TIN TỨC
  • Thơ
  • Những khoảng lặng trong thơ Lê Ngọc Mai

Những khoảng lặng trong thơ Lê Ngọc Mai

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-23 06:18:18
mail facebook google pos stwis
1568 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)
 

Nữ nhà thơ Lê Ngọc Mai sinh năm 1969 tại huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa; Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, hiện chị sinh sống tại phường 11, Thành phố Vũng Tàu (cũ) - Nay là Thành phố Hồ Chí Minh.

Thơ chị in trong tạp chí Xứ Thanh, tạp chí Dầu Khí và một số tuyển tập thơ. Chị đã xuất bản tập thơ đầu tay “Sóng tự tình” Nxb Hội Nhà văn, năm 2021.

Thơ Lê Ngọc Mai dịu dàng đầy nữ tính, ngôn ngữ lấp lánh những thi ảnh đẹp: “Em trốn vào câu thơ/ Run mình đêm lạnh lẽo/ Vệt nắng anh đi qua/ Xóa ưu phiền bạc bẽo” và “Anh hờ hững đạp lên vùng ký ức/ Như chưa từng cùng em dạo qua đây”. Nữ thi sĩ một thời yêu đương say đắm, dại khờ, trắng trong: “Hoa cúc dại nửa đời chưa hết dại/ Bâng khuâng chiều lặng lẽ chút hương say/ Anh có thấy mùa dịu dàng trên lối/ Sương giăng giăng đò vắng đợi ai về/ Hoa cúc dại nửa đời chưa hết dại/ Vẫn nồng nàn sâu nặng mối tình quê”.

Mời bạn đọc chùm thơ của nữ nhà thơ Lê Ngọc Mai do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Nhà thơ Lê Ngọc Mai.

 

SÓNG

 

Em trốn vào câu thơ

Run mình đêm lạnh lẽo

Vệt nắng anh đi qua

Xóa ưu phiền bạc bẽo

 

Làm sao tay nắm được

Những ảnh hình hư vô

Đành dấu lòng như sóng

Bạc đầu vẫn ngây ngô.

 

 

CHIỀU LƯU LY

 

Bâng khuâng uống từng giọt nắng

Mong manh gỡ mảnh tơ trời

Chạm tay run từng phím nhớ

Có gì mằn mặn bờ môi

 

Mơ hồ một thoáng xa xôi

Màu luênh loang trên giá vẽ

Còn đây cả một khuông trời

Thanh âm chùng đêm thật khẽ

 

Thông xanh ngàn năm vẫn xanh

Nỗi đau nhuộm vào sắc đỏ

Buông lòng … ru một câu thơ

Tím chiều lưu ly lặng lẽ…

 

 

MÙA NGANG PHỐ

 

Mùa thao thức ai tiễn mùa ngang phố

Bồng bềnh mây, sóng chở ráng hoàng hôn

Vớt niềm nhớ trên bờ môi khô khốc

Đêm hoang vu từng sợi tóc dỗi hờn

 

Ngày hun hút, chỏng chơ, ngày nín gió

Đám cỏ may trơ trụi bạc thân gầy

Anh hờ hững đạp lên vùng ký ức

Như chưa từng cùng em dạo qua đây

 

Bước khật khừ dốc cạn chén tỉnh say

Men chếnh choáng nhăn mày ngăn suối lệ

Cười lặng lẽ … ừ có gì không thể!

Giấc mơ hoang … ta ngạo nghễ bên đời

Mùa nối mùa ngơ ngẩn cánh hoa rơi

Hương thoang thoảng thơm khoảng trời ký ức

Trang nhật ký tím loang loang màu mực

Câu thơ nào ngang phố gặp mùa sang…

 

 

MÀ HUỂ BÂY CHỪ AI ĐÓN ĐƯA

 

Lặng bước Hương Giang sầu viễn khách

Nghiêng chiều Thiên Mụ cánh hoa bay

Ai dấu bài thơ trong chiếc nón

Thành Nội u hoài giấc mộng say

 

Mơ đất Thần Kinh đất Thần Kinh

Vàng son một thuở nước non mình

Câu hò mái đẩy lòng xao xuyến

Đây bến Văn Lâu nặng khối tình

 

Áo trắng em về trên lối xưa

Tường vi buổi ấy nắng như vừa

Thơm lên tóc biếc hồn tôi biếc

Mà Huế bây chừ ai đón đưa?!

 

 

THÀNH PHỐ BAN MAI

 

Mắt em cười say chén rượu Hòa Long

Lạc vườn bưởi da xanh má ai hồng quá

Suối reo vui quấn quýt bàn chân nhỏ

Nắng giòn thơm mẻ bánh đa vừng

 

Ấm nghĩa tình mưa nắng vẫn chung lưng

Đất kiên gan lòng người trung dũng

Từ địa đạo hầm sâu đã ươm mùa quả ngọt

Ai thả tiếng chim trên đỉnh Nhà Tròn?

 

Gió sông Dinh đưa con nước xuôi nguồn

Náo nức chợ đêm hàng về muôn ngả

Thành phố trẻ như tình em đẹp quá

Đêm xanh chờ tắm ánh ban mai…

 

 

HOA CÚC DẠI

 

Em nghe tiếng thu về dìu dặt

Trái yêu thương chín ngọt ngủ trên cành

Khăn voan nhẹ hững hờ bờ vai nhỏ

Có chút gì se lạnh đến mong manh

 

Mười năm hương có phai tình cũ

 Lối nhỏ ven sông cúc nở đầy

Hoa cúc dại nửa đời chưa hết dại

Bâng khuâng chiều lặng lẽ chút hương say

 

Anh có thấy mùa dịu dàng trên lối

Sương giăng giăng đò vắng đợi ai về

Hoa cúc dại nửa đời chưa hết dại

Vẫn nồng nàn sâu nặng mối tình quê…
 

                              LÊ NGỌC MAI

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm