- Thơ
- Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ
PHÚT GIÂY VĨNH CỬU
Tôi không nhớ tôi đã bắt đầu yêu em tự bao giờ, chỉ biết rằng lòng tôi thổn thức trước gương mặt em ẩn hiện cả nỗi đau thương thầm lặng của cuộc đời.
Đêm tháng Giêng. Đêm nung nấu khát vọng. Em là nỗi cám dỗ tội lỗi đồng thời là nguồn cội của mọi ân huệ. Em tràn trề mời gọi và hứa hẹn mọi lãng quên.
Đôi môi em ngào ngạt hương hoa hồng, thơm lừng hơn sữa mật, em xinh đẹp biết bao. Này người bạn đời không hôn ước, em tươi đẹp biết bao. Mắt em là mặt biển dậy sóng, miệng em là hương rừng nồng cay, ngực em là hai chùm nho óng ả, rốn em là cốc rượu đầy ắp đắm say, thấm vào trái tim tôi run rẩy, chảy tràn qua môi răng, sực nức trong cổ họng tôi đã bao mùa cay đắng.
Hỡi em rạng rỡ như buổi bình minh, thanh khiết như ánh trăng, trong sáng như dòng suối và ma quái hơn đêm dày địa ngục. Hai đầu gối em là hai viên đá quý, công trình chạm trổ của những bàn tay nghệ nhân tuyệt kỹ.
Tôi đánh mất cả thế giới - hiểu vì sao mình đánh mất - và tự nguyện lao vào ân sủng của tình em.
Tâm hồn ngây ngất tôi hiểu ra rằng phẩm hạnh duy nhất là được yêu người mình tôn quý và hạnh phúc cao cả là nắm bắt được hiện hữu này.
Trong phút giây tôi còn thoáng nhớ tới những buộc ràng tôn giáo nhưng ngay lập tức tôi cũng tin rằng chính điều tôi đắn đo mới là con quỷ của tri thức cám dỗ vì chẳng có gì tốt đẹp thiêng liêng hơn tình yêu đang vây bọc chúng tôi và men đời ngào ngạt đang mỗi lúc một dâng cao bất tận.
Toàn thân tôi biến thành một con mắt có thể nhìn thấu được mọi lẽ đời vinh nhục, quá khứ và tương lai cùng lúc phơi bày như một đóa hoa nở rộ, rồi đột nhiên tôi thấy rõ toàn bộ thế giới chung quanh.
Tình yêu đã phát sinh sự hợp nhất, vẻ dịu dàng, điều thiện, cái đẹp và cả sự viên mãn.
Có bao giờ tôi đã dại khờ nghi ngờ tình yêu? Em là nơi ẩn náu, cõi lãng quên và là sức mạnh cho chính phút giây yếu đuối của đời tôi.
NIỀM TIN
Nếu tuổi trẻ đã qua đi và chỉ còn những hoài niệm luôn luôn đè nặng tâm hồn tôi
luôn luôn cuốn tôi đi trong dòng xoáy của đời
luôn luôn vọng lại trong tôi những lời từ biệt, tiếng còi tàu hay tiếng gió của buổi hoàng hôn mưa bụi
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Nếu danh vọng đã bỏ rơi tôi, những tiện nghi vật chất cũng không còn
chỉ còn sự thanh bạch như một hồ nước cho tôi soi thấy nỗi cô đơn
chỉ còn tiếng chim dịu dàng đánh thức tôi khi ánh ngày vừa rạng
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Nếu người tôi yêu vì những lý do thầm kín nhẹ nhàng nói với tôi lời đoạn tuyệt
không cần biết tới tình tôi khắc sâu những ước nguyện trung chính
không cần biết tới vẻ đẹp của tâm hồn như một tiếng chuông rung mãi trong đời tôi tịch mịch
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Tự trút bỏ tất cả những nỗi lo sợ mất mát và để mặc khổ đau như một ngọn đèn im lặng soi vào tận những ngõ tối tâm hồn
tôi biết, như một dòng suối, niềm vui lại chảy tràn từ mảnh đất cuối cùng của cơn đau đớn
từ bụi xương rồng trên mảnh đát kia, như một cánh chim, hạnh phúc sẽ lại bay lên
vì tôi vẫn không bao giờ tin rằng cuộc đời này chỉ còn có nỗi buồn.
1981
BÊN CỬA ĐỜI HẠNH PHÚC
Em là nước của mùa thu thương nhớ
Em là mây soi mặt lạnh trong hồ
Anh đi tìm trái tim nhỏ bơ vơ
Nghe nước biếc gọi trăm điều trăn trở
Có ngọn gió nào thổi lòng anh trên cỏ
Có mặt trời nào ngủ trong giấc mơ xưa
Để chiều nay không vọng tiếng chuông chùa
Không có cả tiếng chuông nhà thờ cứu rỗi
Ta yêu nhau cớ sao là trọng tội
Đôi đũa so le trên bàn tiệc cuộc đời
Vẫn ân cần bao tình nghĩa đầy vơi
Luôn sưởi ấm lòng nhau giữa tháng ngày băng giá
Chẳng bao giờ tâm hồn thành xa lạ
Vì ân tình luôn sáng phía tương lai
Chúng ta dắt nhau đi qua tiếng gió đêm dài
Qua thương nhớ tới cửa đời Hạnh Phúc!
HÃY CHO TÔI HÔN CUỘC ĐỜI NÀY!
Anh sẽ đi xuyên qua nỗi buồn và số phận cô đơn bằng trái tim tĩnh tại.
Anh sẽ gọi nắng về trong đêm tối tâm hồn và sẽ đọc lời chúc phúc cho mọi nỗi thống khổ nhân gian,
Anh sẽ thắp lên ngọn lửa ấm áp tình người trong trái tim những ai đã từng gục ngã trên mọi bước đường đời gai lửa,
Và anh cầu mong mọi điều hạnh phúc chan hòa và ơn phước thánh thiện rót xuống từ cuộc đời chẳng bao giờ hết khổ đau, cho em, em thân yêu,
Anh là ngọn nến hy vọng của chính đời anh cô quạnh,
Hãy cho anh được dành hết cuộc phiêu lưu diệu kỳ của một kiếp người khốn cùng trong niềm tin vĩnh cửu,
Anh là trái tim tĩnh tại đã đi xuyên qua mọi nỗi buồn và số phận khổ đau,
Hãy cho tôi được ở bên cạnh bạn, những người khốn cùng, và hãy cho tôi hôn cuộc đời này, như hôn chính trái tim tôi!
Tần Hoài Dạ Vũ
