TIN TỨC

Chạm vào bóng tối để biết yêu thương vĩnh hằng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-06-21 16:24:35
mail facebook google pos stwis
426 lượt xem

Văn chương TP. Hồ Chí Minh: Sáng 20/6/2024, Nhà thơ Hương Thu cùng bạn bè đã tổ chức ra mắt cuốn tự truyện “Chạm vào bóng tối” với sự góp mặt của nhiều bạn văn chương trong Hội Nhà văn TPHCM, các CLB thơ cùng gia đình và người thân. Đây là tác phẩm thứ 6 của chị, sau 4 tập thơ (Cổ tích Anh và Em, Từ hai phía mặt trời, Nước mắt của Kiều, Giữa những vàng bay) và một tập ký.

"Chạm vào bóng tối" là một cuốn sách xúc động, đọc lôi cuốn vì tính chân thực về chính cuộc đời tác giả, một phụ nữ giỏi giang và bao dung. Tại buổi ra mắt sách, đã có nhiều phát biểu chia sẻ của bạn bè đồng nghiệp: Nguyễn Bính Hồng Cầu, Bích Ngân, Bùi Phan Thảo, Triệu Loan, Huỳnh Văn Lập, Nguyên Hùng, Nga Vũ… Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu dưới đây một bài thơ tặng tác giả, bài tựa cuốn sách mới và clip hình ảnh về sự kiện này.


 

1. Bài thơ Viết tiếp chuyện tình của Nguyên Hùng


 

2. Clip hình ảnh về buổi ra mắt sách


Ảnh và dựng clip: Nguyên Hùng
 

3. Bài tựa “Chạm vào bóng tối để biết yêu thương vĩnh hằng” của Bùi Phan Thảo

 

“Một năm, 365 ngày, chưa ngày nào em quên anh”.

Trong những dòng đầu tập tự truyện “Chạm vào bóng tối”, NXB Hội Nhà văn, 2024, nhà văn Hương Thu đã viết như vậy. Cuốn sách để tưởng nhớ người chồng của chị; người cha, người ông của các con, cháu, đã một năm từ giã cõi đời.

Một người vợ yêu chồng, ngày nào cũng tưởng nhớ chồng, điều đó là hiển nhiên. Bởi đó là nghĩa vợ chồng sâu nặng, cùng nhau đi qua buồn vui sướng khổ cuộc đời, chung tay tạo dựng cuộc sống gia đình, nhìn con cháu lớn lên, trưởng thành, hạnh phúc đã từng nhân lên dưới mái nhà. Nhưng mất mát là không có gì sánh nổi, nên câu chữ như từ máu thịt rút ra, tiếng kêu đau từ trong trái tim, nỗi niềm chắt lọc từ suy tư phận người, đớn đau khi số phận xướng tên người về miền mây trắng… Những cảm xúc đó trong tự truyện “Chạm vào bóng tối” của Hương Thu như nỗi lòng chôn chặt, như nén hương thơm dâng lên hương linh người chồng đã rời xa chị và các con cháu, đi vào cõi vĩnh hằng…

Trong giới nhà văn TP HCM, Hương Thu là một tác giả có nhiều hoạt động sôi nổi. Chị là Giám đốc Trung tâm UNESCO Nghiên cứu Văn chương Việt Nam, chị hăng hái tổ chức nhiều hoạt động có ý nghĩa. Ai cũng thấy năng lượng thật dồi dào ở người đàn bà – nhà văn nhỏ nhắn, tuổi đời không còn trẻ này nữa, luôn đầy nhiệt huyết trong tim và tình yêu thi ca, tình yêu cuộc sống. Cộng thêm sức mạnh nội tại của chị và sức mạnh từ chính những người thương yêu, trong đó có người chồng, tiếp thêm cho chị.

