TIN TỨC
  • Truyện
  • Nhẫn – Truyện ngắn của Lệ Hằng

Nhẫn – Truyện ngắn của Lệ Hằng

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-11-21 14:09:10
mail facebook google pos stwis
1557 lượt xem

Tiệc cưới sẽ bắt đầu vào lúc sáu giờ.

Tôi còn hơn một tiếng rưỡi đồng hồ để tháo chiếc nhẫn này ra. Nó đã thít lại vào ngón tay tôi lúc nào mà tôi chẳng hay, cho đến khi tôi thấy mình cần tháo nó. Tôi ước gì, ước gì, ước gì… mình đã thấy cần tháo nó ra sớm hơn chứ không phải lúc này. Thời gian thì vẫn cứ đang trôi đi trong khi tôi ngồi đây tháo nhẫn. Tôi xoay, và đẩy, và níu, và giật, ngón tay đã đỏ rưng rức nhưng tôi vẫn mắc kẹt trong chiếc nhẫn của mình. Vô dụng. Không thể kéo nó ra được. Càng kéo ra càng thít vào thì phải. Chết tiệt, nó ôm lấy ngón tay tôi như một lời nguyền.

Minh họa Hoàng Báu

Nhưng sẽ không có lời nguyền nào cả. Không ai đủ quyền năng để làm điều đó. Giả sử bùa chú hay lời nguyền là thứ có thật đi nữa thì chúng cũng vô hiệu với tôi, ít nhất là trong lúc này. Tôi biết mình có tự do và tôi cũng biết mình muốn gì. Tôi vào phòng tắm đổ một ít nước giặt ra thau rồi thọc tay vào. Mùi nước giặt xông vào mũi quá đậm và nồng, bàn tay đã cảm thấy sự trơn nhẫy, các ngón tay thì mềm. Vậy mà chiếc nhẫn vẫn không tuột ra. Tôi xoa xoa ngón tay, chiếc nhẫn đang trượt qua trượt lại nhưng không bức ra khỏi khớp vì phần da vừa dày vừa thô, nó xù lên như một bức tường thành vĩ đại. Thuở mười tám đôi mươi, tôi nhớ là bức tường này chưa tồn tại, bàn tay tôi các ngón nõn nà hình mũi viết, khớp tay thon mềm. Ngày ấy tôi chưa đeo nhẫn. Bây giờ thì tôi không thể gỡ nó ra. Bọt xà phòng cứ dày lên xốp lên mãi, bàn tay tôi cứ quẫy đạp tung toé như con cá trong cái bể chật hẹp, tôi biết cái bể không đủ sức dung chứa những mộng tưởng của con cá nữa rồi. Nó vẫy vùng điên loạn bắn hết cả bọt bèo lên tường và lên cơ thể tôi mà vẫn bất lực trước cái vòng tròn khép kín như con dấu niêm phong cuộc đời tôi, một lần cho mãi mãi này.

Nhưng sẽ không có con dấu nào hay sự niêm phong nào như thế cả. Đừng nói là một chiếc nhẫn, nếu bây giờ có tới mười chiếc nhẫn thì tôi cũng phá cho bằng hết. Tôi đổ ập thau nước rồi bước ra. Tôi đã biết mình phải làm gì. Tôi sẽ bẻ cái nhẫn này ra, chỉ cần một cái kìm nhỏ và tôi chắc là tôi sẽ tìm thấy nó ở nhà kho. Tôi nghe thấy có tiếng gọi tôi khi tôi bước ra khỏi phòng, loáng thoáng một lời nhắc nhở thì phải nhưng tôi mặc kệ, bây giờ tôi không nghe gì cả, đừng ai gọi tên tôi nữa, tôi không muốn nghe. Tôi muốn hét lên như thế nhưng mà tôi không hét, tôi lẳng lặng xuống nhà kho tìm cái kìm. Nó phải ở đây thôi và tôi thấy cái vòng tròn khó chịu trên ngón tay áp út của mình đứt làm hai, toang hoác. Nhưng mà hình ảnh này lại không làm tôi dễ chịu, dường như có gì đó bị vấp trong suy nghĩ của tôi. Hình ảnh cái nhẫn nứt ra, đứt ra toang hoác như điều mà tôi chắc chắn là sắp diễn ra làm tôi thấy không ổn. Chính xác là khó chịu. Tôi khó chịu vì tôi biết giá trị của nó. Nó là vàng, và nó quý, hẳn rồi. Nhưng có bấm đứt nó ra thì vàng vẫn là vàng mà. Tôi tự thuyết phục rồi ngồi xuống tìm tiếp. Nhưng mà tôi vẫn không muốn nó đứt ra toang hoác như thế. Tôi muốn nó phải tròn trịa y nguyên như lúc này. Tôi đứng dậy trở về phòng tìm điện thoại. Sốt ruột quá làm tôi quên mất nó.

Google chỉ cho tôi một cách vô cùng đơn giản. Tôi ra nhà bếp mở tủ lạnh lấy khay đá ra. Bây giờ thì tôi ngâm tay mình vào thau nước đá. Cách này chắc chắn thành công, người ta đã bảo thế. Bàn tay lạnh buốt làm tôi hưng phấn. Nó cần lạnh và lạnh thêm nữa, càng lạnh da sẽ càng co lại và cái nhẫn sẽ tuột ra. Mấy phút đã trôi qua, nước đá nổi lềnh bềnh, bàn tay tê buốt cóng lại như băng như không còn cảm giác gì nữa. Nhưng chết tiệt, nó bám như sam. Cái bức tường thành nơi khớp ngón tay sừng sững như không gì có thể vượt qua, có lẽ phải dùng dao xẻo nó đi thì mới được. Chỉ còn một tiếng nữa cho tôi. Vô vọng. Vô vọng thôi. Nhưng trong cơn vô vọng của mình tôi đã đổ nửa chai rửa chén Sunlight vào thau nước đá. Thật quá điên, bây giờ thì tôi lại phải rửa cho sạch cái thau. Tôi xả nước, mãi vẫn thấy mùi Sunlight nồng nặc. Có cái gì đó đang chống đối tôi. Nước giặt, nước rửa chén, nước đá và cái nhẫn chết tiệt này. Tôi cảm giác như môi mình sắp bật máu vì sự trì níu này.

“Keng.”

Âm thanh vang lên vỡ bung trống hoác. Tôi khựng lại. Định vị thứ mình vừa nghe. Rõ ràng đó là tiếng kim loại rớt xuống nền. Hẳn vậy. Nhưng tôi chưa nhìn thấy nó ở đâu. Tôi tìm quanh, vẫn chưa thấy. Nó không còn trên ngón tay tôi nữa. Tự do tuyệt đối cho ngón tay áp út. Nhưng tôi phải tìm nó. Tìm ra nó. Tìm cho ra nó. Tôi cúi xuống lần mò trong các ngách, các kẹt, các góc… Tôi tìm khắp nơi cho đến khi thấy đầu choáng váng như có những vệt màu vàng lấp loáng trước mặt.

Chỉ là ảo giác về thứ đã mất. Tôi nhìn xuống tay. Có một vết hằn. Chỗ đeo nhẫn thịt lún vào trong thành một vòng tròn trắng bệch, y chang chiếc nhẫn. Không được rồi. Tôi mát-xa chỗ ngón tay đeo nhẫn ấy, xoa đi xoa lại cho da đàn hồi rồi bôi một lớp kem dưỡng. Tôi làm tới làm lui hết thứ này sang thứ khác nhưng không cách chi xóa vết hằn đi được. Thực ra tôi biết là không thể được trong lúc này. Nó như một vết thương hay là cái gì đó đại loại thế và cần có thời gian mới chữa lành được. Cũng có thể là không bao giờ ngón tay về lại như lúc ban đầu, ngày chưa đeo nhẫn. Nhưng tôi không còn thời gian nữa rồi. Tôi phải đi thôi.

***

Trời lắc rắc mưa khi tôi đến nhà hàng tiệc cưới ghi trong tấm thiệp.

Hơi trễ hơn tôi dự tính nhưng tôi phải tìm WC ngay. Trong chiếc xắc nhỏ, màn hình điện thoại nhấp nháy. Tôi biết là ai đang nhắn cho mình nhưng không đọc vội. Tôi soạn nhanh lấy ra cây son dặm lại một chút sắc hồng trên môi. Rồi mi nữa, tôi nhắm mắt mở mắt mấy lần chuốt lại hai hàng mi, nó đã cong vút lên đầy kiêu hãnh nhờ cây chuốt mi vừa mới sắm. Chỉnh lại chiếc cúp ngực, siết vòng eo một chút, hất mái tóc sang một bên, tôi tự tin cầm điện thoại lên đọc. Tôi nấn ná lại trước gương soi thêm chút nữa và lại thấy vết hằn trên ngón tay áp út của mình. Không thể lẩn tránh nó dù chỉ là thoang thoáng qua gương. Mà dù là không soi gương đi nữa thì tôi vẫn thấy không thoải mái, tôi biết nó ở đó và tôi đã xoa chỗ đeo nhẫn ấy tới mấy lần khi đi từ chỗ để xe tới hôn trường. Bây giờ thì tôi thấy ngón tay mình ngứa ngáy khó chịu. Nhưng bên trong tiếng nhạc xập xình và tôi phải đi thôi vì có người đang đợi.

Tôi nhìn ra ngay người đang chờ mình, không hẳn vì người ấy báo trước chỗ ngồi cho tôi mà vì bộ vét anh mặc là chính tôi đã chọn, tôi nhìn ra ngay lập tức. Tim tôi bắt đầu loạn nhịp. Tôi đang yêu một người đàn ông và tôi là một phụ nữ, một phụ nữ đúng nghĩa theo cách nhìn của xã hội nhưng tôi cố thế nào cũng không thể nhìn anh như một người đàn ông đã vào tuổi gọi là trung niên vì tôi yêu anh với trái tim của nàng thơ mười sáu. Tuổi trăng rằm, tuổi đẹp nhất và anh vẫn gọi tôi là cô bé của anh, một tiếng cô bé, hai tiếng cô bé làm tôi tan chảy trên từng dòng tin nhắn. Nhưng hôm nay, sau bữa tiệc này, chúng tôi sẽ đi xa hơn. Xa đến đâu tôi không biết. Anh bảo là đến tận cùng của tình yêu.

Tôi ngồi xuống ở chiếc ghế anh chọn cho tôi, đê mê trong mùi nước hoa thoảng thoảng phát ra mỗi khi anh nghiêng qua lịch sự hỏi tôi điều gì đó. Tôi đã hình dung về nó bao nhiêu lần rồi, và tôi đã biết là mình sẽ thích cái mùi này ngay từ hôm anh kể về nó. Người phục vụ mang ra vài thứ và tôi sực tỉnh khỏi cơn mê. Giờ tôi mới thấy trong bàn toàn người lạ và anh cũng thật tinh ý khi chọn cho chúng tôi một chiếc bàn ở góc khuất và hai cái ghế gần nhau. Tôi hít thở sâu, cơ thể bắt đầu giãn ra thư thái. Tôi cảm thấy hơi thở và cả cơ mặt của tôi nữa cũng bắt đầu tự nhiên thư thái. Đặc biệt là ánh mắt của tôi, nó rất hồn nhiên, tôi nghĩ thế, khi bắt đầu nhìn ngó xung quanh với sự phấn khích như đây là lần đầu tôi đi ăn tiệc cưới hoặc là nhìn anh với tất cả nỗi e thẹn của lần đầu say nắng. Anh nhìn tôi cũng ngọt ngào như thế. Anh vẫn nói tôi là đầu, là cuối và là mãi mãi. Tôi chẳng bao giờ thắc mắc mãi mãi là bao xa, tôi chỉ biết tôi không còn biết tuổi của mình khi cùng anh nữa. Như lúc này đây, tôi là cô gái nhỏ bên người yêu như tôi đã từng rất nhiều năm về trước, khi tôi chưa đeo chiếc nhẫn nào vào ngón tay áp út. Bất giác, tôi nghĩ về chiếc nhẫn chưa tìm lại được và vết hằn trên ngón tay áp út. Cảm giác này không hề dễ chịu. Nếu không dừng lại nó sẽ làm tôi thấy ngứa ở tay mình, chỗ tôi vừa lột chiếc nhẫn ra ấy. Tôi gạt phắt nó đi khi trên sân khấu nổi lên tiếng nhạc, cô dâu chú rể tiến vào hôn trường.

