- Thơ
- Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
NHỮNG BƯỚC CHÂN
Lê Huy Mậu
Từ quê
Qua rừng
Về tỉnh
Nửa đời là mấy bước chân?
Này bước tung tăng nội cỏ
Này bước run rẩy sốt rừng
Này bước ngỡ ngàng giữa phố
Bao nhiêu bước nhầm bước nhỡ
Bao nhiêu bước giữ bước gìn
Để mình đừng sẩy bước chân?
Đã qua ấu thơ tuổi trẻ
Đã qua khôn dại một thời
Bước chân gần về tới huyệt
Còn lo vấp ngã người ơi
L.H.M.
GỌI NGƯỜI
Hoàng Quý
Bãi khách ấy có rất nhiều săng lẻ
Đêm dừng chân ngửa mặt lên trời
Cánh võng mắc như thuyền chợt đi, chợt đến
Có ai người trở lại nữa hay thôi?
Tôi từng tới rừng kia một ngày xa ngái
Hái đầy tay những trái giòn xanh
Chiều hút tầm bom mặt mày sạm khói
Đã cười đùa toàn những chuyện huyên thuyên
Trời trở rét úp thìa cho bớt rét
Túm tít xem trăng, trăng đã qua trời
Sương ướt giọt quờ tay sang võng cạnh
Trong đám chiều qua có đứa đi rồi!
Tôi từng khóc một chiều bãi khách
Thằng bạn người Nùng chết tuổi thanh niên
Cơn sốt rét bất ngờ không thuốc
Bó theo người độc tấm tăng con...
Có những cuộc đời như trăng khuyết tuổi
Tất tật mang cho không toan tính điều gì
Bãi khách ấy
Vạt rừng săng lẻ ấy
Bao người đi qua!
Đồng đội tôi giờ thưa thớt cả
Đứa cấy ruộng quê
Đứa tất tả thị thành
Tôi chỉ muốn gào to trước cánh rừng xưa cũ
Có ai về mắc võng với tôi không?
H.Q.
KHÔNG DỄ GÌ…
Tôn Quang Minh
Ta một thời hồn nhiên ngang dọc nỗi rừng
Hồn nhiên tả tơi, hồn nhiên kiêu hãnh
Xa mẹ, xa quê không dễ gì không khóc
Bến chật đò đầy tất tả Trường Sơn.?
Một thời ta tăng rách võng sờn
Nhập cuộc chiến dẳng dai không cân sức
Những đích đến không dễ gì học thuộc
Ba lô lính nghèo xước xát hai vai
Hành quân, hành quân…đá cứng, châm mềm:
Đồi thịt cháy, Khe gọi hồn, Cửa tử...
Những trận đánh không dễ gì không sợ
Chỉ đủ để tin rồi sẽ gặp Sài Gòn!
Những trận chiến bắt đầu bằng đói khát
Những trận chiến vãn hồi bằng ngơ ngác
Không dễ gì quên những lời hứa chưa thành
Sấp ngửa rừng đêm nơi bạn ta sắp chết!
Không dễ gì ta bây giờ không khác
Bến cũ trăng xưa đã khuyết đã tròn
Đêm trở giấc không dễ gì không tiếc
Nhưng làm sao tiếc nuối một mùa yêu?
T.Q.M.
VỆT THỜI GIAN
Châu Hoài Thanh
Nỗi đau ngủ vùi trong đất
cây cỏ bị bỏ quên chợt tỉnh giấc kinh hoàng
những đứa trẻ không bao giờ lớn được
lặng nhìn tháng ngày trôi
Quảng Trị quê tôi
có nơi nào chiến tranh đau thương đến thế
năm mươi năm nỗi đau còn gõ cửa
từng ngôi nhà xác xơ
Dừng chân bên đường nghe câu chuyện của hôm nay
mà cứ tưởng vừa đi qua năm mươi năm trước
những đứa trẻ không quên cơn mơ khủng khiếp
vệt thời gian hằn trên kí ức người già
Mỗi lần đi qua ngã bảy, ngã ba
tôi như thấy những nấm mồ đứng dậy
ngác ngơ dấu hỏi giữa trời
xin thắp một nén hương thay cho lời sám hối
để nhận ra mình may mắn được an nhiên
Xin nỗi đau ngủ yên
cho mặt trời tỏa sáng
giấc nồng nàn
những đứa trẻ bình yên!
C.H.T.
QUA BẾN LỘC AN
Mai Lê
Qua miền nắng gió
Nợ những vòng tay ôm
Muốn quỳ xuống hôn lên hoa cỏ
Nước non đâu cũng nặng tình
Lộc An say lời biển hát
Rừng phi lao chắn sóng nghiêng mình
Tiếng nói cười chật bến
Thuyền căng buồm tung lưới gọi bình minh
Người lính già trầm ngâm lặng lẽ
Mắt mông lung dõi tận phía chân trời
Tìm dấu tích những chuyến tàu huyền thoại
Đất anh hùng đã hóa sử thi
Đêm Lộc An mênh mông
Gió sông Ray thì thầm kể chuyện
Bầu trời muôn con mắt thức
Những hồn thiêng đã hóa tượng đài!
M.L
CÁNH ĐỒNG YÊN TĨNH
Lê Vinh Dự
Năm mươi năm trôi qua
cỏ mọc đè lên dấu chân
người lính già đi qua như một giấc mơ
không còn tiếng súng
Người lính già gọi tên đồng đội
những cái tên rơi xuống lòng đất
không bật lại âm thanh
chỉ có gió trả lời bằng những khoảng trống
Người lính già đã từng đi qua rừng
qua những đêm đạn sáng như sao rơi ngược
qua cái chết mỏng như một tờ giấy chưa kịp viết
không còn hố bom để nhận ra quá khứ
không còn con đường dẫn về tuổi trẻ
các bạn tôi ơi
ở đâu
ở đâu
trong đất
trong cỏ
trong giấc mơ xanh dang dở
giữa cánh đồng lặng im
L.V.D.