TIN TỨC

Diều trên cồn gió – Tản văn Ngọc Tuyết

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-04-10 20:45:58
mail facebook google pos stwis
1594 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Sự rũ bỏ mang một vẻ đẹp tàn nhẫn của sự giải thoát. Giải thoát cho một thứ đã khao khát bầu trời đến độ sẵn sàng quay lưng phản bội lại người tạo ra nó; và đồng thời, giải thoát cho chính cái tôi đầy vết xước khỏi sự cầm tù của những hy vọng hão huyền. Con diều khi đứt dây, dù cuối cùng số phận nó có vắt vẻo rách nát trên một ngọn cây khô cằn nào đó, hay bị vùi dập tơi tả dưới một cơn mưa rào mùa hạ, thì ít nhất, nó đã đổi lấy được một khoảnh khắc ngắn ngủi làm vua của bầu trời. Nó đã có một sát-na được là chính nó: trọn vẹn, hoang dại, và không thuộc về ai.

 

Nhà thơ Ngọc Tuyết

 

Có những buổi chiều gió thổi sai hướng.

Không sai theo kiểu thời tiết – sai theo kiểu lòng người. Gió thổi từ phía sau gáy, len vào đúng khoảng trống giữa hai bờ vai, và bỗng dưng tôi lại đứng trên cồn đất ấy. Không nhớ mình đã đi tới đó bằng cách nào. Chỉ biết là đang đứng đó – chân trần trên cỏ tranh, tóc rối, mắt nhìn trời như thể bầu trời còn nợ mình điều gì.

Cồn đất cao sau xóm – không ai đặt tên, không ai cần đặt. Chúng tôi gọi nhau bằng ánh mắt mỗi buổi tan trường: trên đó. Hai chữ thôi, mà cả một vùng trời xanh ngắt đã mở ra. Chân tự biết đường. Tim tự biết đường. Tuổi thơ không cần bản đồ.

Thảm cỏ tranh ngày đó mang một thứ sắc độ huyễn hoặc, nửa như úa tàn kiêu hãnh, nửa như khao khát cọ xát vào da thịt những kẻ vốn chẳng sợ trầy xước. Gió ở cái cồn hoang ấy chưa bao giờ biết cách mơn trớn. Nó mang cái thói vũ phu của một gã tình nhân vụng dại, cứ xồng xộc bốc thốc vạt áo trắng đã lấm lem phèn chua, quất những vệt cỏ sắc lẻm vào bắp chân tứa máu. Tôi từng ngạo nghễ nghĩ mình là chúa tể của cái dải đất nhô lên vô lý ấy, nơi mọi âm thanh của trần gian tục lụy đều bị băm vằn bởi tiếng rít của không trung.

Trời chiều mùa gặt không bao giờ trong vắt. Nó luôn khoác lên mình một mảng màu pha lê rạn nứt, tẩm đẫm thứ mùi ngai ngái, hăng hắc của khói đồng từ những nương rạ người ta đốt vội để dọn mùa. Và trên cái phông nền bức bối ráng đỏ ấy, chúng tôi thả diều.

Diều của bọn trẻ con quê mùa không có lụa là gấm vóc, chẳng khoác lên mình những họa tiết phượng múa rồng bay. Chỉ là những mẩu giấy báo cũ mỏng quẹt, được dán bằng thứ hồ quánh đặc nấu từ cơm nguội, bọc lại một vóc dáng mảnh khảnh tước ra từ thân tre ngâm nước bùn. Trông chúng bần hàn và rách rưới. Vậy mà, hỡi ôi, khi được nhấc bổng lên và đón lấy luồng sinh khí vô hình của gió, chúng mang theo cả một lồng ngực đang phập phồng nhịp điệu của sự phản trắc.

Vâng, tôi đã dùng từ phản trắc.

Bởi một con diều khi đã no gió, nó tuyệt nhiên không bao giờ muốn ngoan ngoãn làm một kẻ tòng thuộc dưới tay người nặn ra nó. Nó giằng co. Nó vặn mình. Nó nghiến tràng giang đại hải vào sợi cước mỏng tang, sắc lẹm, đòi xé toạc cái khoảng không chật hẹp của mặt đất để lao vào một cú tự sát lộng lẫy giữa tầng không.

Người ta hay lãng mạn hóa chuyện thả diều, bảo đó là chắp cánh ước mơ. Buồn cười thật. Ước mơ gì mà lại bị trói buộc bằng một sợi dây cước tàn nhẫn, luôn chực chờ cứa đứt ngón tay kẻ đang cố sức ôm giữ? Trẻ con thả diều để thách thức cõi trần gian, để xem giới hạn của bầu trời nằm ở đâu. Còn người lớn... người lớn chúng ta, nếu có lỡ buông tay để con diều vuột mất, thường sẽ tao nhã rướn mày, nhún một cái vai kiêu kỳ, rồi lừa mình dối người rằng: Gió hôm nay hỗn hào quá, làm đứt dây. Tuyệt nhiên, chẳng mấy ai trong chúng ta chịu cúi xuống, thừa nhận rằng tay mình đã mỏi nhừ, đã tứa máu vì sự cố chấp níu giữ một sinh thể vốn dĩ thuộc về sự vô lường. Đổ lỗi cho gió, bao giờ cũng là một sự lựa chọn thanh lịch và vớt vát thể diện nhất của những kẻ thất bại trong trò chơi chiếm hữu.

Tôi từng là một đứa trẻ có đôi bàn tay rướm máu vì cuộn cước ấy. Cái đau vật lý đó chưa bao giờ làm tôi khóc. Trái lại, nó khiến tôi tận hưởng một kiểu khoái cảm điên rồ của kẻ đang can dự vào trò chơi quyền lực với bầu trời. Bầu trời cong cớn, trịch thượng, ném xuống những luồng gió tạt ngang vô lại. Còn tôi, cong người lại, gót chân bấm sâu đến tủy hoang mạc của lòng đất, kiên quyết dắt mũi cái thực thể phập phồng giấy báo kia. Chúng tôi – tôi và vòm trời xanh ngắt nợ nần ấy – đang tán tỉnh nhau bằng một điệu tango kéo cưa lừa xẻ, đẫm mùi mồ hôi và sự ngoan cố.

Nhưng rồi, cuộc vui nào cũng đến hồi cáo chung. Cũng đến lúc dây đứt.

Cái khoảnh khắc sợi dây cước đang căng như dây đàn bỗng dưng chùng nấc, nhẹ bẫng đi, là một dạng tổn thương đầy tính thẩm mỹ. Con diều chao đảo trong một phần mười giây, chới với như một vũ công ballet vừa đứt dây chằng ngay giữa cú xoay pirouette huy hoàng nhất đời mình. Rồi nó lộn nhào, vô định, rũ bỏ mọi khuôn khổ trọng lực và bị gió nuốt chửng vào cái dạ dày khổng lồ của hoàng hôn.

Nó không còn là của tôi nữa. Nó đã vĩnh viễn trở thành một phế phẩm của tự do.

Đàn bà khi yêu, và khi cắn răng nhìn một đoạn tình rụng lả tả, có lẽ cũng đi ngang qua đúng cái thứ cảm giác nhẹ bẫng đến nghẹt thở ấy. Đôi khi, ta lầm tưởng mình đang nắm giữ một con diều kiêu hãnh, no căng nhịp đập của sự ái ân, dắt díu nhau bay lượn trên những cồn gió của mộng tưởng bọc đường. Ta cẩn trọng nới dây, ta tỉ mẩn gò thu, ta vắt kiệt cả cái thanh xuân rực rỡ của mình để giữ cho sợi dây vô hình kia luôn ở độ căng vừa vặn nhất. Không quá lỏng để người tuột mất, không quá căng để tình đứt lìa.

Nhưng hỡi những người đàn bà đang mải mê dệt mộng bằng thứ lụa mong manh nhất trần đời, ta thường quên mất một chân lý sắc lạnh: bản chất của gió là sự bội bạc, và bản chất của những thứ có cánh là sự đào tẩu.

Ngày người xoay lưng, cồn gió trong lòng tôi không gào thét. Nó không ầm ĩ diễn cái tuồng bi lụy rách nát. Nó chỉ tĩnh lặng một cách tàn nhẫn. Sự tĩnh lặng của một nốt trầm bị bỏ quên trên khuông nhạc đã úa vàng. Sợi dây đứt, để lại trên vệt vân tay một đường cắt ngọt xớt. Không rỉ máu ngay đâu. Phải đợi đến khi ta đưa tay rửa mặt, vô tình để làn nước lợ mặn của chính mình chạm vào, cái rát buốt mới thong thả vươn vai, đánh thức những dây thần kinh đang cuộn tròn say ngủ.

Đau. Một cái đau rất đàn bà, rất kiêu hãnh. Không thèm rên rỉ, không buồn cấu xé, chỉ lẳng lặng bó gối nhìn vết cứa từ từ đóng vảy, đóng đinh vào da thịt và tự tạc thành một vết sẹo hình trăng khuyết bẽ bàng.

Bây giờ, không gian của tôi không còn mùi khói rạ. Chiều thành phố bị đóng khung chặt chẽ trong những khối bê tông vô hồn, chọc thủng mây mù bằng những cột thu lôi lạnh lẽo, câm điếc. Tôi thường ngồi lọt thỏm sau khung cửa kính tráng gương ở tầng cao nhất của một tòa nhà, rót cho mình một ly vang đỏ – thứ dung dịch sóng sánh mang màu của một nụ hôn đã bị thời gian làm cho lên men, chát ngầm và đầy xảo trá.

Tôi không còn được phép chạy chân trần trên cỏ tranh nữa. Những đôi gót nhọn Louboutin lấp lánh như vũ khí đã giam cầm đôi bàn chân, bắt chúng phải gõ lên mặt sàn gỗ những nhịp điệu đoan trang, kiêu kỳ của một người đàn bà đã học được cách giấu kín những cơn bão điên cuồng dưới nếp gấp lụa là. Thế nhưng, đời nực cười ở chỗ, ta càng dọn dẹp tâm trí sạch sẽ bao nhiêu, ký ức càng thích thú phá bĩnh bấy nhiêu. Cứ mỗi lần nghe tiếng gió cao ốc hú ré lên qua khe cửa sổ hẹp, cái mùi ngai ngái của cỏ dại trên cồn đất vô danh năm xưa lại trồi lên. Nó không gõ cửa. Nó đánh úp khứu giác, xé toạc cái vỏ bọc bình thản mỏng tang mà tôi đã dày công tô trát.

Ký ức là một gã trộm hào hoa và xấc xược. Hắn không lẻn vào nhà bằng cửa sau như những tên tiểu nhân hèn mọn. Hắn hiên ngang đi thẳng từ cửa chính, ngồi vắt chân chữ ngũ lên chiếc sô-pha đắt đỏ của tâm trí, nhấm nháp những tủi hờn mà ta đã cất công chôn cất tận đáy huyệt thời gian. Hắn nhìn tôi chằm chằm, và nhắc tôi nhớ về những con diều đã bị gió cuỗm đi.

Trong những hộc tủ tróc sơn của cõi lòng, tôi tự hỏi mình đã vo tròn giấu giếm bao nhiêu đoạn cước đứt lìa?

Có những đoạn mang màu ố vàng của những chập choạng ngông cuồng. Có đoạn lại tướp xơ vì sự khờ khạo đầu đời trầy trật. Và, nằm nép ở một góc khuất lấp nhất, là một đoạn cước tôi không nỡ vứt, cũng chẳng dám gỡ – đoạn cước của một kẻ từng cuộn ngón tay mình vào tay tôi, đinh ninh một lời thề sẽ níu giữ bầu trời cho đến ngày gió lộng thôi gào thét.

Ngặt nỗi, gió vốn dĩ là một giống loài vô thủy vô chung, chẳng bao giờ có một nấm mồ để mà nằm xuống. Chỉ có lời thề thốt của nhân sinh là đoản mệnh, cứ giòn vỡ giữa lưng chừng không trung, rơi vụn rắc rải rồi hóa thành thứ tro bụi vô danh chẳng thể nào nhặt dụm.

Tôi xoay nhẹ vành ly, hớp một ngụm màu đỏ ối. Vị chát ngầm trơn tuột qua vòm họng, để lại nơi đầu lưỡi một thứ cảm giác tê rần, gai góc rành rọt y hệt cái cách người ta ráo hoảnh chối bỏ một ân tình.

Đi qua đủ những tấy đỏ nơi vệt cắt rớm máu, gom đủ những rách nát giấu nhẹm dưới nếp váy kiêu kỳ, người ta mới bàng hoàng tỉnh ngộ. Rằng, cái hãnh diện tột đỉnh của trò chơi dụ dỗ bầu trời này, tuyệt nhiên không dính dáng gì đến cái khoảnh khắc con diều bay chót vót trên cao, hay cái uy quyền của kẻ đang nắm giữ cuộn dây. Nghệ thuật của sự toàn bích, rốt cuộc, lại nằm đọng lỳ ở đúng cái chớp mắt người đàn bà xòe mười ngón tay ra... và thản nhiên rũ bỏ.

Sự rũ bỏ mang một vẻ đẹp tàn nhẫn của sự giải thoát. Giải thoát cho một thứ đã khao khát bầu trời đến độ sẵn sàng quay lưng phản bội lại người tạo ra nó; và đồng thời, giải thoát cho chính cái tôi đầy vết xước khỏi sự cầm tù của những hy vọng hão huyền. Con diều khi đứt dây, dù cuối cùng số phận nó có vắt vẻo rách nát trên một ngọn cây khô cằn nào đó, hay bị vùi dập tơi tả dưới một cơn mưa rào mùa hạ, thì ít nhất, nó đã đổi lấy được một khoảnh khắc ngắn ngủi làm vua của bầu trời. Nó đã có một sát-na được là chính nó: trọn vẹn, hoang dại, và không thuộc về ai.

Nhân sinh vẫn thường rỉ tai nhau rằng, mất đi là một dạng của bi kịch. Tôi lại thấy, cố chấp ôm giữ một tàn tích đã chết ngạt trong tay mới là bản bi ca đớn hèn nhất. Đàn bà, suy cho cùng, rạng rỡ và đẹp đẽ nhất không phải là lúc rỏ nước mắt e ấp gục đầu vào một bờ vai nương tựa. Đàn bà đẹp nhất là khi dám đứng thẳng người trên cồn đất lộng gió của cuộc đời, gạt phăng mớ tóc rối, mở trừng mắt kiêu hãnh nhìn kỷ vật của mình chìm nghỉm vào thinh không. Để rồi mỉm cười một nụ cười nửa miệng, dẫu trong lòng ngay giây phút ấy, những vụn vỡ đang va đập vào nhau, tấu lên một bản giao hưởng câm điếc đến tột cùng.

Gió chiều nay... lại bắt đầu thổi sai hướng.

Cái hướng của một miền xa xăm không còn bất cứ một phép màu nào khả dĩ để vãn hồi.

Tôi xòe bàn tay mình ra, soi dưới ánh sáng lạnh lẽo của ngọn đèn chùm. Trên những đốt ngón tay đã thôi không còn chai sần vì cước mỏng, vệt sẹo cũ mờ nhạt dường như vừa giật mình tỉnh giấc, khẽ bậu lại một nhịp đau nhói mơ hồ. Một luồng hơi lạnh vô hình len lỏi qua các kẽ tay hờ hững, mang theo cảm giác chùng chình, hẫng hụt của một thứ gì đó vừa vĩnh viễn tuột mất vào hư vô.

Tôi tự hỏi, ở một chiều không gian nào đó, trên cái cồn đất vắng chủ mọc đầy cỏ tranh cao lút đầu người ấy...

Liệu có còn một sợi dây cước trong veo nào đang lơ lửng giữa trời, vẫn ngang bướng và kiên nhẫn chờ một bàn tay mềm vươn tới, để lại bắt đầu một cuộc giằng co rướm máu với vòm trời?

N.T

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một đêm Bến Hải - Bút ký của Nguyễn Thị Việt Nga
Đặt trong bối cảnh quốc tế hôm nay, khi nhiều nơi trên thế giới vẫn còn tiếng súng, vẫn còn những dòng người rời bỏ quê hương, vẫn còn những đứa trẻ lớn lên giữa đổ vỡ, vẫn còn những đường biên bị biến thành vết thương, một đêm Bến Hải càng trở nên thấm thía. Từ một dòng sông từng là giới tuyến, Việt Nam gửi đi một lời nhắn không ồn ào nhưng bền bỉ: hòa bình không phải là một trạng thái tự nhiên, mà là thành quả của lương tri, của đối thoại, của sự kiềm chế, của lòng nhân ái và của trách nhiệm với tương lai.
Xem thêm
A Pa Chải, một lần đến cả đời thương nhớ
Chúng tôi muốn lưu lại với miền đất ba biên A Pa Chải lắm, nhưng để kịp cho hành trình trở về vào ngày hôm sau nên cũng đành phải chia tay với Sín Thầu trong những luyến tiếc. Tạm biệt “vùng đất bằng phẳng rộng lớn”, nghĩa của từ A Pa Chải theo tiếng địa phương của đồng bào Hà Nhì, chúng tôi khép lại một hành trình khám phá miền cực Tây thân thương của Tổ quốc và mang theo về cả một khoảng trời biên viễn cùng với tâm nguyện sẽ có một ngày được trở lại. Thế đấy, có những vùng đất, có những chuyến đi, dù chỉ một lần chạm mặt mà trong lòng đã thầm gửi lại cả một đời thương nhớ. Có lẽ từ đây, A Pa Chải trong tôi cũng vậy. Nó đã gieo vào lòng tôi những thanh âm bâng khuâng của một miền biên thuỳ, trong niềm thương bản quán chẳng thể nào quên.
Xem thêm
Rạng rỡ tên người
Không chỉ bởi hàng nghìn ánh đèn, những màn hình khổng lồ, những chùm pháo hoa sẽ bừng nở cuối chương trình, mà còn bởi một cái tên đã trở thành ánh sáng dẫn đường cho cả dân tộc suốt hơn một thế kỷ qua.
Xem thêm
Một kết nối nhân văn
Chiều ngày 26 tháng 6 năm 2026, tại Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra cuộc gặp mặt, giao lưu giữa lãnh đạo Quân đội với đội ngũ văn nghệ sĩ khu vực phía Nam.
Xem thêm
Nhà văn Sơn Nam: Người chép sử bằng hương rừng, mật đất
Sơn Nam, tên thật Phạm Minh Tài, sinh năm 1926 tại huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang (nay là An Giang) – vùng đất Miệt Thứ với rừng tràm, bưng biền và sông rạch đan xen. Không gian khắc nghiệt ấy sớm hình thành trong ông cảm thức văn hóa đặc biệt về đất đai, lịch sử mở cõi và thân phận con người phương Nam.
Xem thêm
Đừng tiếc lời khen khi dạy trẻ nhỏ
Khi đời sống của mỗi gia đình ngày càng được nâng cao, nhiều gia đình có điều kiện chăm sóc và nuôi dạy con cái được tốt hơn. Giáo dục thời hội nhập hiện nay có nhiều cơ hội được tiếp cận, học hỏi phương pháp giáo dục tiên tiến, khoa học, nhiều bậc phụ huynh đã chú trọng giáo dục cho con nhỏ rất tích cực. Từ cách ứng xử hàng ngày cho đến lời nói, cử chỉ đều được người lớn ý thức khi giao tiếp với con trẻ. Trong quá trình giao tiếp đó, lời nói và đặc biệt là lời khen lại có tác động lớn tới nhận thức và hành vi, tình cảm của trẻ con.
Xem thêm
Trái tim rỉ máu! - Tạp bút Nguyễn Xuân Hương
Năm nay mùa mưa lại đến. Những cơn giông lốc gió cuốn kèm theo những cơn mưa nghe ràn rạt trên đường phố. Giờ đây, gã đã nghỉ hưu không phải bon chen lặn lội trên đường như thuở trước nữa. Trái tim gã đã trả lại nhịp đập bình thường như trước ngày bị bệnh. Và trong những giấc mơ về đêm không còn cảnh trái tim rỉ máu nữa. Cuộc sống cứ bình thản trôi đi mặc cho bão táp phong ba. Mong rằng trái tim gã cứ hoạt động bình thường đến ga cuối cuộc đời gã. Như vậy là mãn nguyện lắm rồi. Xin cảm ơn tất cả mọi người, xin cảm ơn cuộc đời, thật đáng quý biết bao.
Xem thêm
Chuyện về một thương binh nặng – Bút ký Trần Trọng Trung
Nhắc đến thương binh Nguyễn Văn Hữu ngụ xã Bến Lức, tỉnh Tây Ninh là gợi nhớ đến những ký ức hào hùng, cuộc hành trình không giới hạn của Sống đẹp! Ông đã cống hiến cả một thời tuổi trẻ, không quản ngại gian khổ, hy sinh xương trắng, máu đào của bản thân mình chiến đấu chống kẻ thù, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.
Xem thêm
Nấm Dẩn, một sinh thái trong lành – Bút ký Đào Thị Thu Hiền
Chiều buông, rời bước ra khỏi bãi đá cổ, lòng tôi cứ bâng khuâng trước vẻ đẹp vừa hoang dại, vừa tôn nghiêm của vùng cao biên giới Nấm Dẩn. Những địa danh như đèo Gió, thác Tiên, hay bãi đá cổ Nấm Chanh giờ đây không còn là những cái tên vô danh giữa đại ngàn heo hút mà đã được định danh trên bản đồ di sản nước nhà. Di tích Bãi đá cổ bản Nấm Chanh ở xã Nấm Dẩn đã được nhà nước xếp hạng cấp quốc gia năm 2008 và khu danh lam thác Tiên - đèo Gió cũng được xếp hạng thắng cảnh quốc gia vào năm 2009. Nhưng rồi lại nghĩ, bản đồ du lịch ở Nấm Dẩn đã mở ra nhưng giao thông và hạ tầng ở đây còn chưa theo kịp. Muốn nhiều người biết hơn nữa về những thắng cảnh và di sản ở Nấm Dẩn đường đi và các dịch vụ chắc chắn phải đi trước một bước để đón chân du khách. Nghĩ thế, rồi lại nhìn sang những vùng đất khác. Du lịch mở ra và bản sắc văn hoá cứ mất dần vì làn sóng thương mại hóa. Bất giác, tôi giật mình và tự hỏi: liệu một mai, khi rộn rã thanh âm của những bước chân du lịch, Nấm Dẩn có còn giữ nổi cho mình là một sinh thái trong lành nữa hay không?
Xem thêm
Chân mây 6 - Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Thành Tuyên trong câu chuyện thời thiếu nữ của ai. Trong rung động thời trai trẻ của ai. Hương hoa rừng ngào ngạt. Đồi núi bạt ngàn xanh mướt. Những bông hoa gạo nóng bỏng. Những dây leo lộng lẫy hoa vàng. Những viên gạch cổ rêu phong thiêng liêng. Và sông Lô hào hùng. Sông Lô dạt dào sóng nước.
Xem thêm
Chuyện về nhà thơ Hoa Níp sau 10 năm rời cõi tạm
Hoa Nip là nhà thơ trẻ từng tham gia hoạt động trong Ban Nhà văn trẻ - Hội Nhà văn TP.HCM do nhà thơ Phan Hoàng làm trưởng ban. Dù sinh sống ở Bà Rịa - Vũng Tàu, nhưng mỗi khi Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức các chuyến đi thực tế, sáng tác anh đều tham gia và hoạt động rất tích cực. Trong quan hệ đồng nghiệp, anh được bạn bè yêu thương, trân quý. Trong sáng tác anh được đánh giá là một nhà văn trẻ giàu triển vọng. Nhưng cuộc đời quả vô thường, năm 2016, một tai nạn thương tâm xảy ra đã cướp đi sinh mạng của anh trong sự đau đớn và tiếc thương của gia đình và đồng nghiệp. Nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất của nhà thơ Hoa Nip, Phùng Hiệu xin giới thiệu bài viết của cha anh - tác giả Trần Vinh.
Xem thêm
Cái đẹp đời thường trong tranh họa sĩ Vũ Dương - Bút ký Trần Trung Sáng
“Vẽ cuộc đời bằng cảm xúc” là chủ đề chương trình giới thiệu cuốn sách tranh của họa sĩ Vũ Dương do Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng phối hợp với Chi hội Mỹ thuật Việt Nam tại Đà Nẵng và gia đình họa sĩ Vũ Dương tổ chức trong những ngày đầu tháng 5 vừa qua.
Xem thêm
Hành trình lan tỏa tình yêu biển đảo từ những lá cờ Tổ quốc mang dấu Trường Sa
Giữa mênh mông biển trời, lá cờ Tổ quốc tung bay trên các điểm đảo thuộc Quần đảo Trường Sa không chỉ khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam, mà còn nhắc nhở mỗi người dân đất Việt về trách nhiệm gìn giữ biển đảo quê hương bằng những hành động thiết thực, từ những điều giản dị nhất.
Xem thêm
Chuyện bây giờ mới kể - Bút ký Trần Trọng Trung
Bác sĩ Lê Trung Hiếu năm nay đã bước vào độ tuổi “nhân sinh thất thập cổ lai hy”, tóc điểm sương trắng mái đầu, nhưng cử chỉ vẫn còn nhanh nhẹn, trí nhớ còn minh mẫn, nói năng từ tốn, rõ ràng… Bác sĩ Hiếu từng trải qua nhiều chức vụ Phó Giám đốc Trung tâm y tế huyện Tam Nông (hiện nay là Trung tâm y tế khu vực Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp) rồi làm Hội Chữ thập đỏ - Trăng lưỡi liềm đỏ quốc tế Việt Nam… Trước khi về nghỉ hưu, ông giữ chức vụ Phó Giám đốc Bảo hiểm xã hội huyện Tam Nông (hiện nay là Bảo hiểm xã hội cơ sở Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp).
Xem thêm
Trường Sa và những khoảnh khắc bình yên nơi đảo xa
Vẻ đẹp Trường Sa và tinh thần Trường Sa, không dễ nói hết trong một sớm một chiều. Nhân dịp tham gia Đoàn công tác số 14 đến với quần đảo Trường Sa, chúng tôi chọn lựa 14 khoảnh khắc đáng nhớ, để chia sẻ cùng bạn đọc về một Trường Sa xanh mát và kiêu hãnh hôm nay.
Xem thêm
Giữa Trường Sa, tiếng hát hòa vào tiếng sóng
Bảy ngày giữa biển không chỉ để đi qua những hòn đảo, những nhà giàn nơi đầu sóng. Đó còn là hành trình để hiểu thêm về những người lính biển, về sự hy sinh lặng thầm và về cách Trường Sa đi vào trái tim mỗi người.
Xem thêm
Ai mà chẳng biết… Tùy bút Nguyễn Đông Nhật
Nếu hơn 1300 năm trước, một hôm trên bước đường tiêu dao hay giữa một cơn say rượu túy lúy càn khôn nào đó, Lý Bạch đã thốt lên lời cảm khái: Xử thế ngược đại mộng/ Hồ vi lao kỳ sinh (*) thì cũng từ lâu lắm, người bình dân Việt đã từng trải nghiệm, rằng: Sự đời như giấc chiêm bao… Hoặc nếu từ 2400 năm trước ở Hy Lạp cổ đại, lời dặn của triết gia Socrates (về sau được khắc vào đá ở đền thờ Delphi), rằng Connais-toi, toi-même (Know thyself - Hãy tự hiểu chính mình), thì tại phương Đông, mấy mươi năm sau sinh thời của Socrates, nhà quân sự Tôn Võ Tử cũng đã ghi vào binh pháp điều mà bất cứ người cầm quân nào cũng không được quên, là: Tri kỷ tri bỉ, bách chiến bất đãi/ Bất tri bỉ nhi tri kỷ, nhất thắng nhất phụ/ Bất tri bỉ bất tri kỷ, mỗi chiến tất đãi (tức là: Biết mình biết người, trăm trận đánh không thua. Không biết người mà biết mình, một thắng một thua, Không biết người không biết mình, mỗi lần đánh ắt thua).
Xem thêm
Dư âm mùa hạ – Tản văn Đinh Thu Huế
Có lẽ, những mùa hạ oi nồng nhất lại là những năm tháng xa mẹ. Nắng hanh vàng nơi phố thị đôi khi khiến lòng tôi chùng xuống bởi khoảng trống cô đơn. Bỗng dưng nhớ da diết cảm giác thức dậy ở quê nhà, lắng nghe tiếng bước chân mẹ tảo tần lúc tờ mờ sáng, tiếng đàn gà lục cục dưới gốc khế già, hay tiếng gàu nước va vào thành giếng đánh thức cả một vùng thanh âm trong trẻo. Bao rung cảm bình dị ấy cứ vang vọng, để khi đi xa mới nghẹn lòng nhận ra: đó chính là khoảng trời chân phương nhất mà mình thuộc về. Chẳng có bóng râm nào xanh mát và chở che hơn đôi cánh tay của mẹ.
Xem thêm