TIN TỨC
  • Thơ
  • Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh

Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-16 10:39:56
mail facebook google pos stwis
1037 lượt xem


 

Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.

 

CẮT SÔNG LÀM BA KHÚC

Cắt sông làm ba khúc
Mời em trong chiêm bao
Khúc nhớ thì quá nhạt
Khúc thương thì xanh xao
Còn khúc yêu gầy guộc
Mặn vào ngày tan nhau

Quên một người con gái
Có hết nửa đời không?
Là trăng thì lâu tắt
Là nến mau hanh hao…

Người hay cười to nhất
Lại khóc thầm cùng mưa
Tưởng ngang tàng, cứng cỏi?
— Đốt buồn soi mặt thơ!

Mặt sầu như rạ ướt
Tim reo như lá non
Nhớ người? Người lại bảo:
— Kiếp sau mình nhớ thương…


Minh họa: AI.

 

CHIỀU CÙNG MƯA QUA PHỐ  

Rót từng giọt nhà cổ
Vào ly ký ức xanh
Rêu phong ngàn năm níu
Tiếng rao đêm mong manh

Ai về qua phố cũ
Tuổi trẻ rơi đáy hồ
Tiếng ai gọi lặng lẽ
Thành bóng mây cắn bờ

Một bước — một năm nát
Như vỏ bia hè phố
Xòe đủ hai bàn tay
Ngày xưa… thi nhau vỡ

Cái mất như hơi rượu
Gặp cả gió hồ say
Cái còn như tóc bạc
Rụt rè… buốt ngón tay

Mơ ước như mưa đêm
Càng trong càng dễ vỡ
Tri âm — sen cuối mùa
Biết xa… thơm lần nữa

 

 

VẾT THƯƠNG SÔNG…

Sông đau ở vết chém nào
Trăng mòn nhắc sóng đừng cào vào đêm
Không chảy máu, chỉ trong thêm
Bao ghềnh đá xé nỗi niềm trắng phau

Bờ lở cố không kêu đau
Hoa xinh vừa héo, vừa rầu rầu trôi
Bờ bồi cũng nứt toác rồi
Bóng ngày xưa có còn cười đáy sông?

Đêm nay toàn mưa góa chồng
Cãi nhau: đã lỡ thì trong làm gì?
Bóng người ngắm hồn sông đi
Ba vạn hạt cát ôm ghì ánh trăng

Lấy sông mà gói đăm đăm
Lấy nhớ gói mắt lá răm thuở nào.

 

 

THIỀN…

Một giọt sương lăn qua lá tơ
Không cần trang sức
Một tiếng chim trong rơi
Làm suối thức

Sương trong hoa mộc
Nhìn hoa nhựa khóc
Có hai chiếc lá
Đi tìm phương khác

Tột cùng cái đẹp
Có cầu kỳ đâu
Tột cùng cái thiện
Chẳng nói một câu

Sóng dưới đáy sâu
Sỏi nơi suối vắng
Ta thương thầm thôi
Khẽ ngón tay nắng…

 

THÀNH CÂU VỌNG CỔ NGỌT SÀI GÒN
 

Ngựa gõ móng tan sương. Dừa rụng vào chiều. Em rụng vào tôi.

Ngõ dài bằng sông. Sông dài bằng đời người. Đời người dài bằng chuyện cổ.

Sóng ru cá. Lục bình ru bóng mây. Tay sục đáy sông say. Nghe lịch sử tím trầm sóng nước.

Xe thồ chở sáu câu vào quán. Mái thủng hai giọt sương rơi vào ly đế. Uống nhầm mắt thiếu phụ chặt dừa trễ nải… “Em tên là Ba Nhớ. Tiếng cười em biết quên!”

Mỗi nhà vườn gói một mảnh ký ức phương Nam màu tím. Có “mùi thơm xa xăm”…

Cà phê nhạt mà em thì đậm. Hai bàn tay em mật nắng ròng ròng. Rơm nướng cá sông Sài Gòn cùng thơm ngái. Lửa bập bùng đỏ mắt mấy dòng sông…

Những con đường chạy ngược trong mơ. Những câu hò trôi xuôi thành áo tím…

Tôi nhậu mòn hoàng hôn. Em rót buồn tràn cốc. Ở lại thì không đành. Đuốc dừa cháy thông thốc…

Thành con đò ngủ quên. Gối đầu tiếng xoài rụng. Nửa đêm sóng ngâm hoài

— Cương thổ chia ba miền.

Yêu đâu cần cột mốc.

 

Tác giả:   NGUYỄN ĐỨC HẠNH

                PGS-TS, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên

                Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm