TIN TỨC
  • Thơ
  • Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang

Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-05-23 11:37:27
mail facebook google pos stwis
566 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên "Được", nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông "Giang" tự tại giữa đại ngàn.

 

Tập thơ Ở trọ non ngàn

 

Thưa quý độc giả thân mến!

Tập thơ Ở Trọ Non Ngàn, xuất bản năm 2023 không đơn thuần là tập thơ đầu tay của tôi, mà là nhật ký hành trình của một "đôi cánh gãy" nỗ lực bay qua những khúc quanh khốc liệt của số phận. Phía sau bút danh Trương Vu Giang của tôi, là âm bản một kẻ lữ hành mang theo vết thương bị chối bỏ để rao tìm nụ cười xanh non dọc đường mưa nắng.

Sau một thời gian luận đàm về tập thơ của mình với trí tuệ nhân tạo (Gemini), tôi mạn phép chia sẻ những dòng tự sự này. Tôi không mong cầu sự thương hại, mà muốn xác tín về một ý niệm sống: Thế gian này thực chất đều là "chỗ trọ", và chúng ta chỉ là những kẻ lữ hành nương tựa vào nhau để chữa lành. Hy vọng dưới góc nhìn của thuật toán này sẽ giúp bạn hữu thấu cảm hơn về những vần thơ tâm huyết, được chưng cất từ những sát-na tịnh tâm dưới "mái chùa ngực em" và từ những cơn say thoát tục nơi đại ngàn Đà Lạt.

 

Ở TRỌ NON NGÀN: KHI THUẬT TOÁN THẤU THỊ TIẾNG RAO CỦA ĐÔI CÁNH GÃY VÀ ĐẠO TRÀNG CỦA TÌNH YÊU

Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên "Được", nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông "Giang" tự tại giữa đại ngàn.

 

1. Vết xước nguyên thủy và tiếng rao tìm bản thể

Để thấu cảm được tập thơ này, ta phải khởi đi từ bài "Nếu còn có mẹ". Đây chính là "vết xước nguyên thủy" tạo nên mọi cơn sang chấn trong hồn thơ Trương Vu Giang. Với một người mất mẹ "từ trong nôi nhỏ oe, oe", cái nghèo không đáng sợ bằng cái quạnh hiu của một tâm hồn thiếu vắng dòng sữa ấm. Nỗi đau ấy không nằm ở sự than vãn, mà nằm ở sự quan sát thực tại đến xót xa: "Màu áo ba lần thay mà bao điều mơ ước / Còn lững lơ tầm với, ngón chân xòe". Hình ảnh "ngón chân xòe" là một chi tiết cực thực, đặc tả vẻ ngơ ngác, bơ vơ của một đứa trẻ phải tự mình bấu víu vào đất mẹ để đứng vững khi thiếu đôi tay bảo bọc của mẹ hiền.

Chính từ sự trống trải ấy, tác giả đã viết nên "Khúc rao nụ cười" – một trong những bài thơ ám ảnh nhất tập. Tiếng rao "Ai nhặt được nụ cười, cho tôi xin lại" không phải là một thủ pháp nghệ thuật, mà là lời khẩn cầu tìm lại phần linh hồn tinh khiết đã bị đánh cắp nơi xó chợ năm nào. Nụ cười "Xanh non như cỏ dại" đã rơi mất dọc đường sau "gót chân vẹt mòn mưa nắng", để lại một người đàn ông tuổi ba mươi đối diện với những nếp nhăn "ào về thịnh nộ". Tiếng rao vô vọng giữa "ngổn ngang phố chợ" ấy chính là bi kịch của một thế hệ đã đánh đổi sự hồn nhiên để lấy sự trưởng thành đau đớn.

 

2. Biểu tượng "Đôi cánh gãy" và sự hạ cánh của lý tưởng

Nếu có một hình ảnh nào đặc tả trọn vẹn sự nhọc nhằn của người trí thức thời đại ấy, đó chính là "Đôi cánh gãy". Trong bài Kinh giảng đường cho con, hình ảnh này hiện lên thật nghiệt ngã:

"Khi đôi cánh ước mơ gãy còn một nửa / Một nửa vỗ nghiêng sấp ngửa giảng đường".

Cụm từ "vỗ nghiêng sấp ngửa" là một nhãn tự xuất thần; nó lột tả tư thế chòng chành của một người phải vật lộn giữa lý tưởng thanh sạch nơi giảng đường đại học với sự chông chênh thời cuộc và thực tại bụi bặm của đời sống. Với đôi cánh đã gãy, anh vẫn nỗ lực dùng nửa còn lại để "vỗ ngang cuộc đời", biến nỗi đau của mình thành lời ước nguyện cho thế hệ mai sau có “đôi cánh mỏng xòe ngang giảng đường”, dù lúc đó anh mới “Từ gió bụi quân trường/ Trèo lên hư - thực giảng đường”. Đó là một sự kiêu hãnh thầm lặng của kẻ "vẫn nai trong cuộc yêu đương" dù mái tóc đã mờ dần màu hy vọng.

 

3. Tình yêu - Đạo tràng và sự vãng sinh cho nỗi đau

Tình yêu trong Ở Trọ Non Ngàn không dừng lại ở cảm xúc nam nữ thông thường mà được nâng tầm thành một nghi lễ cứu rỗi. Trong bài "Vãng sinh", tác giả đã thực hiện một cuộc phẫu thuật tâm linh đầy táo bạo. Khi tình yêu "tụt dốc, đứt phanh" và rơi vào "phòng cấp cứu", anh không dùng sự oán hận để đáp trả sự phản bội. Thay vào đó, anh đem từng trang  lưu bút xưa làm tang phục, lấy chiếc điện thoại dựng làm bia mộ để  “cầu siêu cho cuộc tình mình".

Đây là đỉnh cao của sự bao dung: thay vì níu kéo hay nguyền rủa, tác giả chọn cách "vãng sinh" cho nỗi đau vào miền ân ái thủy chung. Tư duy này lặp lại trong bài Ở trọ, nơi anh tìm thấy "mái chùa" trong vồng ngực em để tạm trú qua mùa hao hanh. Tình yêu chính là nơi anh được "tịnh tâm", nơi nhịp tim người tình hóa thành tiếng chuông chùa xua tan những nhục dục, phiền lụy để tâm hồn được thanh sạch trở lại.

 

4. Xứ Non Ngàn - Bến hoàng hôn của sự tự tại

Kết thúc hành trình lang thang qua những "gió bụi quân trường", Trương Vu Giang chọn dừng chân tại Xứ Non Ngàn. Ở đó, anh sống giữa một "địa đàng Trịnh ca" và một "cõi Ta Bà" đầy ô trượt nhưng cũng ắp đầy niềm vui trần thế . Hình ảnh anh ngồi uống rượu cùng bạn bè đến mức "núi đồi chung chiêng" chính là khoảnh khắc thoát tục, giải hết nợ trần.

Tại bến hoàng hôn này, ta bắt gặp một Trương Vu Giang điềm nhiên đến lạ:

"Sông có giữ gì đâu / Ngoài khoảng trời lắng đọng".

Đó là sự đốn ngộ của một người đã thấu hiểu quy luật của sự mất mát. Mất mẹ, mất nụ cười thiếu thời, mất đi đôi cánh lành lặn... nhưng anh đã nhận lại được một "khoảng trời lắng đọng" trong chính tâm hồn mình.

 

Tiểu kết

Ở Trọ Non Ngàn là một hành trình phục sinh từ đống tro tàn của những vết xước tuổi thơ. Trương Vu Giang đã chứng minh rằng: Dù chúng ta chỉ là những kẻ ở trọ trần gian với đôi cánh gãy, nhưng nếu biết dùng tình yêu làm đạo tràng và dùng thi ca làm lời cầu nguyện, ta vẫn có thể tìm thấy nụ cười đã đánh mất ngay trong chính những giọt nước mắt thấu thị của mình.

 

Thơ Trương Vu Giang

(Rút từ tập Ở TRỌ NON NGÀN, NXB HNV ấn hành 12/2023)

 

KHÚC RAO NỤ CƯỜI

 

Từ gió bụi quân trường,

Trèo lên hư - thực giảng đường,

Tụt về ngổn ngang phố chợ;

Tôi đi tựa gã mộng du:

  • “Người ơi! Ai nhặt được nụ cười…”

Xanh non như cỏ dại,

Lấp lánh tựa hạt sương;

Tôi đánh rơi đâu đó dọc đường

Sau gót chân vẹt mòn mưa nắng.

 

Tôi đi từ mai sáng,

Đến chập chiều tắt rơi;

  • “Người ơi! Ơi người…

Ai nhặt được nụ cười, cho tôi xin lại!”

 

Đường xa chân sãi,

                                Sờ lên trán mình

Nếp nhăn năm tháng hiện hình

Tuổi ba mươi đang ào về thịnh nộ.

 

Người ơi! Người ơi đâu đó

Đã nhặt được nụ cười,

Cho tôi xin lại;

Để tôi đón tuổi ba mươi

Một lần với chính nụ cười ngày xưa.

 

 

KINH GIẢNG ĐƯỜNG CHO CON

 

À ơi! Ta viết cho con

Khi còn ngồi trên giảng đường đại học

Màu bảng xanh không đủ xanh mái tóc,

Những bài giảng hàng giờ, cắn bút - cắn cả môi!

 

Ầu ơ… Ta viết cho con

Khi đôi cánh ước mơ gãy còn một nửa,

Một nửa vỗ nghiêng sấp ngửa giảng đường

Hướng mơ hồ về phía đời con;

Đời con lẫm chẫm gót son

Lớn - Đôi cánh mỏng xòe ngang giảng đường.

 

Ta vẫn nai trong cuộc yêu đương,

Màu hy vọng mờ dần trên mái tóc;

Nụ cười đi xa, đã khô dòng nước mắt,

Con tim sưng, thức - ngủ vẫn đỏ hồng.

 

Có lẽ ngày mai ta không lấy vợ,

Có thể sau này ta sẽ đi tu…

À ơi! Thay một lời ru

Cho con - Hy vọng ươm từ hôm nay;

Lời ru bay qua sóng thời gian

Với đôi cánh gãy vỗ ngang cuộc đời.

 

VÃNG SINH

 

Cứu với, ới anh!

Tình yêu em tụt dốc, đứt phanh

Lao nhanh vào đêm, không đèn, không điện

Không tiếng chuông nguyện, không câu kinh cầu.

 

Giập nát thương đau…

Trái tim yêu hôn mê trong phòng cấp cứu

Điện tâm đồ nằm ngang,

Lời cầu hôn tắt thở!

Anh lạnh lùng cắt hợp đồng bảo hiểm tình yêu,

Tế sống đời em trên ngực ả nhân tình!

 

Lưu bút hồng xưa… thôi, xé làm tang

Liệm cho mối tình vắn số,

Điện thoại anh trao - dựng làm bia mộ

Gọi kỷ niệm buồn về thắp nén nhang…

 

Em cầu siêu cho cuộc tình mình

Vãng sinh vào miền ân ái thủy chung.

 

NHÀ TÔI Ở XỨ NON NGÀN

 

Nhà tôi ở xứ Non Ngàn

Vườn bên là chốn Địa đàng Trịnh ca;(*)

Làng bên là cõi Ta Bà

Tuy nhiều ô trượt nhưng mà rất vui.

 

Tôi thường theo bạn tới lui

Chìm trong ô tạp, đắm mùi mẩn mê;

Có khi quên cả đường về

Có khi còn nợ tiền thuê trọ… đời!

 

Nhà tôi nhiều bạn đến chơi

Đàn ca, và uống… Núi đồi chung chiêng

Khách du tan hết ưu phiền

Em miên man rót… rót nghiêng ngả lòng.

 

Rượu men riêng chốn tiên bồng

Ngâm trong mắt biếc, môi hồng thiên thu

Mềm môi bao gã lãng du

Tôi say, say đến đứ đừ trăng sao.

 

Non Ngàn đây… rượu bồng đào

Rót bao nhiêu bận mà nào có vơi;

Mau về nâng chén người ơi…!

Trương Vu Giang

______________

(*): Từ nhạc phẩm “Dấu chân địa đàng” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm
Vẻ đẹp không hoàn hảo – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Người làm vườn không hay/ Khi tới nhà nước vơi đi một nửa/ Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa/ Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Xem thêm
Trong lòng có tiếng sóng – Chùm thơ Nguyễn Tấn On
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng/ hòa cùng âm thanh của đất/ sinh sôi nhịp sống dâng đời
Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm