TIN TỨC
  • Thơ
  • Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-19 19:30:58
mail facebook google pos stwis
603 lượt xem


Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp. Hai bài thơ đặt ký ức và hiện tại cạnh nhau, để thấy đô thị có thể cao lên rất nhanh, còn con người nếu không giữ lại một khoảng cho thơ thì dễ… trôi theo nhịp sống thời hiện đại. Một lời nhắc nhẹ mà thấm: giữa những tiện ích và công nghệ, vẫn nên chừa một chỗ cho câu thơ ngồi lại.

 

TIẾNG GỌI ĐÔ THỊ MỚI
 

Tôi đang đi trên con đường cha tôi tôi đã đi

Nơi vết chân người làm thơ còn in trên vết hằn sỏi đá

Những mái tôn thấp, tường gạch vôi loang lổ

Nuôi câu “lục bát” giữa đạn nổ bom rơi

 

Cha tôi từng kể: Thơ ngày đó không có chỗ ngồi

Phải đứng lên mà viết, giữa chợ đời chen chúc chật chội

Giữ ngọn lửa trên tờ giấy ố vàng, bằng mực tím

Bằng niềm tin – rồi sẽ có một ngày mai...

 

Ngày ấy là hôm nay – đô thị trở mình

Nhà cao vút trời, gương kính soi mây chạy

Xe cộ như sông, người như thác đổ

Tiếng còi xe át cả tiếng chuông chùa

 

Bỗng có ai còn nghe rõ tiếng bông đùa

Của bà cụ bán trầu bên hông Landmark?

Có ai cúi xuống, hái gom nhặt một nắm lá

Từ cây tre già mới rụng xuống đêm qua?

 

Thế hệ cha tôi giữ lửa cho thơ

Bằng đói ăn, thiếu mặc, bằng những đêm không ngủ

Còn tôi? Tôi giữ thơ cho lửa

Giữa bốn bề bê tông đang lớn nhanh hơn tuổi

 

Đô thị ơi, lớn lên từng ngày, xin chậm lại một giây!

Để nghe tiếng rao đêm không lạc mất vào “app” đặt hàng

Để vỉa hè không chỉ dừng xe, mà còn để nhớ

Để hiểu rằng hiện tại không có nghĩa là quên!

 

Xin một cái nhìn chậm – như cách mẹ vá áo

Từng mũi kim đi qua chỗ rách của thời gian

Xin một cái nhìn sâu – như cách cha đọc báo

Đọc kỹ khoảng trắng giữa hai dòng tin

 

Xin một điều nghĩ suy từng trải để biết

Dưới mỗi tòa tháp là móng của bao căn nhà cũ

Dưới mỗi đại lộ là dấu chân người gánh nước

Dưới mỗi ánh đèn là một ngọn đèn dầu chưa tắt

 

Tiếng gọi đô thị không chỉ là tiếng cẩn cầu

Mà là tiếng thơ cha tôi vọng về từ ngõ nhỏ

- Hãy xây cho cao, nhưng đừng quên cúi xuống!

- Hãy đi cho nhanh, nhưng chừa chỗ cho một câu thơ đứng lại!  
 

                                     TP. HCM, chiều 16-04-2026

 

Minh họa: AI.

 

GIỮA TẦNG CAO GIỮ LỬA CHO THƠ
 

Buổi sáng, đô thị báo thức bằng chuông xe máy

Nắng leo lên kính vẽ hình các bạn thơ chúng tôi

Những người một thời gác thơ bên hiên nhà tập thể

Đợi loa phường tan, mới dám đọc nốt những trang Kiều

 

Giọng nhà thơ già: “Thơ không chết đói, chỉ chết quên!

Nên giữa tem phiếu, giữa mùa giáp hạt

Vẫn có chỗ cho một nhành lục bát

Nở trên trang vở học trò, tay chuyền tay”

 

Buổi chiều nay, đô thị thở bằng máy điều hòa

Tháp kính chạm mây, che khuất khoảng trời rộng cũ

Đường mở rộng thêm, ngõ hẹp đi vào trí nhớ

Quán cóc ngày xưa giờ thành mã “QR”

 

Nhưng vẫn nghe tiếng động – không rõ từ bao giờ?

Là tiếng chổi tre của bà quét rác

Là tiếng võng kẽo kẹt trưa hè ở ban công tầng “20”

Tiếng rao “Ai bánh bò đây!” lọt vào thang máy

 

Đô thị lớn, lớn nhanh như đứa trẻ tuổi dậy thì

Xin đừng ngượng ngùng với vết sẹo trên đầu gối!

Nơi ngày xưa là ruộng, là ao, là bãi thả diều

Nơi thơ của cha tôi từng ướt đẫm mồ hôi, đẫm bùn

 

Giữ cho thơ là giữ cho một chỗ ngồi chầm chậm

Giữa những cuộc hẹn tình bằng phút, bằng deadline

Là cúi xuống hỏi thăm cây bằng lăng đêm qua bị bứng vội

Là dừng lại “5” giây để nghe hết bản tin...không quảng cáo.

 

Là nhớ rằng sau mỗi biển số xe công nghệ

Có người thuộc lòng bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi

Là tin rằng trong túi áo anh bảo vệ ca đêm

Vẫn gấp tư tờ báo cũ có đăng những bài thơ

 

Tôi viết bài thơ này lúc tuổi xế chiều

Khi nắng xiên qua kẽ hở hai tòa nhà

Rọi đúng chỗ vợ tôi từng phơi áo

Giờ là khoảng sân chung cư, trẻ con vui đá bóng

 

Thế giới đô thị mới không bắt ta phải gào

Chỉ thì thầm, nhưng đủ cho người cạnh bên nghe được

Rằng đi tới đâu, nếu mang ngọn theo đèn dầu

Của thế hệ trước – để soi, để ấm, để biết mình đang đi đâu?

 

Và hy vọng

Mai ngày, giữa quảng trường rợp bóng tòa nhà cao ốc

Vẫn có một cậu thanh niên dừng xe đạp

Chép vội câu thơ say đắm, cẩn trọng dán lên tường...
 

                                               TP. HCM, 10-04- 2026.
 

Tác giả: PHẠM ĐÌNH PHÚ

Đại tá, Bác sĩ, Thầy thuốc ưu tú.

Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua – Chùm thơ của nhiều tác giả
Bốn bài thơ của bốn tác giả CCB, bốn lát cắt khác nhau, cùng gặp nhau ở một điểm: phía sau chiến thắng và hòa bình vẫn còn những ký ức, những hy sinh và những tình yêu lặng lẽ tiếp tục sống cùng năm tháng.
Xem thêm
Trong những ngày chưa gọi tên – Chùm thơ Nguyễn Hồng Thủy Tiên
Ba bài thơ đều đi theo mạch liên tưởng, giàu tính thị giác và nội tâm. Điều này thể hiện rõ từ Trong căn phòng bừa bộn của em đến Sẽ qua đi thôi và Gió vẫn tha thiết thổi.
Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm
Vẻ đẹp không hoàn hảo – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Người làm vườn không hay/ Khi tới nhà nước vơi đi một nửa/ Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa/ Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Xem thêm
Trong lòng có tiếng sóng – Chùm thơ Nguyễn Tấn On
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng/ hòa cùng âm thanh của đất/ sinh sôi nhịp sống dâng đời
Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm