- Thơ
- Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
MẢNH CHỢ ĐÊM
Sài Gòn về đêm có những vùng không ngủ
Nơi những người đàn bà làm cửu vạn suốt canh trường
Nơi những người vợ với nụ cười nhọ nhem
Trĩu vai mình nỗi lo toan sương gió
Để nhịp sống bình yên chảy trên phường phố
Mâm cơm đậm đà vị quả ngọt rau xanh
Ngõ nhỏ, đời thường cũng thắm sắc hoa thơm
Những niềm vui đến từng nhà gõ cửa…
Có bao nhiêu phiên chợ đêm như thế
Ngay dưới chân cao ốc chạm trời xanh
Ánh điện sáng như cánh đồng sao đêm
Sao không làm lung linh đêm người vợ?
Tôi rạo rực lòng mình trước phồn hoa đô thị
Nơi tôi sống đây nhộn nhịp bình yên
Và tôi se thắt lòng mình
Trước những mảnh chợ đêm…
mang phận người sương gió
Thành phố ngày mai sẽ sáng bừng trên thế giới
Xin hãy lắng nghe những tiếng chợ đêm
Và ánh sáng mênh mông của những cây đèn
Hãy xóa đi dưới chân mình những vùng còn mờ tối.
4/2026

THÀNH PHỐ TA YÊU
Đến Sài Gòn của mình sau ba trăm năm
Vẫn cảm được tiếng gươm khua thời mở nước
Tiếng một thuở xưa xa vẫn thì thầm trong ruột đất
Nhắc tôi hãy chớ có quên!
Nhìn vầng trăng mắc ngọn những cao tầng
Dòng hàng hóa trôi… những luồng xe tấp nập
Cánh én bạc bay mở tầng trời cao biếc…
Chợt nhói lòng nhớ đồng đội đã hy sinh!
Thành phố mỗi ngày đón một bình minh
Lấp lánh trời Viễn Đông như hòn ngọc
Nhưng chớ có quên điều thiêng liêng nhất
Nó vẫn mang vía hồn của một thuở cha ông
Thành phố của chúng ta thời công nghệ 4.0
Trăm trận gió lành về cùng nhiều cơn gió độc
Tự nhủ lòng không buông lơi tỉnh thức
Sẵn sàng vượt lên những trận bão dông
Ta chung tay xây đô thị Sài Gòn
Không chỉ bằng ước mơ mà còn bằng khối óc
Mỗi một tấc không gian và trên từng mét đất
Hãy cộng thêm vào hào khí núi sông
Ơi thành phố ta yêu như hơi thở của mình
Một đô thị phồn hoa dưới vòm trời biếc
Nhưng để nó mãi lung linh như ngọc
Thì thành phố rất cần chung nhịp đập những trái tim.
5/2026
![]()
Tác giả: NGUYỄN VĂN MẠNH
Hội viên Hội nhà văn Việt Nam
Trưởng BBT Tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam
