TIN TỨC
  • Thơ
  • Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-19 19:30:58
mail facebook google pos stwis
92 lượt xem


Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp. Hai bài thơ đặt ký ức và hiện tại cạnh nhau, để thấy đô thị có thể cao lên rất nhanh, còn con người nếu không giữ lại một khoảng cho thơ thì dễ… trôi theo nhịp sống thời hiện đại. Một lời nhắc nhẹ mà thấm: giữa những tiện ích và công nghệ, vẫn nên chừa một chỗ cho câu thơ ngồi lại.

 

TIẾNG GỌI ĐÔ THỊ MỚI
 

Tôi đang đi trên con đường cha tôi tôi đã đi

Nơi vết chân người làm thơ còn in trên vết hằn sỏi đá

Những mái tôn thấp, tường gạch vôi loang lổ

Nuôi câu “lục bát” giữa đạn nổ bom rơi

 

Cha tôi từng kể: Thơ ngày đó không có chỗ ngồi

Phải đứng lên mà viết, giữa chợ đời chen chúc chật chội

Giữ ngọn lửa trên tờ giấy ố vàng, bằng mực tím

Bằng niềm tin – rồi sẽ có một ngày mai...

 

Ngày ấy là hôm nay – đô thị trở mình

Nhà cao vút trời, gương kính soi mây chạy

Xe cộ như sông, người như thác đổ

Tiếng còi xe át cả tiếng chuông chùa

 

Bỗng có ai còn nghe rõ tiếng bông đùa

Của bà cụ bán trầu bên hông Landmark?

Có ai cúi xuống, hái gom nhặt một nắm lá

Từ cây tre già mới rụng xuống đêm qua?

 

Thế hệ cha tôi giữ lửa cho thơ

Bằng đói ăn, thiếu mặc, bằng những đêm không ngủ

Còn tôi? Tôi giữ thơ cho lửa

Giữa bốn bề bê tông đang lớn nhanh hơn tuổi

 

Đô thị ơi, lớn lên từng ngày, xin chậm lại một giây!

Để nghe tiếng rao đêm không lạc mất vào “app” đặt hàng

Để vỉa hè không chỉ dừng xe, mà còn để nhớ

Để hiểu rằng hiện tại không có nghĩa là quên!

 

Xin một cái nhìn chậm – như cách mẹ vá áo

Từng mũi kim đi qua chỗ rách của thời gian

Xin một cái nhìn sâu – như cách cha đọc báo

Đọc kỹ khoảng trắng giữa hai dòng tin

 

Xin một điều nghĩ suy từng trải để biết

Dưới mỗi tòa tháp là móng của bao căn nhà cũ

Dưới mỗi đại lộ là dấu chân người gánh nước

Dưới mỗi ánh đèn là một ngọn đèn dầu chưa tắt

 

Tiếng gọi đô thị không chỉ là tiếng cẩn cầu

Mà là tiếng thơ cha tôi vọng về từ ngõ nhỏ

- Hãy xây cho cao, nhưng đừng quên cúi xuống!

- Hãy đi cho nhanh, nhưng chừa chỗ cho một câu thơ đứng lại!  
 

                                     TP. HCM, chiều 16-04-2026

 

Minh họa: AI.

 

GIỮA TẦNG CAO GIỮ LỬA CHO THƠ
 

Buổi sáng, đô thị báo thức bằng chuông xe máy

Nắng leo lên kính vẽ hình các bạn thơ chúng tôi

Những người một thời gác thơ bên hiên nhà tập thể

Đợi loa phường tan, mới dám đọc nốt những trang Kiều

 

Giọng nhà thơ già: “Thơ không chết đói, chỉ chết quên!

Nên giữa tem phiếu, giữa mùa giáp hạt

Vẫn có chỗ cho một nhành lục bát

Nở trên trang vở học trò, tay chuyền tay”

 

Buổi chiều nay, đô thị thở bằng máy điều hòa

Tháp kính chạm mây, che khuất khoảng trời rộng cũ

Đường mở rộng thêm, ngõ hẹp đi vào trí nhớ

Quán cóc ngày xưa giờ thành mã “QR”

 

Nhưng vẫn nghe tiếng động – không rõ từ bao giờ?

Là tiếng chổi tre của bà quét rác

Là tiếng võng kẽo kẹt trưa hè ở ban công tầng “20”

Tiếng rao “Ai bánh bò đây!” lọt vào thang máy

 

Đô thị lớn, lớn nhanh như đứa trẻ tuổi dậy thì

Xin đừng ngượng ngùng với vết sẹo trên đầu gối!

Nơi ngày xưa là ruộng, là ao, là bãi thả diều

Nơi thơ của cha tôi từng ướt đẫm mồ hôi, đẫm bùn

 

Giữ cho thơ là giữ cho một chỗ ngồi chầm chậm

Giữa những cuộc hẹn tình bằng phút, bằng deadline

Là cúi xuống hỏi thăm cây bằng lăng đêm qua bị bứng vội

Là dừng lại “5” giây để nghe hết bản tin...không quảng cáo.

 

Là nhớ rằng sau mỗi biển số xe công nghệ

Có người thuộc lòng bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi

Là tin rằng trong túi áo anh bảo vệ ca đêm

Vẫn gấp tư tờ báo cũ có đăng những bài thơ

 

Tôi viết bài thơ này lúc tuổi xế chiều

Khi nắng xiên qua kẽ hở hai tòa nhà

Rọi đúng chỗ vợ tôi từng phơi áo

Giờ là khoảng sân chung cư, trẻ con vui đá bóng

 

Thế giới đô thị mới không bắt ta phải gào

Chỉ thì thầm, nhưng đủ cho người cạnh bên nghe được

Rằng đi tới đâu, nếu mang ngọn theo đèn dầu

Của thế hệ trước – để soi, để ấm, để biết mình đang đi đâu?

 

Và hy vọng

Mai ngày, giữa quảng trường rợp bóng tòa nhà cao ốc

Vẫn có một cậu thanh niên dừng xe đạp

Chép vội câu thơ say đắm, cẩn trọng dán lên tường...
 

                                               TP. HCM, 10-04- 2026.
 

Tác giả: PHẠM ĐÌNH PHÚ

Đại tá, Bác sĩ, Thầy thuốc ưu tú.

Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm
Khói bay, lời ở lại – Chùm thơ Bùi Xuân Tứ
Mở đầu cho loạt tác phẩm qua vòng sơ khảo, Ban Tổ chức xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Bùi Xuân Tứ – những câu thơ đi ra từ miền núi, mang theo lời ru, bếp lửa và mùi khói, như một cách nhắc nhớ: trong hành trình bước vào đô thị, con người vẫn luôn cần một nơi để trở về.
Xem thêm