Không gian truyện mở ra từ cơn ho lúc 2 giờ sáng của anh Nguyễn, chồng chị, vào năm trước.  Từ đó là những tháng ngày anh rời nhà vào bệnh viện, từ bệnh viện quận 2 đến Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch rồi Bệnh viện Ung bướu cơ sở 2 và từ giã cõi đời. Chị luôn bên anh trong cuộc hành trình, trong cuộc chiến chống lại bệnh tật, với nỗ lực cùng anh chiến thắng tử thần. Nhưng anh đã không qua khỏi, không có phép mầu nào sau những yêu thương, chăm sóc tận tình, hết lòng hết dạ… Nỗi đau vắt kiệt nhà văn, nén lại vào những câu chữ để biết rằng, anh ra đi mà còn mãi bên đời…

Tháng 7-2023, Hương Thu ra mắt tập thơ “Giữa những vàng bay”. Tập thơ được in xong vào tháng 6 - 2021, nhưng tất cả các kế hoạch ra mắt đều gác lại vì đại dịch và sau đó là người bạn đời lâm trọng bệnh, chị phải vào bệnh viện chăm sóc chồng cho đến khi anh qua đời. Tại buổi ra mắt sách, số tiền bán sách và ủng hộ của bạn văn, bạn đọc đã được Hương Thu chuyển hết vào “bếp ăn không đồng” để hỗ trợ những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đang lâm vào khốn khó.

Lần này, tự truyện kể lại những tháng ngày chăm sóc chồng, hành trình 4 tháng ròng rã trong các bệnh viện. “Chạm vào bóng tối” là tập tự truyện em viết trong những ngày ấy, em đã lật lại từng trang ký ức, gặp lại từng số phận, từng con người, từng khoảnh khắc vui buồn…Nó cho phép em được trở lại với quá khứ, được sống một lần nữa cùng anh, được cười và cũng được rơi nước mắt cùng anh qua từng khoảng hồi ức đớn đau của đời người”.

Là tự truyện nên tính chân thật thể hiện rõ nét, nhà văn đưa bạn đọc đến từng góc khuất của câu chuyện, đời người. Đôi khi chỉ là những nét chấm phá, bên cạnh thủ pháp đặc tả, khung cảnh các bệnh viện hiện ra gần gũi, sinh động. Những phận người ngỡ trôi qua trang sách nhưng lại khó phai trong tâm trí người đọc. Tại bệnh viện quận là câu chuyện của chị Hạnh, một người đàn bà đơn thân, cả đời hy sinh cho những người thân. Song cuối đời mắc bệnh nan y thì lại một mình chống chọi và với bản tính quen cho đi, chị không muốn làm phiền người thân hao tốn tiền của thuốc thang, công sức chăm sóc, chị chọn về nhà để chờ tử thần đến rước đi.

“Chị Hạnh có vẻ trầm tư một chút, rồi nói: Chắc tui buông chị à. Cả hai không nói gì thêm nữa, cái chữ “buông” chị Hạnh nói nhẹ bâng, mà sao cả không gian căn phòng dường như bị kéo xuống, nặng nề, khó thở”.

Những đoạn nhà văn tả cảnh đưa chồng đi khám, chực chờ, mệt mỏi, thất vọng, âu lo, phiền muộn, ai trải qua mới thấu cảm. “Một sự chờ đợi thật khó chịu và bức bối. Lại một tuần! Riết rồi cái từ “một tuần” cứ như một nỗi ám ảnh với cả tôi và Nguyễn”…

Nhưng ở nơi sống chết cách nhau gang tấc, tình người được bộc lộ chân thành. “Xã hội nơi tôi và Nguyễn bắt đầu cho cuộc định cư nơi ở mới của mình là vậy, rất thân thiện và gần gũi, khác với xã hội rộng lớn ganh đua ngoài kia”. Trước hoàn cảnh một người mẹ trẻ không có tiền đóng cho con, tác giả “mở ví, nhưng tiền lẻ thì không đủ ba trăm, vậy là tôi đưa chị tờ năm trăm và ân cần nói: Chị cầm đi đóng tiền đi để cho cháu nhập viện, thằng nhỏ có vẻ mệt lắm rồi đó. Người phụ nữ nhìn tôi như thể chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra. Tôi cười, nhét tờ tiền vào tay chị: Cầm đi chị, đi đóng tiền cho cháu đi”…

Lòng tốt luôn hiện hữu trên đời, quanh những phận người đang sống. Nhà văn lý giải thêm: “Nhưng từ khi Nguyễn bệnh, tôi bỗng nhận ra một điều, mọi thứ ở cõi nhân gian này đều vô nghĩa, có đó rồi mất đó, đến sức khỏe cũng không tự mình giữ được, cũng phải phó thác cho trời, cho cái mà người ta gọi là “định mệnh”. Vậy thôi, cứ sống mà thương nhau, mà trải tình với nhau, giúp một ai đó qua cơn ngặt nghèo, cho họ một chút hy vọng, một chút hạnh phúc có phải hơn không”.

Qua 4 tháng chăm sóc chồng, tự truyện ăm ắp những tình cảm yêu thương chồng vợ. Những hồi ức đan xen cho thấy sâu nặng ơn nghĩa phu thê, nhất là đoạn anh Nguyễn quay trở lại không đi vượt biên, đoạn anh cặm cụi sửa quần cho vợ. “Tôi biết Nguyễn đã cực khổ như thế nào khi may bằng tay. Những việc như thế chỉ có yêu nhau ghê lắm mới làm được”.

Hành trình gian nan nhất là ở Bệnh viện Ung bướu cơ sở 2, nơi chồng chị phải xạ trị và chất phóng xạ hủy hoại những phần cơ thể anh, lúc anh chống chọi với tử thần những ngày cuối đời trong đau đớn. Tại đây cũng phơi bày cảnh khổ của người bệnh và gia đình, như khi chờ xin cơm từ thiện. “Ngày nào tôi cũng thấy những hàng người xếp hàng như vậy dưới cái nắng của Sài Gòn. Trong số họ, tôi biết, có những người trước đây ruộng đất, nhà cửa, tiền bạc không thiếu, nhưng họ đã mất đến đồng bạc cuối cùng với một hy vọng mong manh – chiến thắng kẻ thù – những tế bào ác tính đang tàn phá cuộc sống của người thân họ. Cuộc sống quả là cùng khổ”…

Tại nơi làm thủ tục, có quá đông người bệnh, phải chấp nhận chờ. Người có tiền thì làm dịch vụ, nhanh hơn, chỉ thương người nghèo. Bạn đọc càng thấy rõ trái tim nhân hậu của nhà văn: “Bỗng nghĩ và thấy mình may mắn, hạnh phúc quá đỗi, ít nhất là hơn một núi người trong những danh sách chờ đợi dài xọc kia. Họ đã phải khăn gói cõng theo con bệnh trong người lần về quê hương, chờ ngày lên làm xét nghiệm. Và biết đâu, trong ngần ấy ngày họ đã bị các tế bào ác tính kia quật ngã và không còn cơ hội để trở lại chiến đấu cùng nó?”

Khi nhà văn Hương Thu đem hết tiền ủng hộ vào “bếp ăn không đồng”, ai cũng đồng cảm với chị nhưng không nhiều người hiểu hết ngọn ngành. Chỉ khi đọc “Chạm vào bóng tối”, mới càng thấm thía ý nghĩa nhân văn. Tôi đọc tự truyện này và không cầm được nước mắt. Tôi hiểu hơn về chị, tâm nguyện chị làm sau khi anh mất, chứ không phải anh vượt qua như chị đã mong: “Những lần như thế tôi đã tự hứa với lòng, nếu một ngày nào đó Nguyễn của tôi lành bệnh trở về, tôi sẽ làm những bữa cơm không đồng để tặng những gia đình bệnh nhân ở bệnh viện này. Tôi sẽ làm thật tử tế, hộp cơm sẽ có những ngăn đựng cơm và thức ăn riêng, sẽ trao cho bà con mình với tất cả sự sẻ chia, và những ngày thứ bảy hay chủ nhật bà con mình sẽ không còn bị đói lòng. Đó là ước nguyện chân thành của riêng tôi khi hằng ngày đối diện với bao nhiêu điều cơ cực ở nơi đây”…

“Chạm vào bóng tối” đem đến không chỉ thông điệp văn chương mà nhiều thông điệp về cuộc sống, tình yêu chất chứa trong tự truyện này. Hương Thu cũng khắc họa nên một xã hội thu nhỏ trong phòng bệnh. Có những chuyện không thể tin nhưng vẫn đã xảy ra, từ ông chồng đến cả lúc cận kề cái chết vẫn còn đối xử vũ phu với vợ hiền; chuyện hai người đi chăm chồng và vợ ung thư giai đoạn cuối, đã phải lòng nhau, bỏ chồng và vợ lại bệnh viện, cùng nhau trốn đi. “Liệu cuộc chạy trốn ấy có đem lại cho họ hạnh phúc, hay sẽ là một nỗi ám ảnh không thôi khi họ đã gieo cái mầm ác nghiệt trong cuộc sống của chính họ. Cả bốn cuộc đời, bốn số phận sao lại quá nghiệt ngã dường kia”.

Trong bức tranh đời, đã bày biện số phận của Hoàng, của Thy, chuyện tình của Kim và Thành, đến được với nhau thì Kim đã ung thư giai đoạn cuối, mang giọt máu của Thành trong bụng và chỉ mong phép mầu đến với hai mẹ con trước khi Kim từ giã cõi đời…

“Chạm vào bóng tối” có cái kết đau đớn nhưng đầy ý nghĩa nhân sinh. Lá thư của Thành cho biết Kim sinh con trai. Mừng cho Thành, vậy là cuối cùng điều kỳ diệu đã đến với họ, nhưng chỉ sau 10 ngày sinh em bé, Kim đã qua đời. Đó là lúc bên ngoài cửa sổ, giữa bầu trời đêm có một ngôi sao nhỏ đang nhấp nháy, sáng rực. Một cuộc sống mới đang bắt đầu. Nhưng cũng là lúc tác giả đầy lo âu khi cuộc sống người chồng như chiếc bấc lụi tàn dần. “Cả anh và em, chúng ta đều đang cố chịu đựng nỗi đau vì một tia hy vọng quá mong manh, bởi nó đang bị bào mòn dần từng ngày, từng ngày… Ngày mai! Tự nhiên em sợ những ngày mai phía trước, bởi em không biết điều gì nữa đang chờ đợi chúng ta”.

Nắng đã lên đầy khoảng sân nhà, một chút xuân còn nắm níu trên những cành mai biếc xanh, mà sao vẫn đầy nước mắt vậy chị Hương Thu?

Yêu thương, không thể nắm níu mãi nhưng luôn ở bên đời sống của ta, trong nỗi nhớ của ta. Phải đối diện và chấp nhận sự thật. Đặt tên tự truyện “Chạm vào bóng tối”, là những tháng ngày nhà văn sống bên chồng. Những ánh sáng của cuộc sống mỗi ngày đã rời xa dần, nhường chỗ cho bóng tà huy, rồi màn đêm buông xuống. Và đến một ngày, bóng tối là khoảng trống mênh mông người vợ cảm nhận được, chạm vào được, là lúc mất mát điều quý giá nhất của đời mình. “Khi chạm vào bóng tối, trái tim em đã quen dần với những nỗi đau được tôi luyện hằng đêm bằng nước mắt nhòe cả gối, và bây giờ em đã có thể đối diện với sự thật, rằng anh đã không còn nữa bên em, em cũng đã thôi thảng thốt khi đêm nằm quờ tay về bên phải và chạm vào một khoảng trống đến mênh mông! Em biết, biết thật rõ, anh đã không còn ở đó”…

Con người có bản năng quên mới có thể đi tiếp trong đời. Quên là một cách nói thôi, chứ cố mà quên tức là còn nhớ. Từ đó mới có tự truyện, mới có những giot nước mắt âm thầm rơi trên gối từng đêm, hay trên trang sách giữa một chiều trầm ngâm, giọt nắng ngoài hiên đã rụng tự lúc nào…

Tháng 2-2024
B.P.T.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam họp mở rộng chuẩn bị cho Đại hội XI
Ngày 18.7, Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam tiến hành cuộc họp mở rộng chuẩn bị cho công việc tổ chức Đại hội lần thứ XI dự kiến diễn ra vào tháng 4.2025, nhân dịp kỷ niệm 50 năm đất nước thống nhất.
Xem thêm
Hồ Huy Sơn ra mắt tập thơ về trẻ em với sự trong trẻo, nhẹ nhàng
Tập thơ “Mùa hè ra biển” (NXB Hà Nội) giống như một khúc hát lí lắc, đáng yêu và ngọt ngào dành cho các bạn nhỏ từ 0+ trở lên.
Xem thêm
Vĩnh biệt nhà thơ Vũ Đức Trọng
Nhà thơ Vũ Đức Trọng, hội viên Hội Nhà văn TPHCM, vừa qua đời lúc 20g20 ngày 05 tháng 7 năm 2024
Xem thêm
Giao lưu văn chương Việt - Hàn
Sáng 5-7, Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức chương trình giao lưu văn chương Việt - Hàn năm 2024 với chủ đề “Văn học trẻ đương đại Việt - Hàn và văn học hai nước trong bối cảnh toàn cầu”.
Xem thêm
Thông báo của Hội Nhà văn TP. HCM liên quan đến bà Lương Lan Hương
Ngày 1-7-2024, tại Văn phòng Hội Nhà văn TP HCM, Ban Kiểm tra Hội Nhà văn TP HCM đã tổ chức buổi họp về việc giải quyết khiếu nại của bà Lương Thị Hương Lan,
Xem thêm
Sự kiện Gặp gỡ Văn chương Việt - Hàn sẽ được diễn ra tại TPHCM
Vào sáng thứ Sáu, ngày 5/7/2024, tại Hội trường B, Liên hiệp Các hội Văn học nghệ thuật TPHCM, số 81 Trần Quốc Thảo, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3, TP.HCM sẽ diễn ra sự kiện Gặp gỡ văn chương Việt - Hàn với Chủ đề Văn học trẻ đương đại Việt – Hàn và văn học hai nước trong dòng chảy văn học thế giới (hay toàn cầu hoá văn học).
Xem thêm
Về thu xếp lại - Vitamin tâm hồn
Tôi biết đến bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc từ nhỏ, khi mà tuổi học sinh không bị những nền tảng mạng xã hội Facebook, Tiktok, YouTube có mặt khắp mọi ngõ ngách, mọi không gian giao tiếp, từ gia đình tới hàng xóm, bè bạn, đi đâu cũng theo những trào lưu chưa được kiểm chứng có ích, có hại như thế nào, đối với tư tưởng, cảm xúc, hành động của con người, nhất là cái tuổi cần thông tin chính xác nhất cho sức khỏe, cũng như là vitamin cho tâm hồn con người. Bác sĩ Nguyễn Hồng Ngọc khi đó, được giao phụ trách hẳn một chuyên mục định kỳ: Phòng Mạch Mực Tím để trả lời về các vấn đế tâm sinh lý, sức khỏe của tuổi mới lớn.
Xem thêm
Thư mời dự buổi ra mắt sách Cây bút trước những ngọn đèn tỏa sáng
Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh trân trọng kính mời Quý hội viên và độc giả dự buổi ra mắt sách Cây bút trước những ngọn đèn tỏa sáng của lão nhà văn Đoàn Minh Tuấn
Xem thêm
Khánh thành Khu tưởng niệm nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo
Tối 12.6.2024, tại xã Diễn Hoa, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An đã diễn ra Lễ khánh thành Khu tưởng niệm nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo và chương trình nghệ thuật giao lưu Thơ – Nhạc: “Nguyễn Trọng Tạo – Cõi nhớ”.
Xem thêm
Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam
Sáng ngày 11.6.2024, tại Khu Du lịch Đồi Rồng, quận Đồ Sơn, TP Hải Phòng đã khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa X nhiệm kỳ 2020 – 2025, dự kiến diễn ra trong 2 ngày, nghe báo cáo và thảo luận về kết quả hoạt động Hội trong 6 tháng đầu năm, kiện toàn nhân sự một số cơ quan của Hội, chuẩn bị triển khai những hoạt động thời gian tới để hướng tới Đại hội lần thứ XI Hội Nhà văn Việt Nam.
Xem thêm
Viết cho trẻ em phải có cái nhìn trong trẻo
Rất nhiều tác giả đồng tình với nhau rằng, khi viết cho thiếu nhi, cần phải có cái nhìn trong trẻo. Đôi khi thơ thiếu nhi cũng có những nỗi buồn nhưng đó vẫn phải là những nỗi buồn trong trẻo nhất.
Xem thêm
Ra mắt tuyển thơ thiếu nhi TP. HCM chào mừng 50 năm Thống nhất đất nước
Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh kết hợp với Sbook tổ chức buổi giao lưu ra mắt tuyển thơ thiếu nhi TPHCM 1975-2025, tác phẩm đón mừng 50 năm thống nhất đất nước.
Xem thêm
Công bố hội đồng chuyên môn Giải thưởng sách thiếu nhi TP.HCM
Chiều 31-5, Hội sách thiếu nhi TP.HCM lần 5 năm 2024 đã chính thức khai mạc tại Đường sách TP.HCM
Xem thêm