TIN TỨC
  • Thơ
  • Chúng mình dè sẻn yêu nhau | Chùm thơ Thu Trân

Chúng mình dè sẻn yêu nhau | Chùm thơ Thu Trân

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-08-21 20:37:21
mail facebook google pos stwis
1919 lượt xem

THU TRÂN


 

Con đợi má về thắp lại kiếp sau

 

Phòng má còn

Một sợi thương vương qua song cửa

Con nhón chân nhìn vào

Ảo ảnh nào

Hao hút giấc thiên thu

 

Phòng má còn

Chiếu chăn giường xưa không ai lên tiếng

Câu vọng cổ ngậm ngùi im bặt những ngày mưa

Con nhón chân nhìn vào

Vô lượng một dòng sông, vô kiếp một nỗi buồn

 

Thềm xanh rêu phủ

Hoa nắng tràn lênh loang xa vắng

Tan hoang ngày âm dương cách biệt

Thao thiết cánh cò thao thiết tháng năm rơi

Con đợi má về thắp lại kiếp sau

 

Không gian ngàn thinh lặng

Cảm xúc đi dần về không

Sự hiện hữu mơ hồ

Mặt trời cỏ cây hoa lá

Phên giậu mùa, trăng trắng bóng mây trôi

 

Chiếc kim thời gian tan trong sương khói

Thôi má đi rồi, nước mắt chảy xuôi

Bay lên bay lên chân trời con thơ bé

Nghe búp bê khóc oà trong ảo mộng

Mong má chợ về nón lá khuất đường xa...

 

 

Không anh

 

Không anh

Em xác định lại từ cột mốc số không

Tận cái ải ngày nảy ngày nay đã trở thành dĩ vãng

Như những đêm một mình xem world cup

Vui buồn trượt dài theo trái bóng hên xui

 

Không anh

Bóng trăng chẳng lẻ mà tuần hoàn vẫn vậy

Tóc vẫn ra đen và môi cười vẫn thắm

Có điều không có ai để test lại

Những điều em làm, những điều em nói đúng hay sai

 

Không anh

Tổn thương hoài nghi sinh sôi như bột mì vĩnh cửu

Mầm móng con tim bị tận diệt ngay từ vòng gửi xe ngắc ngoải

Mất vé buổi khứ hồi bỏng rát

Bóng những người đàn ông trôi xuôi cuối con đường

 

Không anh

Ngày hai mẹ hoài thai chúng mình

Cũng đâu cần thêm trứng để sinh đôi sinh ba

Mà anh và em vẫn oe oe chào đời hớn hở

Nghệ thuật sắp đặt nào cũng tương đối phải không anh.

 

 

Chúng mình dè sẻn yêu nhau

 

Chúng mình dè sẻn yêu nhau

Như thằng bé cơ hàn ngậm hoài viên kẹo

Ngọt chẳng tan ra

Đắng cứ lặn vào

Mắt mũi môi nào ngọng nghịu lời thơm

 

Chúng mình dè sẻn yêu nhau

Giọt giọt rơi hoài dông dài thương nhớ

Mùa thơ mơ hết tình đầu trắc trở

Bụi bám nhện giăng hớn hở tứ bề

Trinh bạch chẳng còn ơi mảnh tình sau

 

Ừ thôi cứ xem như vô tình váng vất

Mình nhặt nhau bên đường chiếc bóng phôi pha

Chẳng là nhà cũng từng hơi ấm lạnh

Bước thấp bước cao tập tành

Qua ngõ chênh chao

 

Chúng mình dè sẻn yêu nhau

Cảm giác ăn đong giữa mùa giáp hạt

Mai ấy có về đồng xưa xanh ngái

Dẫm lên cánh diều phiêu giấc liêu xiêu

Câu tương tư chiều theo gió bay đi...

 

 

Biển ngày mình xa lạ quá...

 

Ta mất nhau rồi nên quên về với biển

Tít tắp nào tan vỡ miên man

Viên cát vo tròn, con dã tràng khô cong sám hối

Bối rối buổi kinh chiều, thiêu đốt nắng trên cao

Tổn thương tay Chúa dang ra từ bi độ lượng

 

Cất biển vào góc ưu tư những tháng năm không bao giờ trở lại

Bỏ quên biển trong hộc bàn có búp bê xinh bốn mùa nhắm mắt

Biển đã trôi về đâu xa lăng lắc, xoá dấu buồn chết rũ vết chân chim

Ngỡ thời gian có phép thần thông biến hoá

Biển xa vợi vời nuôi Lọ Lem ước mơ còn nguyên ba hạt dẻ

 

Biển bỗng trở về trong ào ạt những siêu nhiên

Như thoáng lỡ tay làm rơi chén ngọc ngà sóng sánh

Trương Chi hiện ra vừa dã man vừa lãng đãng

Hun hút khí trời nước mắt Mỵ Nương rơi

Hình với bóng bỗng trở thành mối tương quan xa xỉ

Trang cổ tích xé toạc buồn, tình yêu tự mất bởi quên save

 

Biển bỗng dại khờ hiện thân ngốc nghếch muôn trùng con sóng biếc

Có ai dám chết vì ai không buổi chợ chiều bán rẻ tuổi thanh xuân

Thuốc chuột, lá ngón và những dư vị đắng cay xanh màu nước biển

Muối bỗng ngọt ngào chưng cất nỗi riêng chung

Thôi đừng thêu dệt cánh buồm đỏ cuối chân trời dẫu có dẫu không

 

Biển ngày xa lạ quá khi em biết anh ngàn xưa đi về zero say chếnh choáng

Sợi tơ hồng quên buộc nên chỉ tay chúng mình chênh vênh đường ân ái

Môi mắt ngại ngần rơi nơi sâu thẳm tội đồ

Biển vuột mất nhau rồi, có còn chăng sóng biếc thay lời tha thiết

Biển vuột mất nhau rồi, bởi thuỷ triều thôi gọi những mùa trăng...

 

 

Đà Lạt

 

Đà Lạt bắt đầu từ anh và em

Con dốc rực hoa dã quỳ chếnh choáng

Mây vắt lưng chừng suối ngược thông reo

Núi ở sau mình, núi bỗng rất xa

 

Dấm dẳng trôi xuôi ngày qua quá vội

Sương giăng mắc chiều nốc cạn buồn vui

Chùng chình mùa, cây sầu đâu lẻ bạn

Mình biệt nhau rồi, biệt cả Langbiang

 

Đà Lạt xa ngái đôi tình nhân lục lạc

Ngựa leng keng về thung lũng khát tình yêu

Dấu thời gian phẳng lì xanh xanh lá

Sóng lăn tăn mặt hồ, con sóng vỡ tan

 

Sao chúng mình quay lưng lan man ngày tháng cũ

Đà Lạt vẫn nõn nà trai gái vẫn tiêu tương

Con chim sợ cành cong rã rời đôi cánh mỏng

Đà Lạt kết thúc tự bao giờ, tim tím một ngàn hoa...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm