TIN TỨC
  • Thơ
  • Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-19 19:30:58
mail facebook google pos stwis
500 lượt xem


Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp. Hai bài thơ đặt ký ức và hiện tại cạnh nhau, để thấy đô thị có thể cao lên rất nhanh, còn con người nếu không giữ lại một khoảng cho thơ thì dễ… trôi theo nhịp sống thời hiện đại. Một lời nhắc nhẹ mà thấm: giữa những tiện ích và công nghệ, vẫn nên chừa một chỗ cho câu thơ ngồi lại.

 

TIẾNG GỌI ĐÔ THỊ MỚI
 

Tôi đang đi trên con đường cha tôi tôi đã đi

Nơi vết chân người làm thơ còn in trên vết hằn sỏi đá

Những mái tôn thấp, tường gạch vôi loang lổ

Nuôi câu “lục bát” giữa đạn nổ bom rơi

 

Cha tôi từng kể: Thơ ngày đó không có chỗ ngồi

Phải đứng lên mà viết, giữa chợ đời chen chúc chật chội

Giữ ngọn lửa trên tờ giấy ố vàng, bằng mực tím

Bằng niềm tin – rồi sẽ có một ngày mai...

 

Ngày ấy là hôm nay – đô thị trở mình

Nhà cao vút trời, gương kính soi mây chạy

Xe cộ như sông, người như thác đổ

Tiếng còi xe át cả tiếng chuông chùa

 

Bỗng có ai còn nghe rõ tiếng bông đùa

Của bà cụ bán trầu bên hông Landmark?

Có ai cúi xuống, hái gom nhặt một nắm lá

Từ cây tre già mới rụng xuống đêm qua?

 

Thế hệ cha tôi giữ lửa cho thơ

Bằng đói ăn, thiếu mặc, bằng những đêm không ngủ

Còn tôi? Tôi giữ thơ cho lửa

Giữa bốn bề bê tông đang lớn nhanh hơn tuổi

 

Đô thị ơi, lớn lên từng ngày, xin chậm lại một giây!

Để nghe tiếng rao đêm không lạc mất vào “app” đặt hàng

Để vỉa hè không chỉ dừng xe, mà còn để nhớ

Để hiểu rằng hiện tại không có nghĩa là quên!

 

Xin một cái nhìn chậm – như cách mẹ vá áo

Từng mũi kim đi qua chỗ rách của thời gian

Xin một cái nhìn sâu – như cách cha đọc báo

Đọc kỹ khoảng trắng giữa hai dòng tin

 

Xin một điều nghĩ suy từng trải để biết

Dưới mỗi tòa tháp là móng của bao căn nhà cũ

Dưới mỗi đại lộ là dấu chân người gánh nước

Dưới mỗi ánh đèn là một ngọn đèn dầu chưa tắt

 

Tiếng gọi đô thị không chỉ là tiếng cẩn cầu

Mà là tiếng thơ cha tôi vọng về từ ngõ nhỏ

- Hãy xây cho cao, nhưng đừng quên cúi xuống!

- Hãy đi cho nhanh, nhưng chừa chỗ cho một câu thơ đứng lại!  
 

                                     TP. HCM, chiều 16-04-2026

 

Minh họa: AI.

 

GIỮA TẦNG CAO GIỮ LỬA CHO THƠ
 

Buổi sáng, đô thị báo thức bằng chuông xe máy

Nắng leo lên kính vẽ hình các bạn thơ chúng tôi

Những người một thời gác thơ bên hiên nhà tập thể

Đợi loa phường tan, mới dám đọc nốt những trang Kiều

 

Giọng nhà thơ già: “Thơ không chết đói, chỉ chết quên!

Nên giữa tem phiếu, giữa mùa giáp hạt

Vẫn có chỗ cho một nhành lục bát

Nở trên trang vở học trò, tay chuyền tay”

 

Buổi chiều nay, đô thị thở bằng máy điều hòa

Tháp kính chạm mây, che khuất khoảng trời rộng cũ

Đường mở rộng thêm, ngõ hẹp đi vào trí nhớ

Quán cóc ngày xưa giờ thành mã “QR”

 

Nhưng vẫn nghe tiếng động – không rõ từ bao giờ?

Là tiếng chổi tre của bà quét rác

Là tiếng võng kẽo kẹt trưa hè ở ban công tầng “20”

Tiếng rao “Ai bánh bò đây!” lọt vào thang máy

 

Đô thị lớn, lớn nhanh như đứa trẻ tuổi dậy thì

Xin đừng ngượng ngùng với vết sẹo trên đầu gối!

Nơi ngày xưa là ruộng, là ao, là bãi thả diều

Nơi thơ của cha tôi từng ướt đẫm mồ hôi, đẫm bùn

 

Giữ cho thơ là giữ cho một chỗ ngồi chầm chậm

Giữa những cuộc hẹn tình bằng phút, bằng deadline

Là cúi xuống hỏi thăm cây bằng lăng đêm qua bị bứng vội

Là dừng lại “5” giây để nghe hết bản tin...không quảng cáo.

 

Là nhớ rằng sau mỗi biển số xe công nghệ

Có người thuộc lòng bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi

Là tin rằng trong túi áo anh bảo vệ ca đêm

Vẫn gấp tư tờ báo cũ có đăng những bài thơ

 

Tôi viết bài thơ này lúc tuổi xế chiều

Khi nắng xiên qua kẽ hở hai tòa nhà

Rọi đúng chỗ vợ tôi từng phơi áo

Giờ là khoảng sân chung cư, trẻ con vui đá bóng

 

Thế giới đô thị mới không bắt ta phải gào

Chỉ thì thầm, nhưng đủ cho người cạnh bên nghe được

Rằng đi tới đâu, nếu mang ngọn theo đèn dầu

Của thế hệ trước – để soi, để ấm, để biết mình đang đi đâu?

 

Và hy vọng

Mai ngày, giữa quảng trường rợp bóng tòa nhà cao ốc

Vẫn có một cậu thanh niên dừng xe đạp

Chép vội câu thơ say đắm, cẩn trọng dán lên tường...
 

                                               TP. HCM, 10-04- 2026.
 

Tác giả: PHẠM ĐÌNH PHÚ

Đại tá, Bác sĩ, Thầy thuốc ưu tú.

Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm