạng xã hội, blog cá nhân, trao đổi cá nhân, dữ liệu nghiên cứu mở và thông tin nội bộ, trừ trường hợp được tổ chức thành hoạt động xuất bản.
Nắng sớm chưa vượt qua mái tôn của dãy nhà cao tầng, nhưng góc đường trước cổng trường trung học đã rộn rã tiếng động cơ. Bà Bảy nhanh tay xốc lại tấm bạt nilon xám, trải rộng ra hơn một sải tay, tràn hẳn xuống lòng đường nhựa còn đẫm sương đêm. Mấy chậu nhựa đựng cá, cua văng nước lênh láng dưới chân. Cạnh đó, đống vỏ rau, đầu cá và túi nilon từ vài hôm trước chưa ai dọn, do chính tay bà gom lại rồi hất gạt sang một bên cho đỡ vướng chỗ đã bắt đầu bốc lên mùi ngai ngái dưới cái oi nồng của buổi hừng đông.
Ai cũng biết Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc. Văn chương của ông, cụ thể là Truyện Kiều, đã ảnh hưởng đến nhiều thế hệ nhà văn Việt Nam. Trong số đó, theo tôi, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất là Nguyễn Bính. Hai thi tài lục bát họ Nguyễn này, một đại diện cho lục bát cổ điển, một đại diện cho lục bát lãng mạn đã làm cho lục bát – một thể thơ thuần Việt – xứng đáng với vị thế và sứ mệnh “chuyên chở tâm hồn Việt”.