TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ của các nhà giáo nhà thơ

Chùm thơ của các nhà giáo nhà thơ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-11-20 09:58:25
mail facebook google pos stwis
1898 lượt xem

CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11!

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của một số hội viên đã từng hoặc đang đứng trên bục giảng.

 

NHẬT CHIÊU

Nghìn cốc cà phê còn đợi

 

Bóng đêm tan vào ánh mai

tặng ta một cốc tình đầy

cà phê tan vào trong sữa

hôm qua tan vào hôm nay

 

nghìn cốc cà phê nối lại

những sớm mai đời ta đây

những sớm mai đời ta đó

nối nhau hơi thở đầu ngày

 

nghìn cốc cà phê còn đợi

nối ta vào với ngày mai

dẫu là người ta yêu đến

hay là có thể Không Ai.

 

 

HUỆ TRIỆU

Lời giảng của thầy

(Kính tặng GS.Nguyễn Khắc Phi nhân dịp sinh nhật lần thứ 80 của Thầy)

 

Con mãi nhớ sáng mùa đông năm ấy

Giọng nói thầy ấm quá gió Côn Sơn

Bóng tiền nhân ngút ngàn lau xám

Hóa trong veo những bậc đá thâm trầm

 

Những bài giảng thắp xanh miền kí ức

Những lời thầy nghiêng xuống tuổi hoa niên

Chúng con vào đời ngơ ngác thế

Nước sông Tương thương nhớ cả hai đầu

Mây lãng đãng nước trời xa Lý Bạch

Đỗ Phủ đau, gần quá những ngậm ngùi

Người da diết ánh đào hoa năm cũ

Người rưng buồn thấm nỗi gió đông phơi

 

Chúng con về đây từ những phương trời

Đón ngọn gió từ lời Thầy để mát

Đứa ở phố nồng nàn hoa sữa

Đứa xa xôi sóng biến mặn vô hồi

Đứa trôi dạt phía trời Nam nắng gắt

Ru lòng mình dịu mát giấc heo may

Nửa đời người vẫn chưa hết loay hoay

Áo cơm mệt nhoài giấc mơ tuổi trẻ

Viên phấn trĩu tay nỗi niềm nhân thế

Tiếng thơ buồn dâu bể đa đoan

 

Giờ mới nói một điều đã cũ

Chúng con lớn lên từ khoảng trời ấy trong ngần 

Như sắc phượng thắm nồng nắng hạ

Như mùa thu vàng mơ sắc lá

Như chồi non qua giá rét xanh ngời

Giữa vô thường biếc một dòng trôi

 

Lời thầy giảng dọc một triền gió thổi

Chúng con – người chở đò thao thiết đứng bên sông ...
 

 

ĐẶNG NGUYỆT ANH

Cũng là chuyện của đời tôi

Tặng anh Đinh Cường

 

(Thị trường quay tít anh ơi

mấy ai còn nhớ cái thời ba lô)

Chiếc ba lô cũ theo anh

buồn vui kỷ niệm chiến tranh một thời

cũng là chuyện của đời tôi

những năm tháng ấy đất trời đạn bom

với bao dốc thẳm đường mòn

đá tai mèo cứng, chân son thì mềm

Anh đi đánh giặc trăm miền

nắng mưa súng đạn, trái tim vẫn hồng

xót thương đồng đội vô cùng

hai mươi tuổi ngã xuống rừng Trường Sơn

gói bạn trong tấm nilon

tiễn bạn đêm ấy trăng non thẫn thờ

Ba lô chuột đã cắn nhừ

bây giờ phố rộng bây giờ nhà cao

bạn tôi trẻ quá! Năm nào...

biết đâu hài cốt, biết sao linh hồn!

 

 

HỒ ĐẮC THIẾU ANH

Võng sóng

 

Thêm một ngày,

Giọt nắng hồn nhiên reo trong mắt

Niềm vui từ phía trời xa

Trái tim mở lòng rộn rã âm ba

Tiếng nhịp phách mở then cài chuyện cũ

 

Thêm một ngày,

Đời tóc đong đưa võng sóng

Biển chung tình khép số mệnh cười vang

Thiên thần giương cung vỡ bọt biển tràn

Từng hạt, từng hạt rơi như lệ

 

Thêm một ngày,

Thêm một ngày nắng xuân rơi trên tóc

Sợi tóc ân cần đen, trắng hóa thân

Chông chênh khổ đau, hạnh phúc rất gần

Đôi khi cũng muốn khóc cho muối mềm môi vị ngọt

 

Thêm một ngày,

Lá xếp thành sầu chờ thu vàng vương giả

Gõ vào bóng mình một dấu chấm than

Giả sử tình khuya xẻ khuyết trăng tàn

Biển có võng sóng ngà vào vô tận?

 

 

TÔN NỮ THU THỦY

Thềm nhà
 

Ngỡ như chẳng có đổi thay

Vẫn thềm đá với chiều đầy nắng hoa

 

Hình như tơ óng giăng qua

Thả mình trong bóng hiên nhà mát êm

 

Chừng như thấy lá xanh thêm

Hải đường rực thắm cho mềm lối đi

 

Trở về hay chưa ra đi

Anh ơi, chim sẻ nói gì, lắng nghe.

 

Thật xa cát bụi sắt se

Phút giây yên tĩnh tụ về quanh đây

 

Ta nghe từ ngọn sum vầy

Yêu thương gốc rễ của ngày bên nhau

 

Vẫn còn thềm đá mai sau

Để giây phút có khi nào nhạt phai.
 

 

NGUYỄN HẢI THẢO

Giã từ

 

Từ giã nhé ngày xưa xanh kỷ niệm

thật êm đềm thuở khoác áo thư sinh

để đôi khi lần tìm về quá khứ

cũng dạt dào, quay quắt nhớ trong tim

 

Từ giã nhé hai hàng cây cao vút

những con đường quen thuộc dấu chân ai

những lần về hồn lỡ quên đánh rớt

khi theo em trên lối cũ miệt mài

 

Từ giã nhé ngôi trường xưa dầu dãi

nơi thân thương yên ả nhất một thời

bạn bè ơi ngày tháng nào vụng dại

quên học hành và mê mãi rong chơi

 

Từ giã nhé lời thầy cô ngọt mật

đã ru ta êm ái biết bao ngày

và lớp học và bảng đen, phấn trắng

đã một thời gắn bó đến mê say

 

Từ giã nhé mộng mơ ngày mới lớn

mắt xôn xao vương sương khói đầu mùa

buổi trưa nào con tim rung nhịp đập

tan học về theo dấu áo tiểu thư

 

Từ giã nhé một mùa đời dấu ái

đã cho ta bao năm tháng tuyệt vời

trường cũ ơi một hôm nào trở lại

chợt bồi hồi giọt tiếc nhớ đầy vơi…

 

20.11.2022.

 

 

PHẠM THỊ NHƯ VÂN

Mực tím ngày xưa

 

Nhớ màu mực tím ngày xưa

Còn mang dáng dấp tuổi thơ học trò

Chữ lồng chữ thật ngây ngô

Ngả nghiêng nét viết vần thơ tâm tình

 

Sách thầy dạy cuộc hành trình

Như gương soi hướng bình minh cuộc đời

Gập ghềnh sỏi đá chơi vơi

Hương hoa thơm mát gọi mời chân ta

 

Đường tương lai tít mù xa

Phũ phàng tóc đã điểm hoa mất rồi!

Như thuyền lạc chốn biển khơi

Tìm đâu sắc tím giữa trời bao la.
 

 

TRẦN HÀ YÊN

Thương nhớ mùa qua
 

Tháng mười về anh có nhớ không anh
lối thu qua sương chiều giăng ướt lạnh
con đường xưa đôi hàng cây yên vắng
mơn man chiều nghe hồn bỗng bâng khuâng

Tháng mười về sao tim cứ lâng lâng
đếm bước chân trên tàn thu lá đổ
nhớ thương xưa như biển khơi ru vỗ
cho đêm về khao khát một bờ vai

Tháng mười về tim vẫn nhớ thương ai
dẫu người đi bỏ ta trong chiều vắng
công viên xưa hoàng hôn buông trầm lặng
ghế đá buồn trơ trọi chẳng còn anh

Tháng mười về heo may đã qua nhanh
mùa yêu đi chỉ còn đêm lạnh giá
xanh xao đông tàn canh nơi đất lạ
mắt hững hờ thương nhớ một mùa qua.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm