TIN TỨC
  • Truyện
  • Đi qua mình truyện ngắn Chu Phương Thảo

Đi qua mình truyện ngắn Chu Phương Thảo

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-03-07 11:51:28
mail facebook google pos stwis
497 lượt xem

Căn nhà nhỏ chìm trong một thứ im lặng quen thuộc đến mức không còn ai đủ sức gọi tên. Không tiếng cãi vã, không lời trách móc, cũng chẳng có một câu xin lỗi hay chia tay nào để khép lại những điều đã nứt vỡ từ rất lâu. Chỉ có hai con người, mỗi người ngồi trong phần tối của riêng mình, lặng lẽ chịu đựng một nỗi đau khác biệt, như thể sự im lặng này đã trở thành cách duy nhất để họ còn có thể ở lại bên nhau.

Nàng có một nụ cười rất hiền. Nàng yêu đời, dễ thương như con mèo nhỏ vẫn quen cuộn mình dưới hiên nhà sưởi nắng mỗi sáng. Nụ cười ấy khiến người ta dễ tin rằng nàng đang sống một đời yên ổn, rằng mọi va đập của số phận nếu có thể chạm vào nàng đều tự tan đi, không để lại dấu vết nào cả. Nhưng không ai biết, có những đêm khi căn nhà đã tắt đèn, khi bóng tối khép lại sau cánh cửa, nàng vẫn âm thầm bước qua một vùng sâu hun hút. Ở đó, nỗi đau không kêu lên thành tiếng, chỉ lặng lẽ thấm vào từng nhịp thở, chậm rãi và bền bỉ, như thể đã tồn tại rất lâu.

Buổi sáng, nàng thường ngồi rất lâu bên hiên nhà, bẻ vụn mẩu bánh nhỏ rắc xuống nền gạch gọi đàn kiến đến. Những hạt vụn rơi xuống, đàn kiến ùa ra, vàng óng, cần mẫn và im lặng. Nàng thích nhìn chúng ăn, thích cảm giác mình mang đến cho chúng một món quà nhỏ bé, đủ để một buổi sáng trở nên dễ chịu hơn. Nàng cúi thấp người, thì thầm với chúng bằng giọng rất nhẹ, như sợ gió nghe thấy rồi mang đi mất, vài câu chẳng thành lời, vài nỗi buồn không biết gửi cho ai. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy bình yên lạ lùng. Nàng đang tập nói ra những điều đã câm lặng quá lâu với đàn kiến để khỏi phải đối diện với chính mình, để nỗi đau có chỗ bò đi, tan ra và nhỏ bé dần, như những chấm vàng li ti kia tan vào nắng sớm.

Người ta hay bảo, có những nỗi đau không chịu nghe lời thời gian. Đúng thật. Chúng đến bất ngờ, xé ngang tim gan, để lại một khoảng trống lạnh buốt trong lồng ngực. Ngày đó nàng biết mình đã bị phản bội, biết rất rõ, đến mức không thể tự lừa mình thêm được nữa, thế nhưng nàng vẫn im lặng. Nỗi đau ấy không bật thành tiếng khóc, chỉ dồn lại nơi cổ họng, nghẹn đến mức mỗi hơi thở cũng trở nên nặng nề. Nàng học cách mỉm cười như chưa từng biết gì, học cách quay đi thật khẽ để không ai nhìn thấy mình đang vỡ ra từng mảnh nhỏ. Nàng chịu đựng, không phải vì cam chịu, mà vì vẫn còn yêu một thứ yêu thương khiến người ta sẵn sàng im lặng đến tàn nhẫn với chính mình.

Người đàn ông của nàng đã bước ra khỏi vùng yên bình ấy vì những cám dỗ đời thường. Ừ, thì đàn ông mà, nàng biết.  Không phải vì yêu thương đã cạn, cũng chẳng vì mưu cầu lớn lao, mà chỉ bởi anh không đủ vững vàng trước những xao động rất đời. Nhưng anh của nàng vụng về đến mức không biết che giấu, không biết thu xếp những lệch lạc trong mình cho gọn gàng. Những thay đổi hiện ra thô ráp và lộ liễu, khiến nàng buồn vì phải nhìn thấy tất cả quá rõ ràng. Có lúc nàng thầm nghĩ, giá như anh tinh tế hơn một chút, biết giấu đi những vết xước ấy, có lẽ nàng đã còn đủ chỗ để tự lừa mình rằng mái nhà này vẫn nguyên vẹn, rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn như chưa từng có một vết nứt nào.

Lần đầu tiên nhận ra sự đổi thay ấy, nàng sững người. Nàng đau như chết đi sống lại. Nàng ngồi sụp xuống sàn bếp, hai tay ôm lấy đầu gối, lặng im. Nỗi đau không ập đến dữ dội, nó cứ chầm chậm lan ra, âm ỉ, khiến mỗi nhịp thở đều nặng nề như mang theo một tiếng thở dài không thể bật thành lời.

Anh nói đó chỉ là một phút say nắng. Rằng anh sẽ thay đổi. Nàng nghe và chọn tin anh, không hẳn vì những lời ấy đủ thuyết phục mà vì nàng không còn cách nào khác ngoài tin. Nàng không dám kể với ai, không phải vì sợ xấu hổ, mà vì nàng vẫn còn yêu. Và vì yêu nên nàng chấp nhận đau, chấp nhận ở lại, tự dỗ dành mình rằng thời gian rồi sẽ làm mọi thứ dịu đi.

Lần thứ hai, nàng không còn sụp xuống. Không khóc. Cũng không nghĩ đến cái chết. Nỗi đau lúc này không còn đủ sức để khiến nàng choáng váng. Nó rút sâu vào trong, lặng lẽ và dai dẳng như một cơn sốt âm ỉ, không hạ nhiệt, cũng chẳng bùng lên. Nó không quật ngã nàng, chỉ bào mòn từng chút một, khiến nàng mệt mỏi đến mức đôi khi quên mất mình đang đau vì điều gì.

Người bạn thân tìm đến nàng vào một buổi chiều muộn. Giọng nói run run, ánh mắt lẩn tránh, nói rằng đã bắt gặp anh ở một nơi không nên đến. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn thôi, nhưng đủ để người ngoài nhìn thấy điều mà người trong cuộc đã quá quen với việc nhắm mắt làm ngơ. Nàng nghe. Rồi lắc đầu. Một cái lắc đầu rất nhẹ, gần như vô thức, như thể đang phủi đi một hạt bụi vô hình vừa rơi xuống vai áo. “Không có đâu. Chắc cậu nhìn nhầm rồi.” Nàng nói chậm rãi, bình thản đến lạnh lùng. Nàng còn mỉm cười, nụ cười quen thuộc, hiền lành, nhưng trống rỗng. “Mình tin chồng mình.”

Câu nói ấy vang lên không phải để thuyết phục người bạn, mà như một lời khẳng định yếu ớt dành cho chính nàng. Tin, để khỏi phải vỡ thêm lần nữa. Tin, để nỗi đau này không cần phải có hình dạng rõ ràng. Nhưng sâu trong lòng, nàng hiểu, mỗi lần nói ra chữ “tin”, là một lần nàng tự rút ngắn thêm con đường quay về với chính mình.

Nàng vẫn làm tròn vai một người vợ. Vẫn dậy sớm, vẫn nấu ăn, vẫn quan tâm những điều nhỏ nhặt, vẫn cười khi cần cười, vẫn im lặng khi cần im lặng. Nhưng tất cả chỉ còn là thói quen như thể nàng đang sống thay cho một người khác, còn chính mình thì đứng lùi lại rất xa. Không ai biết những đêm nàng thức trắng. Không ai thấy nàng ngồi rất lâu trong bóng tối, lặng lẽ ghép lại những mảnh vỡ của niềm tin đã nứt đến mức không còn khớp. Chỉ nàng biết, có những lúc tim đau đến mức nàng phải dừng lại thật lâu, tự hỏi liệu việc tiếp tục sống như thế này có khác gì một cách chết chậm rãi hay không.

Khi anh hỏi, nàng lạnh lùng đáp: Thôi, đừng nói gì cả, em quên rồi. Giọng nàng dửng dưng đến mức chính nàng cũng ngạc nhiên về mình. Anh cúi đầu. Từ xin lỗi lại bật ra vụng về đầy ngại ngùng. Vậy mà anh tin rằng chỉ cần xin lỗi thì mọi chuyện sẽ qua, rằng im lặng là tha thứ. Tin rằng gật đầu nghĩa là bỏ lại phía sau. Còn nàng thì biết. Nàng biết có những vết thương không cần thêm một lần nhắc lại để đau. Biết có những lời xin lỗi không đến để sửa chữa, mà chỉ để người nói thấy mình nhẹ lòng hơn. Biết rằng sau hôm nay, mọi thứ vẫn thế, chỉ là nàng sẽ quen dần với cảm giác ấy.

Lần thứ ba đến rất bất ngờ. Không phải một tin nhắn lỡ tay. Không phải mùi nước hoa lạ còn vương trên áo. Mà là một buổi chiều khi nàng bước vào căn phòng quen thuộc của chính mình và nhìn thấy anh ở đó, cùng một người không xa lạ. Nàng chết lặng. Không phải kiểu choáng váng khiến người ta bật khóc, mà là cảm giác tim bị bóp chặt đến mức không còn chỗ cho nước mắt. Anh vẫn vụng về và dại khờ như thế đấy. Vụng về cả trong phản bội.

Anh sững lại. Người kia cúi đầu. Họ đứng rất gần nhau một khoảng cách đủ để nàng hiểu rằng đây không phải là một sự nhầm lẫn. Không khí đông cứng trong một khoảnh khắc ngắn đến tàn nhẫn. Nàng đứng yên, đủ lâu để những thất vọng và bàng hoàng rơi xuống, rồi quay đi.

Nàng từng nói với anh rằng nàng cũng có giới hạn của mình. Đừng chạm vào giới hạn đó. Vậy mà anh quên. Hoặc tệ hơn, anh chưa từng thật sự nhớ. Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng hình thành một lời thề lặng lẽ. Không ồn ào. Không nước mắt. Nhưng sắc và lạnh như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.

Đêm đó, trở về nhà, nàng ngồi rất lâu trong bóng tối. Nỗi đau không trào ra, mà lắng xuống, đọng lại, cô đặc, trở thành một thứ tỉnh táo đáng sợ. Và trong sự tĩnh lặng ấy, một ý nghĩ hiện lên, dứt khoát đến rợn người: Sẽ có một ngày, nàng khiến trái tim anh đau.

Cuộc sống vẫn trôi. Chậm rãi. Đều đặn. Nhàn nhạt. Nhạt như chưa từng có một vết nứt nào xuất hiện. Nàng vẫn ở đó, vẫ nấu ăn, vẫn mỉm cười, vẫn hỏi han và chăm sóc anh bằng thứ dịu dàng quen thuộc đủ mềm để không ai nghi ngờ, đủ ấm để anh an tâm đặt tay trở lại.

Ban ngày, nàng hiền lành và nhẹ nhàng. Một sự hiền lành khiến anh tin rằng mọi tổn thương đã được xếp lại đâu đó, gọn gàng và kín kẽ. Không ai nhìn thấy con dao được cất rất sâu trong nàng. Ngay cả anh - người ở gần nhất - cũng không. Anh tin. Tin một cách ngây thơ rằng mọi thứ đã được hóa giải. Rằng sự im lặng của nàng là bao dung. Rằng nụ cười kia là dấu hiệu của tha thứ. Anh bình thản quay về. Đặt lại niềm tin cũ như thể chưa từng có ai làm rơi vỡ nó. Tiếp tục vun vén những yêu thương quen thuộc, như thể tất cả vẫn còn nguyên vẹn từ buổi ban đầu. Chỉ có nàng biết: mình không còn ở đó nữa.

Nàng vẫn làm tròn vai một người đàn bà dịu dàng nhưng trái tim đã lùi lại một bước, đủ xa để không còn bị tổn thương, đủ gần để anh không kịp nhận ra. Và chính sự bình thản ấy của nàng và khởi đầu cho nỗi đau dài nhất đời anh.

Rồi người đàn ông ấy đến. Không ồn ào. Không báo trước. Không chen ngang đời nàng bằng những lời hứa. Chỉ đến rất khẽ như một buổi chiều mưa tầm tã trong quán nhỏ ven đường, nơi người ta trú tạm, rồi vô tình trú luôn trong lòng nhau.

Không có tán tỉnh. Không có những câu nói được chuẩn bị sẵn. Chỉ là một cuộc trò chuyện kéo dài hơn thường lệ, chậm rãi và vừa đủ như thể cả hai đã từng quen nhau từ rất lâu, chỉ là hôm nay mới kịp nhận ra.

Bên ngoài, mưa rơi đều, rơi miên man lên mái tôn cũ. Bên trong nàng, có điều gì đó khẽ ấm lên không bùng cháy, không dữ dội, mà là thứ ấm áp hiếm hoi của một người đã lâu rồi mới được chạm vào sự dịu dàng. Chỉ là những cuộc trò chuyện dài hơn cần thiết. Những khoảng im lặng không khiến ai phải đề phòng. Những ánh nhìn đủ sâu để người ta cảm thấy mình đang được thấy.

Ở bên anh, nàng được lắng nghe. Không phải lắng nghe cho có mà là được ở yên trong ánh nhìn của một người thật sự chú ý. Nàng có thể kể lể, có thể giãi bày tất cả những điều nhỏ nhặt nhất, những mệt mỏi không tên, những suy nghĩ trẻ con, những nỗi buồn vụn vặt mà trước đây nàng luôn tự nhủ phải giấu đi. Nàng không cần phải mạnh mẽ. Không phải lựa lời. Không cần tỏ ra hiểu chuyện. Ở đó, nàng được sống thật với chính mình, một điều mà bên anh, nàng chưa từng có.

Nàng được nhìn như một người đàn bà đang sống. Có suy nghĩ, có mong manh, có yếu mềm, có khát khao, có những khoảng trống không cần phải che giấu. Bên người kia, nàng có thể mềm ra. Có thể cười vì những điều ngớ ngẩn. Có thể buồn mà không cần che giấu. Như một đứa trẻ được phép trở về nhà, nói hết những điều đã giữ trong lòng rất lâu mà không sợ bị xem là phiền phức. Không còn là người quen với chịu đựng. Không phải người đàn bà giỏi im lặng. Chỉ là một người đàn bà, sau rất lâu, được phép mềm ra trong những rối bời.

Những bữa cơm đúng giờ. Những quan tâm quen thuộc. Một sự đủ đầy không làm ai tổn thương nhưng cũng không làm tim nàng rung lên. Trong khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rất rõ: mình chưa hề phản bội. Chưa làm điều gì sai. Nhưng nàng cũng biết mình đã không còn thuộc về anh nữa. Và điều đáng sợ nhất không phải là lựa chọn, mà là việc nàng không còn phải cố gắng để cảm nhận sự khác biệt ấy nữa.

Mỗi buổi tối, trở về căn phòng quen thuộc, nàng ngồi rất lâu trong bóng tối. Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Không thiếu điều gì. Chỉ có nàng là không còn ở đó. Không phải vì người đàn ông kia đã cướp nàng đi. Mà vì anh đã để nàng rời khỏi mình từ rất lâu, bằng những lần coi sự bao dung là hiển nhiên và một người đàn bà phải giỏi im lặng đến mức quên mất quyền được là chính mình. Nàng không nói ra điều ấy. Chỉ lặng lẽ mang nó theo như mang một bí mật ấm áp trong lòng. Và từ giây phút đó, trái tim anh dù anh chưa hay biết đã bắt đầu nứt ra, rất chậm, nhưng không thể cứu vãn theo đúng ý của nàng.

Nàng che giấu rất giỏi. Giỏi hơn anh rất nhiều. Không dấu vết. Không sơ hở. Không một đổi thay đủ lớn để bị nghi ngờ. Mọi thứ diễn ra lặng lẽ, tinh vi  như một vết xước mỏng nhưng sâu, chỉ mình nàng biết, chỉ mình nàng chạm vào mỗi ngày.

Rồi anh bắt đầu cảm thấy sự thay đổi. Không phải bằng chứng. Chỉ là một cảm giác mất mát mơ hồ như khi đưa tay chạm vào một khoảng trống quen thuộc mà không còn thấy hơi ấm. Anh nhìn nàng lâu hơn. Hỏi nhiều hơn. Cố níu lại những điều nhỏ nhặt từng rất tự nhiên giữa hai người. Có những đêm, anh ôm nàng thật chặt. Không phải vì ham muốn. Mà vì sợ. Một nỗi sợ không gọi được tên, chỉ biết rằng nếu buông ra, có thể sẽ đánh mất điều gì đó đã từng ở đó rất lâu.

Trái tim anh rỉ máu chậm chạp, ngơ ngác. Không hiểu vì sao người đàn bà từng thuộc về mình giờ lại xa đến thế dù vẫn nằm trong vòng tay anh. Nàng biết. Biết rất rõ sự hoang mang ấy. Nhưng nàng không nói gì. Nàng tiếp tục che giấu. Tiếp tục yêu đời. Tiếp tục vun đắp, nấu ăn, mỉm cười. Tiếp tục sống tròn vai người vợ như thể mọi thứ vẫn bình thường.

Và trong một khoảnh khắc rất tĩnh, nàng chợt nhận ra: lời thề năm ấy đã trọn vẹn rồi. Chỉ là… vì sao vẫn buồn đến thế? Những giấc mơ mệt mỏi khiến nàng không còn muốn cầm dao nữa. Nàng đã chà xát trái tim anh đúng như lời thề lặng lẽ ngày nào. Nhưng cùng lúc ấy, nàng cúi xuống và thấy tay mình đẫm máu. Và điều đó làm nàng đau hơn tất cả.

Ở bên người ấy, nàng rất hạnh phúc. Những khoảnh khắc được yêu khiến nàng sống lại, nhưng cũng khiến nàng hoảng sợ. Nàng biết mình đang bước trên một con đường không có lối về. Tình yêu này không cứu rỗi ai. Nó chỉ khiến nỗi đau đổi hình dạng, mềm hơn, sâu hơn và khó định nghĩa hơn mà thôi.

Một buổi tối, nàng đến gặp người ấy. Không mưa. Không gió. Không cần đến những lý do để níu lại. Chỉ có sự im lặng đủ dài để cả hai hiểu rằng mình đã đi đến tận cùng của một đoạn đường. Nàng ôm người ấy thật chặt như thể giữa lại tất cả những ấm áp đã từng. Ban đầu rất khẽ, rồi siết chặt hơn, như thể nếu buông ra, mọi điều đã trải qua sẽ tan biến. Khi nước mắt rơi xuống, nàng mới nhận ra tim mình đau đến nhường nào. Trả thù là thật. Nhưng yêu người ấy cũng là thật. Nàng đã chạm được vào điều mình từng khao khát, đã thắng một ván cờ thầm lặng, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, chẳng có gì giống chiến thắng. Chỉ là một nỗi đau làm tim nàng vỡ vụn thật.

Người ấy vuốt tóc nàng, chậm rãi, dịu dàng, ôm nàng vào lòng như vẫn từng làm, thì thầm bên tai nàng như nói với con mèo nhỏ hay cuộn mình trong vòng tay anh mỗi khi mệt mỏi. Anh bảo anh biết rồi. Biết hết. Biết rằng có những yêu thương không sinh ra để giữ lại, chỉ để sưởi ấm một quãng đời, rồi lặng lẽ rời đi. Anh nói quãng đời nhân gian của mình đã đủ đầy hơn vì gặp nàng. Anh bảo nàng trở về.
Trở về và bắt đầu lại và trân trọng với chính mình. Nàng ngẩng lên nhìn anh, trong ánh mắt không còn sợ hãi, chỉ còn sự trân quý rất sâu. Nàng cảm ơn anh, không phải vì đã yêu, mà vì đã đến đúng lúc nàng cần ấm áp nhất. Cảm ơn số phận đã cho nàng gặp anh, để biết mình vẫn còn có thể rung động, vẫn còn có thể được sưởi ấm, trước khi đủ can đảm quay về.

Nàng rời đi rất chậm. Không mang theo hứa hẹn nào, cũng không để lại một lời hẹn ước. Chỉ mang theo một tình yêu đã khép lại và một trái tim, dù còn đau, nhưng muốn tìm đường để quay về.

Tối hôm ấy, nàng trở về rất muộn. Bước chân nàng chậm hơn bình thường, như một người vừa đi qua một quãng đường quá dài, đến mức không còn đủ sức để vội vàng thêm nữa. Thành phố  đã lên đèn. Những ô cửa sáng lướt qua mắt nàng, mờ và xa, như những cuộc đời khác vẫn đang tiếp diễn, thản nhiên và không liên quan. Cánh cửa nhà mở ra rất khẽ. Chồng nàng vẫn ngồi đó. Trên bàn là bữa cơm đã nguội, được che lại cẩn thận. Anh nhìn nàng, ánh mắt mệt nhưng chân thành, như thể đã chờ rất lâu, cũng như thể nếu nàng không về, anh vẫn sẽ ngồi thêm để đợi, không rời đi.

Nàng đứng yên một lúc. Không xin lỗi. Không giải thích. Mọi lời nói lúc này đều trở nên vụn vặt. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện anh. Anh xới cơm. Động tác chậm, có phần vụng về đến đau lòng. Giữa họ, không khí không ấm lên, nhưng cũng không lạnh thêm. Nó giống như một khoảng lặng vừa đủ để hai người cùng thở lại sau một cơn mệt dài, không ai còn sức để làm tổn thương nhau thêm lần nữa.

Đêm trôi qua chậm chạp. Nàng không biết ngày mai sẽ thế nào. Không biết mình có thật sự ở lại hay rời đi. Cũng không chắc người đàn ông kia nàng có thể quên hay không. Chỉ biết rằng, vào khoảnh khắc này, nàng đã mệt đến mức không muốn đi thêm nữa. Và người ở lại, dường như cũng đã đủ mệt để không hỏi vì sao.

Bình minh đang đến. Nàng mở cửa sổ. Ngoài hiên, cặp chim sâu ríu rít gọi nhau, thứ âm thanh rất nhỏ nhưng yên bình như đời sống vẫn lặng lẽ tiếp diễn. Nàng bước ra hiên nhà với mẩu bánh trong tay, tìm lũ kiến quen thuộc. Nắng đang lên. Một ngày bình yên đang mở ra - không tròn đầy, không vẹn nguyên nhưng có lẽ ấm áp. Nàng rắc mẩu bánh xuống nền gạch, thì thầm vài điều rất khẽ. Đàn kiến bò ra, vàng lên trong nắng sớm. Niềm vui nhỏ bé ấy ở lại, vừa đủ để buổi sáng dịu dàng.

C.P.T

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm
Thương câu hát cũ – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
“Có những điều không còn ở lại giữa đời, nhưng câu hát cũ thì vẫn ở lại trong lòng người.”Dưới bến phà cũ của một thị trấn ven sông Hậu, người ta quen nhìn thấy con nhỏ Hai Thương ôm cây đờn kìm đi qua mỗi buổi tối. Nó không phải nghệ sĩ nổi tiếng gì, chỉ là đào trẻ của một đoàn cải lương tỉnh lẻ, vậy mà bước chân lúc nào cũng ngay ngắn, như thể sàn đất quê mình chính là sân khấu lớn. Hai Thương sinh ra trong một gia đình có truyền thống ca tài tử. Ngoại nó từng ca vọng cổ trong những đêm cúng đình, giọng trong và cao vút. Má nó theo đoàn hát mấy năm tuổi trẻ, sau lấy chồng rồi nghỉ. Ba nó làm nghề vá lưới, ít nói, nhưng mỗi lần nghe ai mở bản Dạ Cổ Hoài Lang là ngồi im lặng rất lâu. Trong căn nhà lợp tôn nóng hầm hập buổi trưa, tiếng đờn và tiếng ca là thứ âm thanh quen thuộc như tiếng gà gáy sáng.
Xem thêm
Câu cua – Truyện ngắn Lê Văn Tám
Sơn bơi xuồng về, nó ấm ức lắm vì ông Giáo keo kiệt không cho anh em nó mượn cái bình, bình ac quy Đồng Nai nhà nó hết điện đem đi sạc hôm qua, nhanh thì cũng phải hai hôm nữa mơi đủ điện lấy về. Tức lắm, sau này đi học điện, kéo điện về sài cho đã, mua cái tivi màu 50 in coi cho thấy cả cỏ trên sân, thấy cả lông chân cầu thủ, khỏi tivi trắng đen, nạp bình chi cho mệt người. Nó làu nhàu nói với Thành.
Xem thêm