- Thơ
- Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
KÝ ỨC ĐỜI BAO XA…
Nhớ lâu. Lời Má nhắc
Ngày bà ra biển một mình
Có bà đỡ chực chờ cửa hiếm
Tay nâng tôi lọt lòng tìm ánh sáng
Mật ngôn người của làng đã nói
Tôi khóc tiếng đàn ông…
Giọt sữa đầu tiên ấm nóng
Núm máu người vắt ra từ nguồn suối mẹ
Tích tụ âm dương gầy gò thân má
Tôi lớn theo cây rừng nối tiếp rừng xanh.
Tôi bập bẹ tiếng Ba từ nước giếng phương Nam
Mấy lần té lăn xuống nẻo bờ kênh xáng
Rồi đứng lên bước tiếp cùng đàn chị đàn anh
Ký ức khắc sâu từng bậc thang đèo núi trong lành.
Nhớ chị tôi chỉ phía đồi cao
Có những người trồng khoai tỉa đậu
Có chị gạt mồ hôi, có em cười rưng ánh mắt
Chắc chiu trái cà, củ sắn
Chị nói: ký ức cuộc đời tìm sống là đây.
Người lại chỉ hướng có ngọn sông
Nối cánh đồng, ra tới biển Tây xanh thẳm
Mùa lên. Mơn mởn lúa đòng đòng bung nụ
Cá linh búng mình theo nước lụt tìm ăn
Lại bảo: hãy tự thân tìm sống.
Nhớ lời Ba trăn trối…
Làng quê mình, dù cánh đồng bao la
Hạt lúa nối tiếp hạt. Mùa màng lên vụ hai vụ ba
Hãy nhớ: năm mưa sùi sụt, năm nắng hạn cháy khô
Loài sâu bọ hút mật ngon từng trái xoài, trái mít…
Thời cuộc: phân bón, xăng dầu lên giá
Người nông dân thua lỗ phơi đồng bán ruộng
Con cháu có bỏ làng ra đô thị tìm ăn
Quê ta đó, lá vẫn rụng mỗi năm lên mồ mã ông bà…
Ký ức đời bao xa…
Như Ba tôi cuối ngày rồi sẽ
Tan biến vào hư vô trên vòm trời mây trắng
Như đời Má tôi cuối ngày lặng lẽ
Tìm biển rộng bao la để thuộc về.

TRĂM NĂM NHÂN NGHĨA TRƯỜNG TỒN
Đã biết. Trăm năm hành tiến phương Đông
Sông Mẹ Mê Kông ngày đêm cần mẫn
Chắt chiu bồi đắp nên đồng bằng châu thổ phì nhiêu
Ai nhắc, ông cha ta chỉ cần cắm chiếc sào tìm đất
Mọc thành cây xanh bờ cõi chủ quyền
Chim bay ngang trời đánh rơi hạt giống
Diệp lục xanh tươi cây ra hoa kết trái
Và ta chỉ cần chao bàn tay xuống nước là bắt được cá tôm
Chống chiếc xuồng nan cũng quơ được lúa
Hạt ngọc trời trĩu chín ở đồng xa…
Dòng sông Mẹ không nhớ hết ranh rấp bờ làng trù phú
Cư dân, đời nối đời cho các dân tộc sinh sôi
Họ đồng cư hiệp hòa nhân nghĩa
Mỗi dân tộc có những trực giác và hướng nội khác nhau
Tự thân không ai giành phần bản sắc
Văn hóa phương Đông chịu khó chịu thương cần cù lao động
Biết trọng lễ nghĩa, thương đồng loại, yêu thiên nhiên
Cung kính Tam giáo đồng nguyên
Học Khổng Tử tu thân…trị quốc. Cuối đời chính danh nghiệm nghĩa nhân
Làm Đạo Lão Tử lấy quy luật mệnh trời theo dòng chảy êm như sông Mẹ
Theo Phật Thích Ca lọc từ bi hướng về thẳm sâu một kiếp Người
…
Họ uống chung dòng nước, ăn hạt gạo Cửu Long
Theo nghĩa nhân anh em ruột rà. Chung chạ
Anh ở đầu sông gánh chịu những cơn chấn động đất trời
Em ở cuối sông từng ngày gồng mình vật lộn với lũ lụt, hạn hán.
Tháng Năm. Mưa bão trên nguồn kéo về lụt lội
Ta như rong đuôi chồn. Theo hồn nước đẩy đưa bườn lên mà thở…
Đồng cao mắt trắng như gương biển
Gió áp thấp, cánh lục bình tha phương tím nụ
Con chuột mất ổ đeo cọng bông súng long đong…
Tới tháng Mười nước rút
Những mái nhà nằm thiếp bên lũy tre
Dấu nước cắt ngang vách lá
Người người chung tay bắt lại cầu tre làng
…
Cầm ngọn gió mơn mơn. Se đông
Mới nôn nao nhớ mùi hương rạ đồng vàng chín vụ…
Trăm năm. Sống ở nơi này
Ta em chèo chống sum vầy nghĩa nhân!
GÓI MỞ LỤC BÁT…
Câu sáu. Mở ra mùa mưa
Cho cây cỏ mọc. Cho mùa màng xanh
Đất quê ẩm. Chờ nắng hanh
Câu tám gói. Lá mọc cành bung hoa…
Câu nào. Đứng bóng đời Ba
Dang thân cày cuốc tìm ra Ngọc trời
Chị vo cơm. Má cạo nồi
Câu nào nữa. Mấy canh hồi nuôi thân ?
Quê ta. Núi đã trăm lần
Đá lở lói. Cây tróc phần thịt da
Chiến tranh. Ơi chiến tranh mà
Hết cha tới chú. Phải ra chiến trường
Nhà cháy. Thôn xóm nhiễu nhương
Máu tươi thành suối. Đất nhường mồ chôn.
Bao năm… Đất quê trường tồn
Chờ mưa. Đón nắng. Rướng hồn cỏ cây
Hoa nở. Đá ưởn ngực mây
Nghe suối rỉ rả đêm ngày chảy xuôi
Ca dao Mẹ. Một đời người
Ai nói lục bát. Khóc cười nay mơi
Cây Tầm vông Ba. Mất rồi
Ngọn măng mới tìm ánh trời. Mọc thay
Đất hương quả. Sườn núi Dài
Con đông cháu đống nay mai vươn cành
Ta về tảo mộ cha anh
Tìm lại nấm đất. Cỏ xanh héo gầy
Mỗi năm. Một Tết sum vầy
Bông Mai nở. Cánh bướm bay chập chờn.
Câu sáu nới rộng Thất Sơn
Câu tám gói. Hết oán hờn chiến tranh
À ơi… Đêm đã sang canh
Trăm năm thức. Vá núi xanh quê làng…

Tác giả: TRẦN THẾ VINH
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
