Tôi cứ ngắm mãi. Chữ V tựa như một chú chim Công, có chiếc lông tuyệt tác trên đầu. Còn chữ U cứ kéo dài ở phía sau, ra mãi… Phải chăng những câu thơ dồn dập, mang nặng hợp âm tràn tiếng “gió” của Vũ Thanh Hoa muốn khắc, vỉa, tích, chắt, diễn giải mình trên từng con chữ.
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Buổi toạ đàm có sự tham gia của PGS.TS.NGƯT. Nguyễn Kim Hồng, Hiệu trưởng Trường ĐH Nguyễn Tất Thành, ThS. Bùi Quang Trung, Trưởng phòng Truyền thông, ThS. Trần Thị Thuý Kiều, Giám đốc Trung tâm thông tin thư viện.
Sáng ngày 14/5/2026, tại Hội trường B Tòa nhà Liên hiệp các Hội VHNT TP. HCM, số 81 Trần Quốc Thảo, Hội Nhà văn TP. HCM phối hợp với Chibooks và Tổng Lãnh sự Trung Quốc, tổ chức tọa đàm giao lưu bản quyền sách Việt Nam - Trung Quốc, nhằm thúc đẩy đưa văn học Việt Nam ra thị trường Trung Quốc.
“Khói, bụi và cỏ” là tập thơ thứ 7 của nhà thơ Đinh Nho Tuấn. Ở tập thơ thứ 7 này, có gì mới, khác biệt so với những tập thơ trước đó: "Em hãy cho anh vội", "Em tôi", "Dan díu với núi sông", " Ngàn tiếng đời ấp ủ", "Lời phả hương", "Năm ngón chưa đặt tên"? Và liệu nhà thơ Đinh Nho Tuấn có vượt được chính mình hay không?