TIN TỨC
  • Truyện
  • Thẻ nhà văn | Bích Ngân

Thẻ nhà văn | Bích Ngân

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-07 09:06:19
mail facebook google pos stwis
316 lượt xem


(Mời clik vào biều tượng trên đây để truy cập chuyên mục)

Truyện hài hước của BÍCH NGÂN

Thực lòng tôi muốn giấu nhẹm chuyện này. Bởi khi nghe chắc gì có người tin. Họ cho tôi phịa rồi nhún vai: “Hơn một trăm người đoạt giải Nobel văn chương, thử hỏi có ai lận trong túi cái Thẻ nhà văn”. Rồi họ ngạc nhiên mà hỏi: “Cái Thẻ nhà văn đó thì được cái lộc thực gì?”

 Được cái lộc thực gì từ cái Thẻ nhà văn? Câu hỏi được liên tục hỏi. Hỏi khi tiết trời cuối đông buốt lạnh, lúc rục rịch mùa xét các loại giải văn chương và xét kết nạp hội viên vào cái Hội đã kéo dài danh sách ngót nghét tới con số có bốn chữ số, cho đến khi ấm áp sang xuân, đào bung mai nở, là lúc các tân hội viên hăm hở đón nhận cái Thẻ nhà văn trong rộn ràng chúc tụng.

“Cái lộc thực” tròn méo, to nhỏ, nặng nhẹ, dày mỏng, màu sắc, hương vị… ra làm sao, chẳng bao giờ có câu trả lời rõ ràng. Chỉ nghe úp mở thông tin “Cả ngàn lá đơn xin vào Hội, vẫn đang nằm chờ!”.

Kiểu thông tin thiếu thông tin và chưa hẳn là thông tin đó kích thích trí tưởng tượng của thiên hạ về “cái lộc thực” tuy không dạng, không hình, không lượng; cũng không có một giá trị cụ thể cả tinh thần lẫn vật chất, lại có sức mê hoặc đến kinh hồn.

 Sức mê hoặc đó, suýt làm tôi toi mạng.

Ai nghĩ tôi phịa thì có thể rón rén phục kích quanh nơi các thành viên Hội đồng thơ tá túc trong mấy ngày họp bàn xét và bỏ phiếu cho các ứng cử viên ngành thơ xin gia nhập vào Hội nghề nghiệp, và “cái lộc thực” mơ hồ đó lại có sức hút khiến… cả bao cổ phiếu của VinCroup, xem ra chưa là cái đinh gì so với sức nặng của cái “Thẻ nhà văn”.

Còn ai tin tôi thì khôn hồn đừng lảng vảng quanh khu vực mà các thành viên của Hội đồng thơ phập phồng trú ẩn trong mấy ngày lưu lại thủ đô trong mùa… bỏ phiếu.

Tôi là kẻ hiếm hoi trên dải đất của cường quốc thơ ca này không có khả năng làm thơ, nên hẳn nhiên không phải là thành viên của hội đồng thơ. Tôi cũng không có cơ may để được biết và thân thiết đến độ cặp kè với bất kỳ một thành viên nào của Hội đồng thơ.

Không may cho tôi là đi cùng một chuyến bay với một vài người là thành viên của Hội đồng thơ và nghỉ cùng một nhà khách với họ.

Cái xui rủi tiếp theo là tôi lại nghỉ cạnh phòng nhà thơ Thi Thi, một nhà thơ mà tên tuổi từ lâu đã vượt khỏi miệt đồng bằng và đang là một thành viên sáng giá cũng như các thành viên sáng giá khác của Hội đồng thơ.

Đêm đầu tiên ở Hà Nội, người nào cũng í ới hẹn hò. Hẹn bè bạn. Hẹn tình nhân. Hay cố moi trong ký ức một hình bóng mơ hồ nào đó. Và kẻ không rõ nhân ảnh bao giờ cũng là cố nhân. Ai không có tình mới lẫn tình cũ thì vào quán nhậu ồn ào hay lặng lẽ uống tách cà phê nóng hay ly rượu ấm ngắm mặt hồ buôn buốt sương đêm.

Tôi vừa có tình nhân lại không quên cố nhân, lại vừa ghiền cà phê và chưa cai được rượu nên về muộn.

Ra khỏi taxi, bịn rịn nói lời tạm biệt với tình cũ, âu yếm siết chặt tay tình mới rồi co ro trong áo khoác.

Mới bước được mấy bước, thì từ một gốc cây lòa xòa bóng tối, hai bóng đen nhảy xổ vào tôi. Liền theo đó, hai cánh tay tôi bị kẹp chặt:

-  Chị là nhà thơ Thi Thi?

-  Không, tôi không phải là nhà thơ Thi Thi

- Tôi vừa nghe chị nói tiếng Nam. Chị đúng là nhà thơ Thi Thi…

-  Không, tôi không phải…

Một trong hai người mà tôi kịp nhận ra là một gã đàn ông mũ sùm sụp, áo lông dày, nhanh như chớp, giằng lấy cái ví trong tay tôi. Và nhanh hơn chớp, gã mở ví, lục lọi. Tôi muốn la lên: “Cướp…cướp…” nhưng hai cái hàm tôi bị cái lạnh, cái sợ làm tê cứng. Thôi thì, của đi thay người...

