TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ dự thi của Phan Tùng Ảnh

Chùm thơ dự thi của Phan Tùng Ảnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-08-21 17:14:47
mail facebook google pos stwis
2851 lượt xem

PHAN TÙNG ẢNH


Máy ATM gạo

(Viết cho Hoàng Tuấn Anh)  

 

Những “viên ngọc trời” theo dòng máng chảy

Góp bữa cơm thơm đến tận người nghèo,

Chiếc máy của anh không có tiền tự động

Hạt gạo tròn thương cảm nỗi gieo neo.

 

Thẻ căn cước là phận đời cơ nhỡ

Thiếu miếng ăn phải chạy bữa mỗi ngày,

Mật khẩu chung: “Hãy - làm - ơn - cứu - độ”

Gạo thương người, gạo trắng đến tận tay.

 

Máy ATM không cần nhận dạng

Bởi chén cơm mùa dịch chẳng dễ dàng,

Khi cái đói đã ra lời cầu khẩn

Đến đất trời cũng phải biết cưu mang.

 

Máy ATM của anh buổi đầu hiện diện

Xóm lao động nghèo thêm ông Bụt, bà Tiên

Truyện ngày xưa giúp phận hiền bao điều ước

Cổ tích hôm nay lấp lánh giữa đời thường.

 

Máy ATM nhiều theo cấp số cộng

Sài Gòn vươn xa đến Huế, Tây Nguyên...

Lòng nhân ái tựa mây ngàn trải rộng

Máy gieo trồng từng đốm sáng nhân văn.

 

Bát cháo cầm hơi người đau trên giường bệnh

Hạt gạo ATM từ bếp hóa thành,

Đàn con mỗi ngày ngồi chờ cơm mẹ nấu

Ăn bữa no rồi đôi mắt trẻ long lanh.

 

Lòng tốt bây giờ không còn đơn độc nữa

Nhiều bàn tay nguyện làm bạn đồng hành.

Chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ

Hạt gạo ATM quê hương thơm dẻo nghĩa tình.
 

Ảnh: Internet.
 

Trận cầu covi

 

Lũ covi bày ra một trận cầu,

Thế vận hội mang tên cơn đại dịch,

Bầy giặc cỏ mấy trăm năm trước

Gieo rắc chiến tranh trên trái đất tròn.

 

Sức mạnh ra sân không là cầu thủ

Chúng điều binh bằng lực lượng tinh vi,

Không hề bận quần đùi áo số

Con mắt thường đâu dễ nhận ra.

 

Không cần trọng tài cứ thế bay xa

Theo ngõ ngách chui vào mũi, họng

Chẳng có giày đinh, cuốc đào, thuổng nhọn

Sân đá nào cũng nát cỏ, hư gôn.

 

Trận đấu kéo dài chẳng kể thời gian

Hiệp 1 chưa xong hiệp 2 kéo đến,

Như bầy quỷ ham ăn, tục uống

Cơ thể người như một bó rau xanh.

 

Nhưng chúng ta đâu phải chủ quan

Để cho bóng co-vi dễ dàng lọt lưới,

Mỗi con người là cột xà ngang

Chúng bất lực bởi vac xin che chắn.

 

Thủ môn vô song là chiến binh áo trắng

Chẳng ngại gì dù sút phạt luân lưu,

Khối óc, con tim trấn giữ tuyến đầu

Trái bóng tai ương bó tay gục ngã.

 

Chẳng có chi làm con người run sợ

Triệu trái tim – một ý chí đồng lòng

Dù dịch giã có trăm tay nghìn mắt

Trái đất hân hoan trong nụ cười hồng.

 

Quê hương thứ hai

 

Mẹ chắc còn nhớ!

Rời bỏ xóm nghèo, vất vả vào Nam sinh cơ lập nghiệp

Không chốn nương thân, con trắng tay trôi giữa dòng đời,

Cánh chim bơ vơ chao đảo chốn đông người

Lòng lo nghĩ từng bữa cơm manh áo.

 

Nhọc nhằn trôi qua những ngày giông bão,

Đất lành nghiêng vai trải cưu mang che mát mọi cảnh đời.

Có mặt trời hồng, cây lá được xanh tươi,

Người xứ lạ bỗng hóa tình thân thuộc.

 

Chắc bạn khó quên!

Miền Tây, miền Trung hay nơi nào trong cả nước

Sài Gòn bao dung luôn rộng mở vòng ôm,

Nhà máy, công trường cùng xí nghiệp lớn thêm

Hoa lá khỏe nhờ thân cành hào hiệp.

 

Và cha hẳn biết?

Thành phố này không phải là nơi con cất tiếng khóc

Xa ngái cội nguồn dòng họ, tổ tiên

Dân nghèo trọ chung chẳng hề cùng máu huyết

Một lối đi chung thành cả đại gia đình.

 

Mãi biết ơn mùi thơm hộp cơm 0 đồng trong hẻm nhỏ,

Làm sao quên bó rau xanh từ thiện trước cửa chùa.

Những chiếc xe hảo tâm cho phận nghèo đồ mặc cũ

Mái phố ấm lòng lúc chờ tạnh cơn mưa.

 

Em ơi còn nhớ?

Chàng hiệp sĩ anh từng gặp trên mọi nẻo

Đẹp như gương người thợ điện năm nào.

Truyện Lục Vân Tiên đến tận phương Nam anh mới hiểu,

Mỗi tấm lòng lấp lánh một vì sao.

 

Thành phố ta yêu ơi!

Miền đất ơn nuôi nay dù xa vời vợi,

Mọi nẻo đường thơm thảo mãi đời thơm.

Cho những người nơi xa nhận vào lòng 2 chữ: Quê hương

Dẫu mẹ cha không sinh mình ra từ đó.

______

Mời độc giả xem tiếp chùm thơ chủ đề “Nhân nghĩa đất phương Nam” bằng cách click vào hashtag #nhannghiadatphuongnam ở phía dưới góc phải trang.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc.
Xem thêm
Tháng Tư - Ký ức và khát vọng – chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ mới 3 bài: Những người bạn tháng Tư; Sài Gòn ngọc sáng từ đâu; Hoa bằng lăng tháng Tư
Xem thêm
Cung bậc tình yêu – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Thơ Phạm Đình Phú mang đến một thế giới giàu cảm xúc, nơi hoài niệm hòa quyện cùng những triết lý về cuộc đời, tình yêu và lý tưởng.
Xem thêm
Từ quê đến phố – Chùm thơ Thùy Vy
Chùm thơ của Thùy Vy là những lát cắt về cuộc sống, với những suy tư về tình thân, nỗi niềm xa xứ, và nét đẹp của thiên nhiên, con người.
Xem thêm
Chùm thơ Đặng Tường Vy
Dẫu hoa đời không nở Lời khen chê cũng thừa Ngược dòng con bến lỡ Giữ tâm bình như chưa
Xem thêm
Hồn quê trong chùm thơ Nguyễn Bá Vượng
Chùm thơ 6 bài của một cây bút xứ Nghệ
Xem thêm
Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu
Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức.
Xem thêm
Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức
Lũ chúng tôi! Bọn người trên bảy chục/ Ngày mẹ sinh, hơ trên lửa Napalm
Xem thêm
Phố Giang và bản giao hưởng tình yêu
Chùm thơ 5 bài của Phố Giang
Xem thêm
Hương sắc yêu thương – Chùm thơ Trần Kim Dung
Chùm thơ 5 bài rút từ tập Những dấu chân thơ
Xem thêm
Di chúc một người phương Nam | thơ Đào Phong Lan - nhạc Nguyễn Văn Thái
Ca khúc phổ từ bài thơ đoạt giải Nhì cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Giới thiệu thơ Lê Văn Hóa
Hương thời gian ngào ngạt bủa vây quanhTình trăng gió nồng nàn hương huyền diệuVới cuộc sống tình yêu không thể thiếuVì tâm hồn nguyên liệu của tình yêuChân lý cuối cùng, vẫn chỉ có bấy nhiêuTình bất diệt, yêu, yêu là lẽ sống.
Xem thêm
Chùm thơ Hồng Quang
Xa xôi biên ải phía trời tâySương giăng, nắng phủ ngủ vai gầyĐôi chân em bước nghiêng đồi núiThắp sáng tương lai mảnh đất này.
Xem thêm
Chùm thơ Biện Tiến Hùng
Xuyên qua lá trăng tràn khắp mọi nẻo,Gọi giao mùa theo mỗi bước chân đi,Xuân đang đến bên ngoài cánh cửaĐông bần thần vì chưa muốn ra đi.
Xem thêm
Tản mạn đầu năm - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chuông chùa từng tiếng bâng quơ/ Mà mênh mang gió, mà bơ vơ lòng
Xem thêm