- Thơ
- Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.

Nhà thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện
NGỌN GIÓ ĐI QUA
Ngọn gió nào
từ đâu ?
Gió mùa thu xa xôi
ầu ơ cổ tích
thơm đầy giấc tuổi thơ
khát khao vươn vai Phù Đổng
Tan trường
đồng lúa non im lìm ngủ nắng
chị cõng em về
chân trần bờ ruộng quen
Hò hẹn thanh xuân
gió không tên ngủ ngoan giữa miền tóc biếc
trời xuân thăm thẳm
trăng gầy hôn nhẹ chiếc sao trôi
Sáo diều bồng bềnh
phượng vĩ ướp tình mùa hạ
những con tàu giương buồm ra khơi
hành trình hoài bão
Mùa giông tố
gió vô tình
ngả nghiêng
vụn vỡ
lặng câm
Những ngọn gió vô thường
không màu
không vị
bay qua cõi nhân sinh
NGẬP NGỪNG
Mặt trời dậy sớm
sông Hậu dịu dàng
đò ngang sương đẫm
cô em mười tám đợi xuân
cụ bà thất thập bồn chồn... xuân trôi...
Mặt trời nhìn đôi ngực mùa xuân say đắm
bỗng giật mình trên dòng tóc trắng
đầy ắp tháng năm
bước thấp bước cao... từng bước âm thầm
người thiếu nữ năm xưa cất mấy mươi mùa xuân vào tim và đáy mắt
từng bước chân thơm nồng ký ức
ngập ngừng...
SAO QUÊN
Làm sao quên những đông xuân cũ
gót lá chiều bay nắng miết vàng
cành mây lãng đãng miền sâu nhớ
cái nhìn trong vắt rước mùa sang
Làm sao quên những mùa yêu cũ
tóc rối nào trôi giữa miên trường
đêm hoang buốt rát bờ vai nhỏ
trời đất ngây cuồng môi ngát hương
Làm sao quên hết dấu hình hài
cõi chiều tha thướt áo dài bay
bên thềm mắt ướt sầu ngõ phố
quên được tên người quên thơ ngây
HỒN QUÊ
Chiều rải nắng Ô Môn
chòng chành điệu song loan
tuổi thơ nồng hoa bưởi
lời ru ngọt tâm hồn
Cánh đồng đắng khói rơm
hoàng hôn gầy vai mẹ
sáo diều no vạt nắng
gió lành giấc ngủ thơm
Đình Thới An thăng trầm
thời gian đong cổ kính
ngân giọt đờn tài tử
giữ hồn suốt trăm năm
Tuổi thơ đã trôi xa
chiều tím cánh diều xưa
sương phai dần tóc mẹ
mùa chùng chình nắng mưa
Nguyễn Trần Hoàng Viện