TIN TỨC

Văn học có thực sự chữa được cô đơn?

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-05-25 20:54:42
mail facebook google pos stwis
14 lượt xem

Ngày nay, thông qua mạng xã hội và các phương tiện công nghệ, con người kết nối với nhau nhiều hơn bao giờ hết. Nhưng một thực tại lại xảy ra: Dường như con người đang cô đơn hơn bao giờ hết. Trong bối cảnh ấy, văn học nghệ thuật được kỳ vọng là sợi dây hàn gắn liên kết giữa người với người. Liệu một cuốn  sách có thể mang tới sự gắn kết? Từ những cuộc đối thoại trong chuỗi sự kiện Những ngày Văn học châu Âu 2026, câu hỏi ấy đang trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

 

Nhà văn Anh Rebecca Watson đọc trích đoạn tác phẩm Little Scratch của mình. Ảnh: PV

 

Những ngày Văn học châu Âu 2026 diễn ra từ ngày 7/5 đến 17/5 tại ba thành phố: Hà Nội, Huế, Thành phố Hồ Chí Minh. Năm nay, chương trình chọn nỗi cô đơn và tinh thần đoàn kết làm sợi chỉ xuyên suốt.

Cô đơn thời đại này không phải là thiếu kết nối, mà là mất đi “thế giới chung”, tức không gian chia sẻ nơi con người cùng nhìn thấy, cùng trải nghiệm, cùng quy chiếu về một thực tại.

Ông Oliver Brandt, Viện trưởng Viện Goethe Hà Nội đã chạm đúng vào điểm này khi nhận định rằng nỗi cô đơn vốn là một điều kiện sẵn có bên trong con người, nó cũng đi liền với khao khát được kết nối, gắn kết với những người xung quanh mình. “Ở tầng sâu nhất, những cuốn tiểu thuyết luôn kể về cách một ai đó chịu đựng cuộc đời đang tuột khỏi tay mình. Từ đó, tiểu thuyết không hẳn là một liều thuốc chữa lành, thường thì nó dạy con người ta cách chịu đựng.”

Vậy câu hỏi đặt ra là: Nếu cô đơn bắt nguồn từ sự đổ vỡ giữa bên trong và bên ngoài, giữa cá nhân và thế giới, thì văn học có thể hàn gắn vết nứt đó không?

Khi đọc một cuốn tiểu thuyết, ta tạm thời “sống” trong ý thức của một nhân vật khác, cảm nhận nỗi đau không phải của mình. Tiểu thuyết cũng được coi là trường học của lòng trắc ẩn, nơi ta được thực hành khả năng thấu hiểu người khác.

Nhà văn người Anh Rebecca Watson khi phát biểu tại tọa đàm Quá ồn những nỗi cô đơn - Câm lặng, đè nén và khát vọng tái sinh cũng nhấn mạnh, văn học có khả năng gắn kết con người thông qua cảm giác được đồng cảm, khi nhìn thấy chính mình trên trang sách, con người nhận ra rằng họ không đơn độc trong những lo âu, lạc lõng hay tổn thương của mình.

 

Cô đơn - hàn gắn trong tác phẩm của hai nhà văn châu Âu

Trong tiểu thuyết Kintsugi của nhà văn Đức Miku Sophie Kühmel, tác phẩm đoạt giải văn học Jürgen Ponto-Stiftung và giải Aspekte cho “Văn xuôi tiếng Đức hay nhất 2019”, có chi tiết một chiếc tách trà bị vỡ. Nó được hàn lại bằng kỹ thuật kintsugi của Nhật Bản: Dùng vàng gắn những mảnh vỡ, biến vết nứt thành phần đẹp nhất của đồ vật. Phép ẩn dụ ấy đẹp đến mức người ta muốn tin ngay rằng mọi thứ đổ vỡ đều có thể được hàn gắn, thậm chí đẹp hơn trước.

Nhưng đọc kỹ Kintsugi, ta nhận ra điều khác. Bốn nhân vật, cặp đôi Max và Reik, người bạn thân Tonio, cô con gái Pega, trải qua một cuối tuần tại ngôi nhà bên hồ vùng Uckermark. Hai mươi năm họ đã hình thành cái mà Kühmel gọi là “gia đình do mình lựa chọn.” Nhưng cuối tuần ấy, Max chợt đếm tóc bạc và tự hỏi còn gì để mong đợi ở đời, trong khi Reik cảm thấy mọi tác phẩm nghệ thuật mình tạo ra đều vô nghĩa. Kühmel viết: “Nếu ta quên rằng mình cần tôn trọng cảm xúc của chính mình như tôn trọng cảm xúc người khác, thì cảm xúc sẽ nhanh chóng tổn thương”, như tách trà được hàn lại bằng vàng, nhưng vết nứt vẫn còn đó. Hàn gắn không có nghĩa là nguyên vẹn.

Và đây chính là điểm cần chất vấn. Đồng cảm khi đọc  sách là đồng cảm một chiều. Ta cảm thấy được hiểu bởi Rebecca Watson khi đọc cuốn Xước xát (Little Scratch) của cô, cuốn tiểu thuyết đầu tay lọt vào danh sách đề cử giải Goldsmiths và giải Desmond Elliott, được giới thiệu rộng rãi như một ví dụ điển hình cho chủ đề chính trong Những ngày Văn học châu Âu 2026. Nhưng Watson không biết ta tồn tại. Cô viết cho hàng nghìn, hàng vạn người đọc không tên không tuổi. Vậy nên kết nối với một cuốn sách không đồng nghĩa kết nối với một con người.  Sách không đáp lại, không hỏi han, không có mặt lúc nửa đêm khi ta cần ai đó.

Và nếu ta tìm thấy sự thấu hiểu trong tiểu thuyết dễ hơn trong đời thực, liệu văn học có đang giúp ta bước ra khỏi cô đơn hay giúp ta trang trí lại cô đơn cho đẹp hơn? Có một khác biệt rất mỏng giữa “cảm thấy bớt cô đơn” và “thực sự bớt cô đơn”. Một người đọc xong Xước xát cảm thấy xúc động vì nhận ra ai đó cũng từng trải qua những đứt gãy nội tâm giống mình, rồi gấp sách lại, quay về cuộc sống vẫn với những mối quan hệ rạn nứt cũ, thì người đó đã được hàn gắn chưa, hay chỉ được an ủi trong một khoảnh khắc?

Và còn một câu hỏi ít được nhắc đến: Ai đang đọc văn học đương đại? Ai có thời gian, điều kiện kinh tế và vốn văn hóa để ngồi trong một tọa đàm có tên Quá ồn những nỗi cô đơn - Câm lặng, đè nén và khát vọng tái sinh? Văn học kết nối con người là một mệnh đề có điều kiện, không phải chân lý phổ quát. Còn những người cô đơn nhất trong xã hội, những người lao động xa nhà, người già neo đơn, những thanh niên mắc kẹt giữa kỳ vọng gia đình và khát vọng cá nhân, họ có nằm trong tầm với của văn học không?

 

“Giải phóng” văn học khỏi những chức năng bị gán

Nhưng tất cả những điều trên không phải để phủ nhận văn học. Mà là để giải phóng nó khỏi một vai trò quá lớn mà người ta đang gán cho.

Xước xát của Rebecca Watson là ví dụ rõ ràng nhất cho điều này. Cuốn sách không “chữa” gì cả. Nó tái hiện một ngày trong đời một phụ nữ trẻ ở London đang tự chia mình thành nhiều phiên bản: “tôi trước kia” người từng vui vẻ; “tôi cũ”; “tôi nhỏ bé, hạnh phúc, thuộc về quá khứ”, và “tôi” hiện tại, người đã kết thúc kể từ khi bị xâm hại bởi chính sếp của mình. Văn bản trên trang giấy bị xẻ thành nhiều cột chạy song song, chen lấn nhau như tiếng ồn bên trong đầu một người đang cố sống bình thường giữa những vết xước chưa lành. Watson đã nói, cô cần một cấu trúc mới để diễn tả chính xác cảm giác tồn tại bên trong tâm trí con người. Cô không kể lại cô đơn, cô tái tạo nhịp điệu của nó trên trang giấy.

Tạp chí The New Republic nhận xét về Xước xát: Nhân vật cào xước da mình suốt cả cuốn sách, và cuối cùng, người đọc cũng cảm nhận được điều đó. Đó không phải là chữa lành, đó là được phép cô đơn mà không bị phán xét, được thấy nỗi đau của mình có hình dạng, có tên gọi. Đôi khi, gọi tên một thứ đã đủ để nó bớt đè nặng, không phải vì nó đã biến mất, mà vì ta không còn vật lộn với nó trong bóng tối nữa.

Vài năm gần đây, các tác phẩm với “tác dụng” phải “chữa lành”, phải “kết nối” được ưa chuộng. Văn chương quả là có những chức năng đó, nhưng một tác phẩm không thay thế được một cuộc gọi cho người thân lúc nửa đêm; không thay thế được việc có ai đó ngồi cạnh khi ta khóc; không thay thế được chính  sách xã hội chăm lo cho người cô đơn. Bù lại, văn học cho ta một thứ mà không gì khác cho được. Ngôn ngữ để nói về cô đơn một cách rõ ràng hơn.

Phát biểu tại tọa đàm trong chuỗi chương trình Những ngày Văn học châu Âu 2026, tác giả Rebecca Watson bày tỏ hy vọng độc giả Việt Nam dù sống trong một bối cảnh văn hóa khác, vẫn có thể tìm thấy cảm giác được thấu hiểu từ cuốn Xước xát. Tác giả Miku Sophie Kühmel cũng tin rằng văn học mở ra khả năng kết nối con người vượt qua không gian và thời gian. Trong thời đại siêu kết nối, thứ ta cần nhất không phải thêm một sợi dây hàn gắn, mà là sự cho phép gọi tên sự cô đơn, cho phép ngồi yên với nó một lúc trước khi đứng lên đi tiếp.

Văn học, ít nhất, cho phép điều đó.

Vũ Thủy

Nguồn: Báo Văn Nghệ

Bài viết liên quan

Xem thêm
Người trẻ và văn chương tìm đường gặp nhau
Trong thời đại số, chỉ với một cú chạm màn hình, giới trẻ có thể tiếp cận vô vàn nội dung giải trí và tri thức, khiến những trang văn cần đọc chậm, chiêm nghiệm dần đánh mất vị trí trung tâm trong thói quen tiếp nhận.
Xem thêm
Nhà văn làm báo ở chiến trường - Trên tuyến đầu chống Mỹ - Tất cả cho ngày thống nhất non sông
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, văn nghệ sĩ vào chiến trường rất sớm. Đã sớm hình thành một “binh chủng văn nghệ sĩ” tại chiến trường vừa cầm trực tiếp cầm súng vừa trực tiếp sáng tác, đây là một điều đặc biệt của cuộc chiến tranh, một dấu ấn đặc sắc, để sau này nhìn lại chúng ta càng nhận thức rõ nét hơn, ý thức sâu sắc hơn về chiến tranh, để từ đó xây dựng vững chắc nền hòa bình với sự hiểu biết và trưởng thành của con người Việt Nam thời đại mới.
Xem thêm
Giữ trẻ em ở lại với văn chương
Áp lực học hành, nhịp sống gấp gáp và sức hút của giải trí số khiến trẻ em đang dần xa những trang sách. Để văn học thiếu nhi tìm lại vị trí trong đời sống hôm nay, điều quan trọng không nằm ở tác phẩm hay, mà ở môi trường đọc được nuôi dưỡng bền bỉ từ gia đình, nhà trường, người viết, nhà xuất bản và toàn xã hội. Từ đó, trẻ có thêm những khoảng lặng để mơ mộng, tưởng tượng và lớn lên cùng văn chương.
Xem thêm
AI “lên ngôi” văn đàn sẽ làm méo mó văn chương
Thuật toán AI khi được huấn luyện để “sáng tác” văn học thực chất là hành vi bóc lột sức lao động vốn hết sức vất vả, lao tâm khổ tứ của nhà văn, “cướp công” sáng tạo của họ. Trong khi đó, các ông chủ AI lại nghiễm nhiên hưởng lợi không chính đáng từ trí tuệ, mồ hôi, tâm sức lao động của nhà văn. Không chỉ vậy, khi những thuật toán AI lạnh lùng, vô cảm “sáng tạo” văn chương có thể sinh ra những đứa con tinh thần có hình hài nhưng không lành lặn sẽ dẫn đến sự dễ dãi, lệch lạc trong tiếp nhận tác phẩm của công chúng. Nguy hại nhất là AI có thể “giết chết” lý tưởng, khát vọng, động cơ, cảm hứng sáng tạo nghệ thuật chân chính của nhà văn. Nói mỉa mai, chua chát như một nhà văn, nếu để AI “lên ngôi” văn đàn thì nó không chỉ cướp “chiếc cần câu cơm” của nhà văn mà còn hủy hoại tương lai sự nghiệp sáng tác của họ.
Xem thêm
Cho ngày 30 tháng 4: Chuyện bây giờ mới kể
Thời gian là cỗ máy mài vô tình và tàn nhẫn đối với ký ức cá nhân. Trong biển thông tin hỗn loạn và nhiều kênh hôm nay, ký ức lại càng gặp nhiều thách thức thường trực và dữ dội. Một cách cổ sơ và thủ công cưỡng chống lại sự bào mòn vô tình và tàn nhẫn ấy là tìm dịp nhắc lại, thường xuyên nhắc lại.
Xem thêm
Cần chấm dứt việc truy đuổi người vi phạm giao thông
Tết Bính Ngọ về thăm quê, mình chứng kiến một vụ tai nạn giao thông hơi vô lý. Một lão nông điều khiển xe máy đang chạy trên đường, chợt lão nghe tiếng còi hụ của xe CSGT phía sau, ngỡ là cảnh sát đuổi mình nên lão tăng tốc chạy nhanh hơn. Đến đoạn km 108, QL 20 thì bị lạc tay lái, xe lao vào lề đường té bổ nhào, khiến mặt mày và tay chân lão bê bết máu. Hai anh CSGT dừng xe đỡ lão dậy cùng với người dân mang dầu, băng cad sơ cứu. Trong lúc băng lại vết thương, hai anh cảnh sát nói với lão nông và mọi người rằng, các anh chỉ truy đuổi xe của nam thanh niên vi phạm chứ không phải đuổi xe lão nông này. Do lão hoảng quá, cố chạy nhanh nên gây ra tai nạn. Sau đó ông lão được đưa vào bệnh viện chữa trị. Rất may là ông già này chỉ bị thương nhẹ nên xuất viện một ngày sau đó.
Xem thêm
Biến ý chí thành hành động, biến quyết sách thành hiệu quả
Mọi thắng lợi vẻ vang của cách mạng Việt Nam từ trước đến nay đều khởi nguồn từ sự giao thoa tất yếu giữa ý chí của Đảng và khát vọng của nhân dân. Ý chí tại Đại hội XIV không chỉ đơn thuần là hệ thống văn kiện chính trị, mà là sự kết tinh cao độ giữa bản lĩnh chính trị vững vàng, năng lực dự báo chiến lược tài tình và khát vọng cháy bóng về một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng. Quyết sách của Đảng là thành quả của một quá trình tổng kết thực tiễn sâu sắc, dưới ánh sáng của lý luận khoa học và tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc.