Té ra, gã áo khoác kềnh càng không lấy tiền mà chỉ rút cái “Thẻ căn cước” của tôi ra, vội bật đèn điện thoại sắm soi. Cùng một lúc cả hai gã cùng bật ra một câu hỏi:

- Vậy nhà thơ Thi Thi chừng nào về?

Hai tiếng “nhà thơ” từ miệng hai kẻ lạ mặt nghe trang trọng như được xướng lên ở một đền đài nào đó chớ không phải nơi nhập nhoạng khuya khoắt dưới lùm cây. 

Thì ra, họ mai phục để túm lấy nhà thơ Thi Thi, thành viên Hội đồng thơ, người mà họ biết tiếng, biết tên nhưng chưa biết mặt. Tôi lúng búng:

- Chắc…chắc… sắp về…

Thoát khỏi hai kẻ mai phục, tim tôi vẫn đập loạn xạ. Vốn di chứng từ năm lần thất tình, bảy lần tình phụ và vô số lần tương tư nên trái tim trong lòng ngực tôi phập phều thiếu máu.

Tôi hãi hùng nhìn quanh. Hình như quanh những gốc cây dọc theo lối đi dẫn tới nhà khách cũng lố nhố những bóng đen. Như bị ma đuổi, tôi lấp vấp chạy, lấp vấp bường vào nhà khách.

Đến được chỗ tiếp tân, tôi hào hễn: “Cho tôi…chìa khóa…phòng…số…”. Tôi chưa dứt lời, từ chỗ ghế salon cách đó chừng bảy mét, một người đàn ông tóc hoa râm, mắt kính lấp lóa, mặc vest xám, cà vạt đỏ, tay xách cặp da nâu bóng, đứng phắt dậy, tiến về phía tôi:

- Chị là nhà thơ Thi Thi?

Cùng lúc đó, lối đi ra từ phòng vệ sinh, một người đàn bà béo tốt, phấn son hực hở, áo váy óng ánh, tay xách cái túi căng phồng đang nện gót phồm phộp hướng về phía tôi:

- Chị là nhà thơ Thi Thi?

Không đủ sức trả lời, tôi chỉ còn chút tỉnh táo ấn đầu ngón tay vào nút mở cửa thang máy.

Tôi chui ngay vào thang máy và giữ chặt ngón tay ở nút đóng cửa.

Thang máy dừng ở tầng 5.  

Vừa bước khỏi thang máy, tôi chạm mặt một mỹ nhân. Nàng xán lại tôi:

- Ôi, chị yêu…Em đợi ở cửa phòng chị từ lúc tối đến giờ…

Tôi hụt hơi, lắp bắp:

- Tôi…tôi không phải… không phải là… là… Thi Thi…

Mỹ nhân dạng chân, cản lối:

- Chị đừng có mà lừa em! Em đã in 6 tập thơ. 5 lần ra mắt hoành tráng, lần nào cũng được lên báo, lên truyền hình, lần nào cũng được các nhà phê bình khen ngợi hết lời… Em là người biết ơn và biết trả ơn… Em chỉ cần chị cho em xin một phiếu để em bước lên đẳng cấp tinh hoa của những người làm thơ…

Tai tôi lùng bùng. Mùi nước hoa, mùi keo vuốt tóc, mùi mascara chuốt mi, mùi phấn, mùi son, mùi hơi thở và tiếng nói từng tràng, từng tràng… như không phải từ đôi môi đỏ mọng liên tục khép mở mà từ nòng đại liên, đang nã thẳng vào tôi.

Như kẻ trúng đạn, tôi không thở được nữa.

“Cái lộc thực” lờ mờ trước mắt tôi không tròn không méo không to không nhỏ mà bung xòe thành đám mây, bềnh bồng, bềnh bồng.

Đám mây ấy nhắc tôi lên, lên cao, cao mãi cho tới khi màn nhĩ tôi như bị chọc thủng bởi những hồi còi cứu thương. 

Thủ Đức, ngày 27.10.19

(Truyện đã đăng Tuổi Trẻ Cười)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trầm cảm - món quà của năm 2021 | Huệ Nhi
Tác phẩm dự thi Truyện ngắn hay 2022
Xem thêm
“Khi nhà vắng cha” – Truyện ngắn của Hồ Xuân Đà
“Gỗ” đã dậy thì rồi, mụn đã nổi lộ nhô đầy trán, mỗi sáng thức giấc là cơ thể nó đã khác hơn ngày hôm qua quá nhiều. Giọng nói ồ ồ như thể là một thanh niên, lý lẽ dài dòng hơn, luôn có lý do biện hộ cho hành động của mình là đúng, không cần biết giới hạn hiểu biết của mình chỉ mới là bước đầu. Có khi mẹ giận nó tới mức bỏ bữa không ăn cơm, không ra khỏi phòng, nó mới thấy chút hối lỗi, ăn năn, tìm kiếm câu chữ nhắn tin cho vui lòng mẹ.
Xem thêm
Bài học tuổi thơ
Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại tôi:
Xem thêm
Ông Cá Hô
Làng tôi là một cù lao nhỏ nằm giữa sông Hậu, nhỏ đến nỗi chỉ đi dạo một buổi chiều là hết. Người ta gọi nó là Cồn Te, dài cũng được vài ba cây số nhưng bề ngang mỏng dính, đứng bờ bên này nhìn thấy bờ bên kia.
Xem thêm
Hồn của đất
“Tới đây sứ sở lạ lùngChim kêu cũng sợ, cá vùng cũng ghê”
Xem thêm
Em đây, chị ơi!
Ngày thứ 7 đợt giãn cách xã hội đầu tiên của thành phố, cái răng số 36 của Ng bị đau. Những cơn đau âm ỉ về đêm.
Xem thêm
Covid đi qua, tình yêu ở lại
Sài Gòn giãn cách tới lần thứ năm... Thành phố rơi vào trầm cảm bởi những con số mỗi ngày tăng lên đến hàng bốn chữ số, phố như hóa thạch, như đóng băng.
Xem thêm
Truyện hài hước: Giày nào đi cũng vừa
Tôi được tặng quà. Quà tặng lại từ cô bạn học hồi còn học trung học. Quá bất ngờ. Bởi từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, ngoài quà của cha mẹ tặng, tôi luôn là kẻ phải tặng quà.
Xem thêm
Chất ngọc
Ở đất Hào Dương có gã Sầm Hiệu sống nghề cày cuốc, tính tình thẳng thắn nhưng rất thô lỗ, cộc cằn.
Xem thêm
Góc hài hước: Ái tình theo khẩu phần
O. Henry (1862-1910) là nhà văn Mỹ, cây bút sở trưởng vể truyện ngắn, ông đã sáng tác hàng trăm truyện ngắn.
Xem thêm
Vương quốc mộng mơ
Tiểu thuyết “Mộng đế vương” và các truyện ngắn “Khai khẩu”, “Vương quốc mộng mơ”… của Nguyễn Trường từng gây được tiếng vang trên văn đàn
Xem thêm
Vở diễn cho nhà phê bình
Vẫn như mọi khi, nhà phê bình ngồi ở hàng ghế thứ 12 và mở sẵn sổ tay chờ màn mở. Vở kịch bắt đầu. Trên sân khấu có một chiếc bàn.
Xem thêm
Hoa sứ nở trái mùa Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Cơn sốt vật vã cả tuần nay chưa cắt hẳn, người Đại nóng ran, miệng khô ráp. Đã thế, mới đầu mùa khô mà cái nắng trên đất Lào cứ gay gắt. Ngân ngồi bên, cầm chiếc quạt nan quạt lấy quạt để, nhìn anh trìu mến: “Cố lên anh”. Đại nhìn Ngân trong mơ màng. Khuôn mặt trái xoan, nước da trắng hồng lấm tấm vài nốt tàn nhang với ánh mắt rạng rỡ khi cười không giống lần đầu mới gặp.
Xem thêm
Minh Châu tỏa sáng - Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Truyện lịch sử về Huỳnh Công Lý, Phó Tổng trấn Gia Định
Xem thêm
Anh nhớ em muốn chết! - Truyện hài hước của Bích Ngân
Đã là đàn ông, ngoài đàn bà, thứ không thể thiếu, dĩ nhiên là bia rượu. Thiếu chất đưa cay chẳng khác gì cờ không gió, ỉu xìu, thảm hại.
Xem thêm
Chiếc ghế rỗng
Truyện ngắn Nguyễn Thu Hà (Văn nghệ số 12/2021)
Xem thêm
Mồ côi | Truyện ngắn
Tác giả: Lê Hoàng Kha
Xem thêm
Phiên chợ chiều – Truyện ngắn Hồ Xuân Đà
Đã mấy hôm rồi, cứ rao mãi, sắp khàn cả giọng cũng chỉ với câu: “Cá rô phi 30 ngàn/1 kg, cá diêu hồng 50 ngàn/1kg, tép 10 ngàn/1lạng bà con ơi, ghé vô, cân đi, vừa tươi vừa rẻ, nhanh nhanh chị em ơi, có ngay bữa cơm chiều cho gia đình”. Tiếng cô Ba vừa rao, vừa thoăn thoắt cái kéo cắt đầu tép, cho thật gọn gàng để mong người mua hài lòng, về nhà đỡ đi phần nào giai đoạn chuẩn bị làm bếp. Vừa làm cô vừa rao, người mua đến đâu thì cô làm cá đến đó. Tay luôn tay, miệng luôn miệng. Nhìn sang hàng rau cải kế bên, người ta dùng cái loa, thu âm giọng nói của chính họ rao hàng thật tiện lợi.
Xem thêm
Chảy đi sông ơi! | Truyện ngắn Hoàng Phương Nhâm
Không hiểu sao mấy hôm nay tôi cứ cảm thấy bồn chồn, khắc khoải đứng ngồi không yên.
Xem thêm