TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Trần Thanh Cẩm

Chùm thơ Trần Thanh Cẩm

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-06-18 11:33:16
mail facebook google pos stwis
528 lượt xem

Tác giả Trần Thanh Cẩm

 

MẸ 

 

Con thèm cơm mẹ nấu

Như thèm sữa ngày thơ

Đôi bàn tay thon thả

Bế bồng cả ước mơ

 

Thèm được lần khờ dại

Để được những đòn roi

Mẹ bây giờ không đánh

Sao lòng con đau hoài

 

Mẹ mượn cả đất trời

Cho con từng hơi thở

Những lời ru êm ái

Chảy mãi không bến bờ

 

Tóc con giờ đã bạc

Tóc mẹ giờ đã thưa

Có bao giờ con lớn

Trong mắt mẹ mình chưa?

 

Bao nhiêu lần vấp ngã

Con về vịn mẹ già

Đĩa rau vườn nho nhỏ

Xanh tình mẹ bao la...

 

 

MÌNH VỀ THĂM MẸ NHÉ EM

 

Mình về thăm mẹ nhé em

Thăm căn nhà cũ đêm đêm gió lùa

Vườn xưa cây bưởi già nua

Tiếng chim vẫn hót khi mùa ghé sang

 

Mình về nơi đất cưu mang

Tuổi thơ dữ dội như trang giấy nhàu

Mình về tưới lại hàng cau

Cho xanh tóc mẹ ngày đầu gặp ba

 

Ngày xưa tưởng mới hôm qua

Cây cầu nặng trĩu thóc ngô gánh về

Mẹ ngồi quạt mát bờ đê

Hàng tre cong với bộn bề tháng năm

 

Mình về thăm ánh trăng rằm

Cây đa giếng nước nhớ người xa xưa

Thương sao thương mấy cho vừa

Mộ ba vắng vẻ nắng mưa ngoài đồng

 

Mình về thăm những dòng sông

Cái tôm cái tép nuôi anh thành người

Mình về thăm lại nụ cười

Buồn vui mình mẹ ngậm ngùi nhớ con...

 

 

CHIẾC ÁO MẸ KHÂU

 

Tháng giêng mẹ khâu chiếc áo bằng sợi nhớ sợi thương

Chiếc áo con mặc từ thuở nhỏ

Nơi mùa xuân bắt đầu bằng ngọn gió

Thổi qua miền cổ tích những đêm trăng

 

Chiếc áo ấy đã sưởi ấm con trong những mùa đông lạnh giá

Cái rét quê mình buốt cả con tim

 

Ngày ấy mẹ thức thâu đêm bên ánh đèn dầu

Gió mùa đông ngoài vườn xào xạc

Mẹ thương con giấc ngủ chưa tròn

 

Mặc chiếc áo trên người con vui chạy đi khoe khắp xóm

Mẹ nhìn con cười rơi rơi nước mắt

Hạnh phúc nào bằng mùa xuân bé nhỏ

yêu thương

 

Bây giờ mẹ khâu áo để vơi đi nỗi nhớ

Mùa đông đã qua và mùa xuân cũng đã về

 

Mắt mẹ đã mờ không thấy đường xỏ chỉ

Kim đâm vào tay mẹ cũng đâu hay

 

Cầm chiếc áo trên tay

Mẹ gạt đi nước mắt

Con chưa về

Mùa xuân lạnh tái tê...

 

 

VỀ VỚI MẸ

 

Về với mẹ thôi ta về với mẹ

Nấu nồi canh rau hái phía sau hè

Về với mẹ tâm hồn thêm tươi trẻ

Có hàng dừa vườn chuối chở che

 

Về với mẹ thôi ta về với mẹ

Tắm tuổi thơ trong những buổi trưa hè

Quê ta đó cánh cò nghiêng nghiêng gió

Tiếng chuông chùa bên tháp lắng vào thơ

 

Về với mẹ tuổi già như trái chín

Và quê hương là giây phút bình yên

Tay chống gậy  nghe bầy chim ca hát

Đợi con về héo hắc cả chiều quê

 

Về với mẹ ôn ngày xa xưa ấy

Bởi thời gian dằng dịt vết da mồi

Mẹ tập đi tập đứng tập ngồi

Lưng đã mỏi cuộc đời thôi quá mỏi

 

Về với mẹ nghe thời gian kể chuyện

Ở ngoài đồng cây lúa đã trổ bông

Về với mẹ thôi ta về với mẹ

Quê hương là năm tháng chở che…

 

 

LỐI VỀ CÓ MẸ CHỞ CHE 

 

Tôi sợ lắm những chiều thăm thẳm gió

Mẹ đi rồi đời tôi chẳng còn ai

Tháng ngày dài ngồi khóc với tương lai

Tìm dĩ vãng những ngày xưa thương mến

 

Tôi sợ lắm những chiều đầy dông bão

Mẹ đi rồi tôi khóc với mình tôi

Người ra đi là hết thật rồi

Tình mẫu tử chỉ còn trong kí ức

 

Tôi sợ lắm giữa mơ với thực

Tiếng thì thầm nhắc nhở đứa con hư

Mẹ mỉm cười xoa đầu con đã bạc

Tôi thẩn thờ ngồi khóc giữa bơ vơ

 

Biết tìm ai mỗi lần con vấp ngã

Ngôi nhà xưa buồn bã nỗi cô đơn

Bữa cơm chiều bây giờ chan nước mắt

Mất mẹ rồi tôi thành kẻ mồ côi

 

Tôi sợ lắm tuổi già như trái chín

Mẹ đừng đi xin mẹ đừng đi

Tôi sẽ níu thời gian dừng lại

Để lối con về còn có mẹ chở che...

 

 

VỀ BÊN MẸ

 

Con thèm lắm bữa cơm chiều bên mẹ

Dẫu là rau đạm bạc phía sau vườn

Có gì ngon bằng ăm ắp tình thương

Mẹ nêm nếm cả đời chưa đủ vị

 

Con thèm lắm được nằm bên thủ thỉ

Chuyện con gà nhảy ổ sớm trưa

Chuyện ngoài đồng cái nắng cái mưa

Và cây lúa một đời bao vất vả

 

Con về đây sau tháng ngày rong ruổi

Trải lòng mình trong khúc dân ca

Đây bàn thờ di ảnh của cha

Người vẫn sống trong lời mẹ kể

 

Con về đây mảnh vườn xưa vẫn thế

Cỏ vẫn đơm bông chim hót bốn bề

Mẹ lặng lẽ nhặt từng hương khế

Thời gian trôi qua hết đỉnh đồi

 

Con tìm lại ngày xa xưa đó

Mái tranh nghèo khói bếp chiều hôm

Mùi khoai nướng thơm vào dĩ vãng

Tuổi thơ con khôn lớn ở đầu làng

 

Quê hương ơi bên lở bên bồi

Con về đây cuối đầu xin tạ lỗi

Có tình thương có tháng ngày nông nổi

Có mẹ hiền mòn mỏi đợi chờ con...

 

T.T.C 

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chùm thơ nhiều tác giả viết về TBT Nguyễn Phú Trọng
Triệu con tim lệ ứa nhòa Mưa rơi như thể giao hòa nỗi đau.
Xem thêm
Người sống mãi trong lòng dân | Chùm thơ
Chùm thơ của 2 nhà thơ từ Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Có ngọn đuốc tắt để đêm bừng sáng | Chùm thơ nhiều tác giả
Chùm thơ Phạm Vân Anh, Trần Quang Khánh, Hoa Mai, Nguyễn Hưng Hải
Xem thêm
Bến xưa với bác Nguyễn Phú Trọng
Thơ: Nguyên Hùng/ Nhạc: Lê An Tuyên
Xem thêm
Nguyễn Hoài Phương Nam – thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩ đất phương Nam
Xem thêm
Trăm năm bà đợi ông về | Chùm thơ Cao Quảng Văn
Một người phương Nam/ Nhớ người ở phương trời!/ Hai mươi năm, bao nhiêu ngày
Xem thêm
Đoàn Thị Ký - Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi “ Nhân nghĩa đất phương Nam”
Xem thêm
Có một loài hoa không hề nở | Chùm thơ Thai Sắc
Chùm 5 bài thơ do tác giả gửi Văn chương TP. Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Phạm Thanh Phương – Chùm thơ dự thi
Diều tít tắp cởi trên ánh mắt Vẫn muốn bay thấu tận trời xanhDây dù dài thả nhiều đã cạnNghe cuối chiều chao nghiêng lanh tanh
Xem thêm
Kim Loan - Chùm thơ dự thi
Thành phố vào mưaChầm chậm rơi những giọt nhớBên mái hiên nhà thờĐàn bồ câu lao xao…
Xem thêm
Bảo Tấn - chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Chùm thơ Lê Đức Đồng
Bên ao chùa lặng lẽBồ đề xanh suốt mùa.Dâng mùi hương thơm thảoNgọt ngào miền ấu thơ…
Xem thêm
Chùm thơ Phương Uyên
Nhưng sen vẫn là senNguyên bảnTrắng và trắng một mối tình chung thủyDù thiêu đốtSen chẳng phai màu.
Xem thêm
Ngô Thuý Hà – chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa phương Nam lần 2
Xem thêm
Võ Kim Phượng – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Nguyễn Bá Vượng – chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Mạc Tường Vi - Chùm thơ dự thi
Em rát tình xưa trên môi Mỗi hoàng hôn đau tế bào mưa nắngCõi đời lạc đường bơ vơ theo năm tháng Người mãi phương nàoThơ thả xuống mùa đông.
Xem thêm