Xem thêm
Biết không hay sao vẫn lao vào?
Trong lĩnh vực văn học, đã có trường hợp sử dụng AI để sáng tác đăng báo, thậm chí in thành sách. Dẫu biết, khi sử dụng AI, tác phẩm sẽ thiếu cảm xúc, khó tạo nên giọng điệu riêng, nhưng vì lợi nhuận, vì sốt ruột nổi tiếng, người ta vẫn lao vào.
Xem thêm
Chuyên đề: Chống AI lũng đoạn văn chương
Không còn là chuyện có nên hay không sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong sáng tác văn học nữa, mà thực tế đang đặt ra yêu cầu ứng phó với việc lợi dụng, lạm dụng AI để tạo nên những sản phẩm mang tên tác giả cụ thể nhưng không thấm mồ hôi của lao động nghề nghiệp, không “đóng dấu” được bản sắc của người viết.
Xem thêm
Thời cơ mới cho sáng tạo văn học - nghệ thuật
Năm 2025 là một năm in dấu đậm trong lịch sử phát triển của đất nước, không chỉ bởi kỉ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, mà còn là năm diễn ra nhiều sự kiện chính trị - xã hội quan trọng; kịp thời nhìn lại những tác động xã hội nhiều mặt, đồng thời rút ra nhiều vấn đề đáng và cần để tổ chức tốt hơn cho hoạt động kỉ niệm 100 năm ra đời của Đảng (1930 - 2030), 100 năm ra đời của chế độ mới (1945 - 2045) với nội dung thiết thực, nhiều hình thức mới mẻ, hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.
Xem thêm
Học sinh “đánh thức” văn học bằng trải nghiệm sáng tạo
Không dừng lại ở việc học văn qua trang sách, học sinh Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM) đã biến văn chương thành một hành trình trải nghiệm đa giác quan. Dự án “Tiếng tơ lòng” cho thấy một hướng tiếp cận mới: đưa văn học dân gian và văn học trung đại sống lại trong đời sống hiện đại, bằng chính sự sáng tạo và cảm xúc của người học.
Xem thêm
Thúc đẩy việc dạy và học tiếng Việt trong thế hệ trẻ kiều bào tại Hàn Quốc
Ngày 12/4, Tọa đàm với chủ đề “Thực trạng và giải pháp phát triển việc giảng dạy tiếng Việt và văn hóa Việt Nam trong cộng đồng người Việt Nam tại Hàn Quốc” đã diễn ra tại thành phố Gwangju, Hàn Quốc.
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Văn chương Việt trong vòng xoáy AI
Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.
Xem thêm
Nỗi trăn trở của người làm chính sách trước những vấn đề nhân sinh
Những ngày gần đây, dư luận xã hội không khỏi bàng hoàng trước thông tin gần 300 tấn thịt lợn nhiễm bệnh bị tuồn ra thị trường, len lỏi vào cả bữa ăn học đường. Những mâm cơm tưởng như an toàn nhất - nơi trẻ em ăn uống mỗi ngày - bỗng trở thành tâm điểm của nỗi lo lắng. Phụ huynh hoang mang, nhà trường lúng túng, cơ quan quản lý khẩn trương rà soát, còn người làm chính sách thì không khỏi trăn trở.
Xem thêm
Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Xem thêm
Trại sáng tác cần tránh hình thức, lãng phí
Nhiều năm qua, các trại sáng tác văn học nghệ thuật được tổ chức đã góp phần quan trọng vào việc hình thành và phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ, đồng thời cho ra đời nhiều tác phẩm có giá trị. Tuy nhiên, mô hình cũ đã bộc lộ những hạn chế về hiệu quả, cách tổ chức.
Xem thêm
Làm mới “chất Việt” trong trang văn trẻ thơ
Giữa “bão” giải trí số, văn học thiếu nhi Việt Nam đang âm thầm chuyển mình để không bị lãng quên. Từ việc cách tân ngôn ngữ đến mở rộng biên độ sáng tạo, mỗi trang viết hôm nay là một nỗ lực nhằm tìm lại vị thế trang trọng nhất trong thế giới tinh thần của độc giả nhỏ tuổi.
Xem thêm
Một chuyến xe, một câu nói, và chiếc gương soi vào nhân cách
Có những câu chuyện, thoạt nhìn rất nhỏ. Một chuyến xe. Một cuộc tranh cãi. Một câu nói buột miệng.
Xem thêm
Từ tâm sự của vợ chồng dịch giả tiếng Đức đến dấu ấn cổ tích của Anh Grimm
Qua thư giới thiệu của nhà văn Hồ Anh Thái, tôi đã có cuộc hẹn tại nhà riêng của hai dịch giả Đức ngữ nổi tiếng là GS.TS Günter Giesenfeld và Marianne Ngo. Thành phố Marburg của họ cách chỗ tôi ở chỉ một tiếng rưỡi tàu. Vì biết người Đức rất tôn trọng giờ giấc nên tôi đã đến sớm hơn 2 tiếng đồng hồ để vừa tránh chậm tàu, có thể vừa tranh thủ thời gian dạo quanh một trong những thành phố cổ kính và huyền bí nhất nước Đức.
Xem thêm