Âm thanh phát ra rất lớn và rộn ràng, đèn trong phòng nhiều chỗ được tắt đi, hôn trường chuyển sang trạng thái lung linh huyền ảo và hướng sự chú ý vào sân khấu. Anh vuốt tóc tôi trong khi tôi tập trung nhìn lên sân khấu. Tôi biết và ngồi im. Tôi nghĩ là mình sẽ ngồi im như thế cho đến khi đèn bật lại. Vài nghi thức sáo rỗng đã xong, như tất thảy đám cưới khác trong các nhà hàng tiệc cưới. Đèn sáng trở lại và bữa tiệc trên bàn thực sự bắt đầu. Tôi vừa chiêm ngưỡng bữa tiệc vừa mong nó chóng qua. Trên sân khấu, cô dâu chú rể vừa được mời lên lại. Họ sẽ hát. Cả hôn trường vỗ tay. Bài hát ngọt ngào như kết ước của họ. Bài hát chỉ là mấy câu thề nguyền thôi, lặp đi lặp lại. Nó lặp đi lặp lại từ đầu đến cuối nghe muốn điên luôn. Đến nỗi lúc cô dâu chú rể đã hát xong, lúc anh cho tay xuống bàn nhẹ nhàng đặt lên đùi tôi trong đầu tôi vẫn oang oang lời bài hát.

Tôi biết bài hát này, tôi thuộc bài hát này, tôi đã từng hát bài hát này. Và năm ấy, khi tôi hai mươi tư, tôi đã bước vào thánh đường với một chàng trai, tôi dõng dạc thề nguyền nhận người ấy làm chồng để bên nhau khi thịnh vượng hay lúc gian nan, khi bệnh hoạn hay lúc bình an để yêu thương và tôn trọng người ấy suốt đời tôi. Tôi hiểu suốt đời không phải là một ngày hay một năm, suốt đời là kiên trì bên nhau, từng ngày một và mỗi một ngày. Và tôi hạnh phúc đứng đối diện bờ vai to lớn của chồng mình khi chiếc nhẫn từ từ trượt qua ngón tay áp út của tôi. Chiếc nhẫn mà tôi vừa cởi ra để giải thoát cho ngón tay của mình. Nhưng nó để lại một vết hằn rất sâu, nó khiến tôi thấy ngứa. Nó cứ nhắc tôi về cảm giác trống trải nơi bàn tay. Và về một sự mất mát.

Tôi rùng mình. Một cơn rùng mình ớn lạnh như kiểu người ta trúng gió độc. Bàn tay của anh đang âu yếm trên đùi tôi. Tôi đưa tay xuống định cầm tay anh đặt đi chỗ khác nhưng anh quá nhanh, anh cầm tay tôi trước và mân mê đôi bàn tay của tôi. Anh mân mê khắp các ngón tay, rồi mu bàn tay, từ ngoài tiến vào trong, lòng bàn tay, các lóng tay… Toàn thân tôi đóng băng, tôi không hiểu mình đang trải qua chuyện gì nữa. Anh đang chạm vào vết hằn trên ngón tay áp út của tôi. Vết hằn thật rõ ràng, nó lõm xuống. Sự lưu dấu của thời gian, tôi nghĩ. Đúng rồi, thời gian của chúng tôi lưu dấu trên vết hằn ấy và chiếc nhẫn đã làm cho nó ngày một sâu thêm. Bây giờ thì nó nổi ngứa khi tôi tống chiếc nhẫn ra, có lẽ nó không quen với sự trống trải. Nó ngứa hơn khi anh chạm vào đó. Nó ngứa điên cuồng khi anh mân mê trong sự cố ý của mình. Thực sự là rất ngứa, tôi đã phải gồng mình lại nhưng người đàn ông đang mân mê tay tôi không biết. Anh ta không biết cảm giác của tôi. Anh ta không biết gì về tôi cả. Anh ta cứ nhẹ nhàng làm cho chỗ đeo nhẫn ấy phát điên lên, nó chích chọt nó cào cấu tâm can tôi ruột gan tôi. Tôi giật mạnh bứt tay mình ra khỏi bàn tay xa lạ ấy, chạy khỏi hôn trường giữa cơn dông.

***

Tôi về đến nhà thì người ướt nhẹp dù đã trùm áo mưa. Tôi rất mệt, có lẽ tôi thực sự trúng gió độc. Tôi nằm trên giường, trong đôi mắt nhoè đi của tôi có người đàn ông ngồi xe lăn đang tiến về phía tôi để đưa cho tôi cái nhiệt kế. Đang sốt không được đắp chăn thế. Anh nói rồi với tay kéo cái chăn xuống ngang bụng tôi sau khi xem nhiệt độ.

Rồi anh móc trong túi ra chiếc nhẫn bảo là thấy nó ở trong góc, bên tủ lạnh.

“Nhẫn”, tôi nói, “có lẽ bữa nay em không cần đeo nó nữa đâu.”

“Nhẫn chỉ là nhẫn thôi. Những gì em nghĩ về nó mới quan trọng.”

Lệ Hằng/Văn Nghệ Thái Nguyên

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hoa vẫn nở - Truyện ngắn của Nguyễn Thị Minh Phương
Hoa vẫn nở của Nguyễn Thị Minh Phương là một truyện ngắn thấm đẫm không khí miền núi, nơi bi kịch gia đình, thân phận người đàn bà và sự mù quáng của lòng ghen được kể lại bằng giọng văn chậm, sâu và nhân ái.
Xem thêm
Khai khẩu - Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Lúc đó khoảng 9 giờ sáng, một người lính tìm gặp Diệu Thúy, trao cho cô lá thư, nói là của ngài Trung tá tỉnh trưởng Kiến Hòa.Diệu Thúy hồi hộp mở thư ra đọc: “Gửi cô Diệu Thúy. Việc cô nhờ tôi đã có kết quả, đúng 11 giờ trưa nay, cô đưa cậu Hai đến dinh tỉnh trưởng, phải đúng giờ”. Bức thư làm Diệu Thúy hiểu và bắt đầu lo. Bởi vì, kể ra cô cũng liều thật, bây giờ ngài trung tá tỉnh trưởng làm được theo lời khẩn cầu của cô, nghĩa là cô phải đáp đền những đề nghị của ngài, mà cái đề nghị đó mới oái oăm làm sao.
Xem thêm
Đuổi theo bóng nắng - Truyện ngắn của Lữ Thị Mai
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh.
Xem thêm
Chuyện lạ ngày Xuân “Ăn trộm đào”
LTS: Mỗi độ Tết đến, giữa không khí lễ hội tưng bừng, không ít người phương Đông vẫn còn niềm tin mơ hồ rằng thực và ảo có thể bất chợt giao nhau. “Ăn Trộm Đào” là một câu chuyện như thế — vừa mang dáng dấp hội hè, vừa phảng phất trò ảo thuật dân gian. Truyện do nhà văn Bồ Tùng Linh (Pu Songling) ghi chép trong Liêu Trai Chí Dị vào đời Thanh. Bản tiếng Anh dùng để dịch ở đây là của Herbert A. Giles xuất bản năm 1880 trong cuốn Strange Stories from a Chinese Studio. Hiện nội dung được công khai trên Project Gutenberg, như một nhịp cầu nối kho tàng truyện cổ với độc giả quốc tế.
Xem thêm
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo, trượt giữa mặt đường đời, chông chênh và cam chịu.
Xem thêm
Quỳnh hương điện ngọc – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Dương Vân Nga lại tiến đến bên chiếc long bào. Tay đưa ra, rồi dừng lại giữa chừng. Vải gấm thêu chỉ vàng sáng lên lấp lánh dưới ánh nến. Mỗi sợi chỉ vàng là một lời thề, một trách nhiệm, một cái giá phải trả. Chiếc áo này của triều Đinh, của nhà Đinh. Nếu trao cho Lê Hoàn, nó sẽ thuộc về một triều đại khác, một dòng tộc khác. Nhưng nếu không trao? Bà nghĩ đến quân Tống đang rình rập. Nghĩ đến cảnh binh đao khói lửa ngút trời. Nước không còn, thì áo bào cũng mất. Nước không còn, thì ngai vàng cũng mất. Và mẹ con bà, làm sao toàn mạng? Không, vận nước phải lớn hơn vận mẹ con bà! Vận nước phải đặt lên trên hết! Lê Hoàn! Nếu ý trời đã định, nếu lòng người đã thuận, bà còn gì phải hoang mang?
Xem thêm
Thân thiện - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
“Thân thiện” của Lê Thanh Huệ là một văn bản văn xuôi dung lượng lớn, được viết như một cuộc đối thoại mở giữa con người với tri thức, chiến tranh, công nghệ và tương lai nhân loại.
Xem thêm
Gặp gỡ bất ngờ – Truyện ngắn Đỗ Thị Thu Hiền
Nhà văn Đỗ Thị Thu Hiền, tên thật Đỗ Thị Hiền, sinh năm 1952 tại TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam (cũ), nguyên giáo viên mất sức. Năm 1997 đến năm 2007 chị là UV.BCH, Chánh văn phòng Hội VHNT tỉnh Hà Nam. Hiện chị sống và viết tại TP. Bà Rịa (cũ).
Xem thêm
Gió đồng khoáng đạt – Truyện ngắn Hồ Tĩnh Tâm
Tôi cùng với anh bạn Dũng Hạnh đi xe gần hết nửa ngày, thêm gần nửa buổi ngồi đò nữa thì tới được đồng Ngao. Cánh đồng rộng ngút ngát, nhìn thấy ngờm ngợp con mắt. Anh bạn nói: “Phải mua thủ can rượu cho chắc. Nó sống mụ mị giữa đồng, hết rượu có mà chạy trào máu mắt”.
Xem thêm
Cánh ngỗng đỏ bay qua giếng ngọc – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Mối hòa hiếu của hai quốc gia lân bang được bắt đầu khi Trọng Thủy bước vào thành. Chàng là một người trẻ tuổi đẹp đẽ, trong trẻo, sáng ngời như ánh dương đầu hạ. Mắt đen thăm thẳm như nước giếng mới khơi. Lưng cao, tiếng nói dịu, lễ nghi chu toàn. Kim Quy không ngờ đó là con trai Triệu Đà. Vì chàng khác hẳn sự hiểm độc của người cha. Chàng chỉ là người trần, sinh ra từ người mẹ chết sớm, lớn lên trong cung cấm nhưng đầy mộng mơ. Chàng không biết cha mình là hóa thân của kẻ thù truyền kiếp của Kim Quy. Trọng Thủy khi ấy chỉ mang một ước vọng: tìm thấy một nơi bình yên, một người con gái xinh đẹp có thể khiến chàng được sống thật với lòng mình. Chàng cũng từng kinh sợ những cuộc giao tranh, trừng phạt, giết chóc của vua cha. Rời xa vua cha cùng kinh thành là điều chàng từng mong muốn.Trọng Thủy nhận lệnh vua cha đến Loa Thành gặp Mỵ Châu nhưng chưa một lần biết mặt người con gái đó. Chàng lãng mạn tin rằng Mỵ Châu là đóa hoa đẹp nhất của đất Âu Lạc.
Xem thêm
Tiếng trống gọi mùa ban - Truyện ngắn của Hà Minh Hưng
Tâm lý chung nhiều người khi đã đến một nơi rồi, lần trở lại thường không còn háo hức lắm.
Xem thêm
Chùm truyện siêu ngắn của Cristina Rivera Garza
Cristina Rivera Garza sinh năm 1964, nhà văn nổi tiếng người Mexico. Sự nghiệp của bà bắt đầu được ghi nhận từ những năm 1980, khi bà đoạt giải thơ Punto de Partida năm 1984 với Apuntes, giải truyện ngắn quốc gia San Luis Potosí năm 1987 với La guerra no importa. Tác phẩm được biết đến nhiều nhất của Cristina Rivera Garza là Nadie me verá llorar, tác phẩm này đã mang lại cho bà Giải IMPAC/CONARTE/ITESM năm 2000. Carlos Fuentes từng gọi đây là “một trong những tiểu thuyết vừa đẹp vừa ám ảnh nhất từng được viết ở Mexico”. Năm 2024, bà đoạt giải Pulitzer cho thể loại hồi kí - tự truyện với tác phẩm El invencible verano de Liliana.
Xem thêm
Lock down – Truyện ngắn của Bùi Đế Yên.
Nhà văn Bùi Đế Yên làm thơ trước khi viết truyện ngắn. Đọc truyện của chị, tưởng chị đang ngồi thủ thỉ kể một câu chuyện vừa mới xãy ra đầy hấp dẫn, khi nghe hết chuyện, lòng ta cứ thấy bâng khuâng …
Xem thêm
Nguyền rủa - Truyện ngắn
Gia đình bà Hường chuyển về sống lam lũ với xóm nghèo. Các khu dân cư mọc lên như nấm sau mưa; lối mòn biến thành đường nhựa. Ông Tấn suốt ngày cắp laptop vợ mua, đi “quan hệ kinh doanh”; đám trẻ con tò mò kháo nhau ông không biết dùng máy vi tính.
Xem thêm
Đêm trước phiên chợ – Truyện ngắn của Lương Mỹ Hạnh
Lão Hạo không lộ mặt, ra lệnh cho tay chân nhanh chóng neo thuyền lại. Chúng lấy những đoạn dây chão to bằng cổ tay chằng buộc hai thuyền kẹp cứng với nhau. Mặt đằng đằng sát khí, hơn chục thằng cầm dao, kiếm, côn nhảy sang thuyền thằng Lanh. Một cuộc ẩu đả bất phân thắng bại nổ ra, hai bên cùng xông vào nhau đấm đá túi bụi.
Xem thêm
Tro bụi ngược chiều – Truyện ngắn Tịnh Bảo
Nắng trưa vàng như chảo mật ong tưới xuống. Nghĩa trang lớn nằm ở ngoại ô, những ngôi mộ nơi góc khuất bị cỏ dại bọc kín, bia đá lấm bụi, từng vệt bẩn kéo dài chảy xuống theo vệt nước mưa, có lẽ do cơn mưa chiều qua.
Xem thêm
Nắng chiều còn chảy – Truyện ngắn Đỗ Thanh Tuân
Trời xứ núi chuyển giông lúc nào cũng dữ dội như đón bão. Gió ầm ào. Cây rừng nghiêng ngả. Lá bay tứ tán. Mây ùn ùn về sắp đầy đầu núi, đen kịt.Chiếc xe máy chở Lan vừa chạy vừa nhảy cà tưng qua mấy ổ gà, những mỏm đá nhô cao của con đường núi thiên thẹo. Nước lùa ra đường đầy rều rác, cây bụi. Nhìn lên một bên là vách cheo leo, nhìn xuống bên kia là vực trong mưa chiều, trong cái sâu hun hút. Xa dưới kia, thác nước ào ào dội. Chốc chốc, chiếc xe dẹo mình cót két. Vậy mà bà chủ tiệm tạp hóa cứ đinh ninh là sẽ bắt cho cô chiếc xe thồ xịn nhất để vào nóc. Đúng xe núi hẳn hoi. Thiệt núi. Bà cười cố ý nhấn mạnh chữ “núi”. Xe cô, cứ để đó, khi mô trở ra thì lấy về. Dù chuẩn bị tâm lí trước nhưng Lan vẫn ngẩn người. Ở đây người ta sống bằng niềm tin. Lời nói ra xác tín như rìu chặt vào cây. Bà đưa Lan cái choàng mưa, tiện tay dúi thêm cái bao bóng lớn, nói ngó trời trong rứa chứ chút nữa thể nào cũng mưa, bỏ ba lô vào bọc ni lông cho khỏi ướt. Nhìn mớ đồ lỉnh kỉnh trong hành trang của Lan, bà cười. “Mong cái nóc Tu Mơ Rông giữ chân cô được.”
Xem thêm
Cô gái đứng trước biển Nhật Lệ - Truyện ngắn Vũ Khắc Tĩnh
Cô gái đã từng có nhiều ước mộng trong đời. Ngoài những giờ học ở trường, những lúc rảnh rỗi cô gái thích đi biển, thích đứng một mình trước biển hằng giờ ở đó, nhìn biển bình minh, mặt trời tròn vành vạnh đỏ rực lung linh, nhìn những con chim hải âu tung cánh bay dật dờ, chao nghiêng trên biển. Một buổi sáng bình minh trên biển rất đẹp, lung linh, lung linh, những đợt sóng vỗ tung toé trắng xoá. Lúc này biển đông người tắm, biển xao động tiếng cười nói của mọi người đánh tan sự im lặng, họ đùa giỡn với sóng nhấp nhô. Ai làm gì mặc kệ, cô gái vẫn đứng bất động một mình trước biển, trong đầu suy nghĩ gì không biết. Làm sao mà biết được. Tắm biển thì không bao giờ tắm. Một cô gái lạ lùng, tôi chưa từng thấy, từng gặp trường hợp này bao giờ. Đến biển, cô gái đứng nhìn biển trong tích tắc bình minh rồi về.
Xem thêm
Đoạn chi ma cước - Truyện ngắn của Châu Đăng Khoa
“Đoạn chi ma cước” dẫn người đọc vào cõi thiền – kiếm huyền bí của Edo, nơi một Ronin tật nguyền đối diện cái chết, ký ức và bản thể. Với bút pháp giàu hình ảnh và triết lý, Châu Đăng Khoa đã tạo nên một truyện ngắn độc đáo, đẹp và ám ảnh như một đường kiếm xé tuyết.
Xem thêm