TIN TỨC
  • Truyện
  • Thẻ nhà văn | Bích Ngân

Thẻ nhà văn | Bích Ngân

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-08-11 13:00:34
mail facebook google pos stwis
788 lượt xem


(Mời clik vào biểu tượng trên đây để truy cập chuyên mục)

Truyện hài hước của BÍCH NGÂN

Thực lòng tôi muốn giấu nhẹm chuyện này. Bởi khi nghe chắc gì có người tin. Họ cho tôi phịa rồi nhún vai: “Hơn một trăm người đoạt giải Nobel văn chương, thử hỏi có ai lận trong túi cái Thẻ nhà văn”. Rồi họ ngạc nhiên mà hỏi: “Cái Thẻ nhà văn đó thì được cái lộc thực gì?”

 Được cái lộc thực gì từ cái Thẻ nhà văn? Câu hỏi được liên tục hỏi. Hỏi khi tiết trời cuối đông buốt lạnh, lúc rục rịch mùa xét các loại giải văn chương và xét kết nạp hội viên vào cái Hội đã kéo dài danh sách ngót nghét tới con số có bốn chữ số, cho đến khi ấm áp sang xuân, đào bung mai nở, là lúc các tân hội viên hăm hở đón nhận cái Thẻ nhà văn trong rộn ràng chúc tụng.

“Cái lộc thực” tròn méo, to nhỏ, nặng nhẹ, dày mỏng, màu sắc, hương vị… ra làm sao, chẳng bao giờ có câu trả lời rõ ràng. Chỉ nghe úp mở thông tin “Cả ngàn lá đơn xin vào Hội, vẫn đang nằm chờ!”.

Kiểu thông tin thiếu thông tin và chưa hẳn là thông tin đó kích thích trí tưởng tượng của thiên hạ về “cái lộc thực” tuy không dạng, không hình, không lượng; cũng không có một giá trị cụ thể cả tinh thần lẫn vật chất, lại có sức mê hoặc đến kinh hồn.

 Sức mê hoặc đó, suýt làm tôi toi mạng.

Ai nghĩ tôi phịa thì có thể rón rén phục kích quanh nơi các thành viên Hội đồng thơ tá túc trong mấy ngày họp bàn xét và bỏ phiếu cho các ứng cử viên ngành thơ xin gia nhập vào Hội nghề nghiệp, và “cái lộc thực” mơ hồ đó lại có sức hút khiến… cả bao cổ phiếu của VinCroup, xem ra chưa là cái đinh gì so với sức nặng của cái “Thẻ nhà văn”.

Còn ai tin tôi thì khôn hồn đừng lảng vảng quanh khu vực mà các thành viên của Hội đồng thơ phập phồng trú ẩn trong mấy ngày lưu lại thủ đô trong mùa… bỏ phiếu.

Tôi là kẻ hiếm hoi trên dải đất của cường quốc thơ ca này không có khả năng làm thơ, nên hẳn nhiên không phải là thành viên của hội đồng thơ. Tôi cũng không có cơ may để được biết và thân thiết đến độ cặp kè với bất kỳ một thành viên nào của Hội đồng thơ.

Không may cho tôi là đi cùng một chuyến bay với một vài người là thành viên của Hội đồng thơ và nghỉ cùng một nhà khách với họ.

Cái xui rủi tiếp theo là tôi lại nghỉ cạnh phòng nhà thơ Thi Thi, một nhà thơ mà tên tuổi từ lâu đã vượt khỏi miệt đồng bằng và đang là một thành viên sáng giá cũng như các thành viên sáng giá khác của Hội đồng thơ.

Đêm đầu tiên ở Hà Nội, người nào cũng í ới hẹn hò. Hẹn bè bạn. Hẹn tình nhân. Hay cố moi trong ký ức một hình bóng mơ hồ nào đó. Và kẻ không rõ nhân ảnh bao giờ cũng là cố nhân. Ai không có tình mới lẫn tình cũ thì vào quán nhậu ồn ào hay lặng lẽ uống tách cà phê nóng hay ly rượu ấm ngắm mặt hồ buôn buốt sương đêm.

Tôi vừa có tình nhân lại không quên cố nhân, lại vừa ghiền cà phê và chưa cai được rượu nên về muộn.

Ra khỏi taxi, bịn rịn nói lời tạm biệt với tình cũ, âu yếm siết chặt tay tình mới rồi co ro trong áo khoác.

Mới bước được mấy bước, thì từ một gốc cây lòa xòa bóng tối, hai bóng đen nhảy xổ vào tôi. Liền theo đó, hai cánh tay tôi bị kẹp chặt:

-  Chị là nhà thơ Thi Thi?

-  Không, tôi không phải là nhà thơ Thi Thi

- Tôi vừa nghe chị nói tiếng Nam. Chị đúng là nhà thơ Thi Thi…

-  Không, tôi không phải…

Một trong hai người mà tôi kịp nhận ra là một gã đàn ông mũ sùm sụp, áo lông dày, nhanh như chớp, giằng lấy cái ví trong tay tôi. Và nhanh hơn chớp, gã mở ví, lục lọi. Tôi muốn la lên: “Cướp…cướp…” nhưng hai cái hàm tôi bị cái lạnh, cái sợ làm tê cứng. Thôi thì, của đi thay người...

Té ra, gã áo khoác kềnh càng không lấy tiền mà chỉ rút cái “Thẻ căn cước” của tôi ra, vội bật đèn điện thoại sắm soi. Cùng một lúc cả hai gã cùng bật ra một câu hỏi:

- Vậy nhà thơ Thi Thi chừng nào về?

Hai tiếng “nhà thơ” từ miệng hai kẻ lạ mặt nghe trang trọng như được xướng lên ở một đền đài nào đó chớ không phải nơi nhập nhoạng khuya khoắt dưới lùm cây. 

Thì ra, họ mai phục để túm lấy nhà thơ Thi Thi, thành viên Hội đồng thơ, người mà họ biết tiếng, biết tên nhưng chưa biết mặt. Tôi lúng búng:

- Chắc…chắc… sắp về…

Thoát khỏi hai kẻ mai phục, tim tôi vẫn đập loạn xạ. Vốn di chứng từ năm lần thất tình, bảy lần tình phụ và vô số lần tương tư nên trái tim trong lòng ngực tôi phập phều thiếu máu.

Tôi hãi hùng nhìn quanh. Hình như quanh những gốc cây dọc theo lối đi dẫn tới nhà khách cũng lố nhố những bóng đen. Như bị ma đuổi, tôi lấp vấp chạy, lấp vấp bường vào nhà khách.

Đến được chỗ tiếp tân, tôi hào hễn: “Cho tôi…chìa khóa…phòng…số…”. Tôi chưa dứt lời, từ chỗ ghế salon cách đó chừng bảy mét, một người đàn ông tóc hoa râm, mắt kính lấp lóa, mặc vest xám, cà vạt đỏ, tay xách cặp da nâu bóng, đứng phắt dậy, tiến về phía tôi:

- Chị là nhà thơ Thi Thi?

Cùng lúc đó, lối đi ra từ phòng vệ sinh, một người đàn bà béo tốt, phấn son hực hở, áo váy óng ánh, tay xách cái túi căng phồng đang nện gót phồm phộp hướng về phía tôi:

- Chị là nhà thơ Thi Thi?

Không đủ sức trả lời, tôi chỉ còn chút tỉnh táo ấn đầu ngón tay vào nút mở cửa thang máy.

Tôi chui ngay vào thang máy và giữ chặt ngón tay ở nút đóng cửa.

Thang máy dừng ở tầng 5.  

Vừa bước khỏi thang máy, tôi chạm mặt một mỹ nhân. Nàng xán lại tôi:

- Ôi, chị yêu…Em đợi ở cửa phòng chị từ lúc tối đến giờ…

Tôi hụt hơi, lắp bắp:

- Tôi…tôi không phải… không phải là… là… Thi Thi…

Mỹ nhân dạng chân, cản lối:

- Chị đừng có mà lừa em! Em đã in 6 tập thơ. 5 lần ra mắt hoành tráng, lần nào cũng được lên báo, lên truyền hình, lần nào cũng được các nhà phê bình khen ngợi hết lời… Em là người biết ơn và biết trả ơn… Em chỉ cần chị cho em xin một phiếu để em bước lên đẳng cấp tinh hoa của những người làm thơ…

Tai tôi lùng bùng. Mùi nước hoa, mùi keo vuốt tóc, mùi mascara chuốt mi, mùi phấn, mùi son, mùi hơi thở và tiếng nói từng tràng, từng tràng… như không phải từ đôi môi đỏ mọng liên tục khép mở mà từ nòng đại liên, đang nã thẳng vào tôi.

Như kẻ trúng đạn, tôi không thở được nữa.

“Cái lộc thực” lờ mờ trước mắt tôi không tròn không méo không to không nhỏ mà bung xòe thành đám mây, bềnh bồng, bềnh bồng.

Đám mây ấy nhắc tôi lên, lên cao, cao mãi cho tới khi màn nhĩ tôi như bị chọc thủng bởi những hồi còi cứu thương. 

Thủ Đức, ngày 27.10.19

(Truyện đã đăng Tuổi Trẻ Cười)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Em sẽ gây tai nạn
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Cô gái có khuôn mặt trăng rằm Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Là người lính đã trải qua mấy cuộc kháng chiến, được đào tạo, học hành bài bản, ông Hữu không tin vào sự mù quáng, vô căn cứ. Nhưng thế giới tâm linh là điều ông đặc biệt quan tâm. Điều gì con người chưa có khả năng khám phá, lý giải thì đừng vội phủ nhận. Hãy nghiêm túc tìm hiểu nó với thái độ đúng đắn nhất. Ông Hữu thường nói với cấp dưới như thế.
Xem thêm
Gọi mãi tên nhau
Truyện cực ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chuyện ngày cuối năm - Truyện Ngắn Cát Huỳnh
Nhìn hắn bây giờ với dáng vẻ đường bệ. Nếu là người lạ chắc thế nào cũng lầm tưởng hắn là một cán bộ cấp cao ở tỉnh.
Xem thêm
Triết gia miệt vườn – Truyện ngắn của Vương Huy
 Lão Bần nâng ly trà lên miệng nuốt đánh ực một cái, lão gằn giọng nói: Tôi đọc triết từ thời trẻ và tôi rất mê Bùi Giáng. Nhưng sau nầy nghĩ lại, nếu Bùi Giáng viết ít lại sẽ hay hơn. Tôi thích triết Heidegger vì triết ổng sâu kín.
Xem thêm
H’un - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Buôn K’sia hôm nay họp bàn về việc xây dựng nông thôn mới. Ông Chủ tịch Phường nói rất nhiều, rất dài về Cuộc vận động xây dựng nông thôn mới đang thực hiện ở tỉnh nhà và thành phố của chúng ta. Ông cho biết thêm: Nhà nước đầu tư bảy mươi phần trăm kinh phí làm đường đổ bê tông, dân góp còn lại. Có đường mới, đi lại thuận tiện thì những sản vật làm ra mới có nhiều người đến mua, dân mới đỡ khổ. Cán bộ nói nhiều, toàn điều hay, cuối buổi, ông buôn Trưởng chốt lại: muốn có đường đi sạch sẽ, thoáng đãng thì dân phải… góp đất.
Xem thêm
Trăm năm hương Tết vẫn còn - Truyện ngắn Nhật Hồng
“Tết đến, già trẻ trai gái đều nô nức đón mừng, dù điều kiện kinh tế gia đình mỗi người có khác nhau, nhưng hương tết vẫn nồng nàn tha thiết, sum vầy cùng với bánh ngọt và hoa thơm”.
Xem thêm
Ngôi sao lấp lánh
Nguồn: Báo Quân đội Nhân dân
Xem thêm
Gió bãi trăng ghềnh – Truyện ngắn của Tống Phước Bảo
Má mày bị đánh đĩ rồi Nhơn ơi! Chưa kịp hiểu gì Nhơn đã bị Ngỡi lôi tuột ra chiếc xe đạp cũ mòn. Chiều in bóng trên bờ ruộng hai đứa nhỏ hấp tấp chở nhau đi như trối chết.
Xem thêm
Nữ bưu tá – Truyện ngắn của Hữu Đạt
Mỗi lần đến đơn vị bộ đội phòng không đưa thư hoặc báo, Phương để ý thấy một người – một người duy nhất – chỉ đến rồi lại ra về, với vẻ mặt trầm buồn. Đơn giản là chưa bao giờ Phương thấy anh ta nhận một lá thư, hoặc gói bưu phẩm của ai đó gửi cho cả.
Xem thêm
Mùa xuân đi - Truyện ngắn Thúy Dung
“Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se lạnh”. Nữa đêm, bà Thu tỉnh giấc. Ôi lại chiêm bao! Một thanh niên tầm thước, khuôn mặt hiền lành với nụ cười tươi xuất hiện trước mặt, hỏi thăm: Thu còn đau không. Bà mở mắt, trong tâm trí vẫn còn hình ảnh người ấy.
Xem thêm
Bìm bịp trong lòng – Truyện ngắn của Cao Thanh Mai
Tôi hẹn gặp chị Mận sau cuộc điện thoại đầy nước mắt. Cú điện thoại bất ngờ sau mấy mươi năm tôi đi tìm mà chẳng gặp. Chị xuấy hiện và chặng đời dài trải ra trong một chiều sóng nước Cần Thơ tròng trành phận lữ thứ.
Xem thêm
Dấu chấm hỏi | Truyện ngắn
Tác giả: LS Nguyễn Thị Minh Phương
Xem thêm
Nụ hôn ở Napoli trong thời kỳ Corona - Truyện dịch của Trương Thị Mai Hương
Heather Hartley là một nhà văn và biên tập viên, tác giả của hai tuyển tập thơ Adult Swim and Knock Knock. Cô dạy viết văn sáng tạo cho khóa học online ở Đại học Hoa Kỳ ở Paris và Đại học Texas MFA. Cô sống ở Naples, Ý.
Xem thêm
Ngôn tình - Truyện ngắn Nhật Hồng
Mỗi lần thấy bóng dáng Hoa đi ngang qua phòng bệnh người đàn ông gào lên: “ Hoa ơi, anh yêu em lắm mà, đời anh không thể sống thiếu em được!
Xem thêm
Chiều cuối năm bên dòng sông Ô Môn
Người ta dù sống ở đâu, dù bận rộn cở nào, chiều cuối năm cũng bôn ba về nhà. Tết mà không về nhà, không về quê coi như không có Tết. Về để nghe thương nhớ bao lâu khi mãi bôn ba nơi xứ xa mà rưng rưng thấy dáng má đón con chiều cuối năm. Về để cùng má canh lửa cho nồi bánh tét đón giao thừa. Về thắp lên nén nhang trên bàn thờ ông bà tổ tiên cúng rước ông bà. Quê nhà dù có gieo neo, có khó khăn buộc những đứa con của má phải tha hương kiếm tiền nơi xứ lạ. Như cứ nghe gió Tết về lòng hoang hoãi nỗi bồn chồn lo việc này cho xong, mua cái nọ mang về quê ngày Tết.
Xem thêm
Qùa của Yang - Truyện ngắn Hồng Chiến
Một tia sáng lóe lên rạch ngang bầu trời đầy sao đêm ba mươi, liền ngay sau đó là tiếng nổ rền vang ập xuống các nóc nhà dài buôn Trưng. Trẻ con giật mình khóc thét, người lớn choàng dậy chất thêm củi vào bếp, ngó ra đầu sàn không giấu được nỗi ngơ ngác, sợ hãi.
Xem thêm
Khi đồng cỏ úa | Truyện ngắn Châu Đăng Khoa
Truyện ngắn của Guitarist Châu Đăng Khoa
Xem thêm
Chia tay một cuộc tình – Truyện ngắn Kim Uyên
Nàng ngắm nhìn mùa thu qua cặp kính cận ba phảy năm đi-ốp. Quán cafe vắng hoe, chỉ có nàng ngồi hướng mặt ra hồ.
Xem thêm