TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ của Đoàn Thị Diễm Thuyên

Chùm thơ của Đoàn Thị Diễm Thuyên

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-08-14 23:18:17
mail facebook google pos stwis
2690 lượt xem

Lại nghe người ta mất mẹ / Mà sao mình điếng câm lòng / Tháng bảy ai cài hoa đỏ / Biết là hạnh phúc lắm không…


Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên.

 

Mưa đêm của mẹ

Mưa mùa ngâu mưa vào tận đêm thâu
Mẹ thức giấc gói con vào chăn ấm
Nhớ bà ngoại con, mắt buồn ướt đẫm
Làm mẹ rồi, mẹ hiểu rõ đời hơn

Làm mẹ rồi, tất cả chẳng bằng con
Đêm mưa nhức xương từ sau chửa đẻ
Cái đầu nhớ quên, thịt da nứt nẻ
Mẹ vẫn cười, đời đẹp đã là con

Con ngủ hồn nhiên, mẹ ghé môi hôn
Ngoại có linh thiêng chở che con nhé
Ta chở che nhau bằng tình người mẹ
Gió mưa gì đâu ngại giấc hanh hao

Mẹ gói cho tròn giấc mộng con yêu…

 

Con đã từng rất ghét nhìn vào di ảnh…

Từ cái hôm con ở xa về không kịp nhìn mặt Má lần cuối
Không còn được Má trả lời con gọi lần cuối
Con rất ghét phải đến chỗ bàn thờ, chỗ bức ảnh đặt trong cái khung hình vuông… chỉ lặng lẽ đứng cúi đầu và tránh nhìn lên đó
Cuộc sống của con từ ngày Má mất đi, cũng trăm điều khốn khó
Nhưng không gì khó bằng mỗi khi về nhà, con đứng thắp những nén nhang

Con ghét phải bắt gặp nơi nào có màu trắng chiếc khăn tang
Rất nhiều năm liền, con chẳng thích mon men ra vuốt ve hay chuyện trò cùng nấm mộ
Con giận Má
Con giận con
Con không khóc, con không đau, con phớt lờ Má ở mọi góc nhớ nhung, mọi chỗ buồn vui, mọi điều thố lộ
Con dỗi hờn như đứa trẻ vừa lọt lòng đã bị mẹ bỏ rơi

Nhiều năm ròng, con trốn Má…
Cho đến một ngày, con buông được nỗi chơi vơi
Hết giận, òa đau, đối mặt cùng di ảnh
Con về lại, chuyện trò bên mộ lạnh
Tìm những thân quen từ chỗ Má đứng Má ngồi
Tìm những yêu thương Má vén Má vun cho nảy lộc đâm chồi
Dành để phần con cho con sống con vui con ngộ…
Con hiểu
Con chấp nhận
Con mồ côi mẹ rồi
Thương di ảnh Má
Vô vi

 

Buồn nghe người ta mất mẹ

Lại nghe người ta mất mẹ…
Trời mưa ướt cả mùa ngâu
Bao nhiêu năm rồi con vẫn
Khát khao được mẹ sờ đầu

Thương quá người vừa mất mẹ
Đêm đêm chắc nấc nghẹn lời
Chắc buồn tràn như vỡ đập
Chắc nhớ hơn cả chơi vơi

Lại nghe người ta mất mẹ
Mà sao mình điếng câm lòng
Tháng bảy ai cài hoa đỏ
Biết là hạnh phúc lắm không

Có mất đi rồi mới hiểu
Chẳng ai như mẹ trên đời
Buồn nghe người ta mất mẹ
Thương như là thương chính tôi…

Đ.T.D.T

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm