Từng dải dài lững lờ như tơ trời vắt qua bầu không gian xám nhạt. Có cụm mây xốp như gấm, có mảng mây mỏng như làn khói, có vệt rời rạc như hơi thở cuối cùng của một người hấp hối. Tất cả trôi, không âm thanh, không phương hướng. Trôi như đã trôi ngàn năm trên trời đất Tràng An này.
Sáng 29/1/2026, Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức Lễ tổng kết hoạt động năm 2025, trao Giải thưởng Văn học và kết nạp hội viên mới. Sự kiện không chỉ ghi nhận những thành tựu nổi bật của đời sống sáng tác trong năm qua, mà còn đặt ra yêu cầu “tự nâng mình lên” đối với mỗi người cầm bút trong không gian văn học đang ngày càng mở rộng.
Tối 28.1, tin nhà văn Mường Mán qua đời (hưởng thọ 79 tuổi), làm bàng hoàng giới văn chương. Theo nhà thơ Phùng Hiệu, lâu nay anh cũng không nghe ông bệnh tật gì. Về cuối đời nhà văn cũng ít giao lưu gì với anh em trong Hội Nhà văn TP.HCM nên thông tin cá nhân cũng ít.
Tạm biệt ông và cảm ơn ông, nhà thơ Préki Malamak – Trần Vĩnh. Qua thơ của ông, mọi người có được nhịp cầu nối với đồng bào Chơ Rơ.
Trong lịch sử 4000 năm dựng nước và giữ nước của người Việt, vấn đề an ninh toàn vẹn lãnh thổ luôn được đặt lên hàng đầu. Từng giọt nước trên biển cả, từng tấc đất nơi biên giới và từng ngọn gió ngày đêm thổi xuống tự trời cao, tất cả đều như thấm đẫm từng giọt mồ hôi, giọt máu cha ông.
Cầm trên tay, ngắm, nhìn, chầm chậm lật giở từng trang LookBook Quảng Bình Đông Xuân, cuốn sách theo phong cách Travel Lookbook (sách ảnh du lịch) đầu tiên của Việt Nam; dành thời gian tiếp xúc, làm việc với nhóm thực hiện nội dung, nhất là người chịu trách nhiệm chính Mai Trịnh (Trịnh Thị Phương Mai), tôi có thêm góc nhìn về những người trẻ không ngại đầu tư lớn, khao khát sáng tạo, cống hiến và ghi dấu ấn riêng để tạo nên những giá trị nhân văn cho cộng đồng.