TIN TỨC
  • Thơ
  • Phép màu – Chùm thơ Dương Xuân Linh

Phép màu – Chùm thơ Dương Xuân Linh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-03-27 10:04:46
mail facebook google pos stwis
1960 lượt xem

“Phép màu” – một ý niệm tưởng như xa xôi, nhưng trong chùm thơ này của Đại tá, nhà thơ Dương Xuân Linh, lại được đặt vào một hành trình rất đời: từ khát vọng níu giữ, đến chấp nhận mất mát, và cuối cùng là nhận ra – điều kỳ diệu nhất không nằm ở đâu khác, mà ở chính nội tâm con người.

Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ như một lời tự nhắc nhẹ nhàng về cách sống giữa những được – mất của đời thường.

 

NẾU CÓ PHÉP MÀU
 

Nếu có phép màu ta chạm khẽ thời gian

Để giữ lấy những ngày chưa kịp cũ

Nắng vẫn vàng trên bờ vai em nhỏ

Gió vẫn êm ru giấc ngủ bình yên

 

Nếu có phép màu ta chẳng gọi tên

Những tiếc nuối một thời rong ruổi

Bao được mất gửi vào trong đêm tối

Sáng thức dậy lòng nhẹ tựa mây bay

 

Nếu có phép màu ta ước hôm nay

Người ta thương vẫn còn bên ta mãi

Một ánh mắt xua đi bao tê tái

Một bàn tay đủ ấm lại mùa đông

 

Nếu có phép màu xin hóa mênh mông

Cho nhân thế không còn chia cắt

Không nước mắt rơi vì điều rất thật

Lửa chiến tranh đừng gieo rắc tai ương

 

Nếu có phép màu xin được gửi yêu thương

Đến những mảnh đời còn nhiều thiếu thốn

Cho em bé thôi ngủ cùng gió lạnh

Cho mẹ già thôi lặng lẽ mong con

 

Nếu có phép màu giữ thời gian mãi còn

Giữ nhân cách trong tâm hồn bé nhỏ

Sống bằng lòng với những gì đang có

Và an nhiên đi hết một đời người…
 

Cafe Mizuki 26/3/2026


Đại tá, nhà thơ Dương Xuân Linh.

 

NẾU KHÔNG CÓ PHÉP MÀU
 

Nếu không có phép màu để dừng thời gian

Mọi thứ đến rồi âm thầm rời bỏ

Những bàn tay từng nắm là duyên nợ

Cũng lạc nhau giữa muôn lối cuộc đời

 

Nếu không có phép màu để giữ nụ cười

Ta chấp nhận những ngày lòng trống vắng

Niềm vui nhỏ đôi khi thành ảo mộng

Giữa bộn bề rất thật của nhân gian

 

Nếu không có phép màu để xóa trái ngang

Ta học cách mở lòng buông bỏ

Tất cả đến đi chẳng cần hỏi rõ

Lặng lẽ giữ mình không gục giữa phong ba

 

Nếu không có phép màu cho ta

Được vẹn tròn như vẫn từng mơ ước

Thì mất mát cũng là điều rất thật

Để con người biết trân quý thời gian

 

Nếu không có phép màu để giữ bình an

Tự học cách bình tâm trước gió

Giữa được mất hơn thua và giông tố

Vẫn là mình không đánh mất lương tri

 

Nếu không có phép màu ta lặng lẽ bước đi

Đời cứ chảy theo vô vàn hướng khác

Ta chỉ giữ một tâm hồn trong vắt

Dù chưa đủ đầy mong chỉ được an yên…
 

Toyota Bến Thành 26/3/2026

 

PHÉP MÀU Ở TRONG TA
 

Không cần phép màu để dừng thời gian

Ta vẫn có những phút giây đáng giữ

Một nụ cười với ánh nhìn thấu rõ

Cũng đủ làm ấm lại buổi sớm mai

 

Không cần phép màu gọi gió ngừng bay

Ta học cách bình yên trong biến động

Giữa những đổi thay lòng không xao động

Vì hiểu rằng mọi thứ vốn hư không

 

Không cần phép màu giữ trọn yêu thương

Ta trân quý những gì còn ở lại

Dẫu có lúc lòng chênh vênh trống trải

Vẫn tin mình đủ mạnh để vượt qua

 

Không cần phép màu hoá giải phong ba

Ta bước tiếp dù trời đang nổi gió

Qua vấp ngã dạy ta điều rất rõ

Cách đứng lên và vững giữa đời này

 

Không cần phép màu thay đổi thế gian

Ta chỉ cần giữ trong tim ánh sáng

Bằng lòng tốt một niềm tin đơn giản

Cũng đủ làm thế giới dịu dàng hơn

 

Không cần phép màu vẫn có thể cô đơn

Nhưng không lạc giữa muôn vàn lối rẽ

Vì sâu thẳm ta hiểu điều rất khẽ

Phép màu nào cũng chính tự lòng ta…
 

NH Góc phố 26/3/2026

DƯƠNG XUÂN LINH

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm