TIN TỨC
  • Thế giới sách
  • Lắng hồn bên cỏ: Khi sự kiên cường trở thành đức tin

Lắng hồn bên cỏ: Khi sự kiên cường trở thành đức tin

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-02-14 07:06:34
mail facebook google pos stwis
60 lượt xem

TRẦN HÓA
Cảm nhận về bài thơ "Mai ơi" trong tập thơ "Lắng hồn bên cỏ" của Xuân Trà (Tâm An)

 

Sự kiên cường và lạc quan – như một đức tin của người đàn bà làm thơ Xuân Trà (Tâm An)

Cầm trên tay tập thơ "Lắng hồn bên cỏ" của nữ nhà thơ Xuân Trà - Tâm An, Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Thơ Lục bát đất Phương Nam, tôi đã dành trọn một ngày cuối tuần và thức rất khuya để đọc gần 60 bài thơ in trong tập. Có bài phải đọc chậm, thậm chí đọc đi đọc lại để suy ngẫm, chiêm nghiệm. Ở tầm mức một bài cảm nhận, tôi chỉ xin được chia sẻ đôi điều tâm đắc nhất: đó là tính kiên cường, lạc quan, và sự lạc quan ấy đã được nâng lên thành một đức tin, thể hiện rõ nét qua nhiều thi phẩm, mà tiêu biểu là bài thơ lục bát chỉ vỏn vẹn hai khổ với tên gọi "Mai ơi".

Xin quý vị hãy lắng lòng cùng cảm nhận.

"Mai ơi" – tựa đề như một tiếng gọi

Xuân Trà thường rất kiệm lời, kiệm chữ, ngay cả trong cách chọn tựa đề cho thi phẩm. Nhưng cái hay, cái độc đáo là sự lay gợi, tính ẩn dụ ý tứ được gửi gắm ngay từ tiêu đề ngắn gọn ấy. Nó như nhắc nhở độc giả rằng: đây là một cây viết rất chú tâm đến hàm lượng và tính biểu đạt của ngôn từ, nơi phép tu từ luôn được coi trọng trong việc chuyển tải cảm xúc.

"Mai ơi" – thoạt nghe như tiếng gọi thân thương của thi nhân với một người thân tên Mai?! Bán tín, bán nghi khiến ta bị hấp dẫn và đọc ngay hai câu tiếp:

Bị đời vặt trụi trơ xương
Không đau đớn thế dễ thường rộ hoa?

Ồ, thì ra "Mai" ở đây là cây mai! Loài cây chỉ ra hoa mỗi năm một lần vào dịp Tết Nguyên đán, với sắc vàng rực rỡ, luôn được các gia đình Việt, đặc biệt là ở phía Nam, chọn làm sắc hoa chính, không thể thiếu trong ba ngày xuân.

Chỉ với một tựa đề và hai câu thơ đầu, tác giả đã khiến ta xúc động. "Mai ơi!" – tiếng gọi ấy dành cho loài cây sao mà thân thương như gọi một thực thể nhân tính, như gọi bạn bè. Có lẽ, chính tình thương, lòng trắc ẩn cùng sự liên tưởng tinh tế, sâu sắc về sức sống của mai đã khiến nhà thơ cất lên tiếng gọi ấy. Sức sống của mai thật giống với sự kiên cường, mạnh mẽ, lạc quan của con người: khi đủ nghị lực và can đảm vượt qua khó khăn, thậm chí là mất mát hy sinh, thì đích đến ắt sẽ rạng ngời.

Bị đời vặt trụi trơ xương

Đây là phép thử đớn đau với mai. Cũng như thép phải tôi luyện trong lửa đỏ trở nên cứng cáp, con người phải cắn răng vượt qua gian khổ, thương đau, mất mát để rồi vững tin chiến thắng, rạng rỡ huy hoàng. Loài mai của Xuân Trà cũng vậy, chịu "vặt trụi đến trơ xương" nhưng vẫn một niềm tin:

Không đau đớn thế dễ thường rộ hoa?

Sự lạc quan ở đây không phải là cảm tính chủ quan vô căn cứ, mà được đúc kết từ thực tế cuộc sống, từ bề dày trải nghiệm, dẫn đến một niềm tin mãnh liệt, tích cực vào kết quả tất yếu phía trước.

Hai câu tiếp theo:

Mai ơi, Mai! có phải là:
Thân tứa máu mới ngộ ra, trưởng thành?

Vẫn với cách gọi loài hoa như gọi người thân, biện pháp nhân hóa tâm trạng được Xuân Trà thể hiện thật tinh tế, giàu cảm xúc. Câu hỏi tu từ này đồng thời cũng là lời khẳng định lạc quan: Phải! "Thân tứa máu mới ngộ ra, trưởng thành". Hay nói cách khác, muốn thấu hiểu, muốn "ngộ ra" để trưởng thành, thì dù là người hay cây, đều phải trả giá bằng những trải nghiệm gian truân, thậm chí đến "tứa máu". Và khi vượt qua tất cả thử thách, sự trưởng thành sẽ đến như một lẽ tất nhiên. Tính kiên cường và lạc quan được tác giả chuyển tải qua những con chữ được chọn lọc thật đắt, thật sâu sắc và ấn tượng.

Xin được tiếp tục với bài thơ:

Chen nhau nách lá thân cành
Mà bung nụ thắm tâm lành tỏa hương
Xuân nồng ấm rộn khúc thương
Cứ trong trẻo sắc vàng ươm của mình

Thật tuyệt vời! Ở khổ cuối, ý thơ vẫn kiên định, tứ thơ không đổi. Vẫn là sự kiên cường, lạc quan tin tưởng, và cái kết viên mãn là hệ quả tất yếu. Không chỉ đúng cho cây mai trong thi phẩm, mà còn đúng cho cả thế giới nhân sinh.

Tôi tin rằng bất cứ ai yêu thơ, có năng lực cảm thụ, chỉ cần đọc và ngẫm sâu về bài thơ "Mai ơi" của Xuân Trà, dù chưa gặp tác giả, hẳn đều có chung nhận xét: Thi sĩ phải là người tinh tế, sâu sắc, giàu trải nghiệm, đặc biệt nhạy cảm, có mắt quan sát và nội lực dồi dào mới có thể tạo nên một thi phẩm kiệm lời, kiệm chữ mà giàu cảm xúc, ý nghĩa và lay động đến vậy.

Nhà thơ Xuân Trà (Tâm An)

Mượn đời sống của một cây mai để nói, để luận về đời sống nhân sinh, nhà thơ đã gửi đến mỗi chúng ta một thông điệp đầy ý nghĩa: Một trong những đức tính quý báu nhất của con người là sự quả cảm, kiên cường và lạc quan tích cực. Có kiên cường và lạc quan, con người có thể chịu đựng và vượt qua tất cả để tỏa sáng. Xuân Trà thật thành công khi chuyển tải thông điệp ấy.

May mắn là thành viên trong Câu lạc bộ do Xuân Trà làm Chủ nhiệm, tôi phần nào hiểu về cuộc đời và sự nghiệp văn chương của người đàn bà làm thơ suốt hơn 50 năm, một nữ chiến sĩ cách mạng kiên cường đã từng bị giam cầm trong nhà tù Mỹ - Ngụy. Dù biết về chị như thế, nhưng khi đọc "Lắng hồn bên cỏ" và đặc biệt là bài "Mai ơi", tôi vẫn không khỏi xúc động. Xuân Trà và "Lắng hồn bên cỏ" – trong đó có "Mai ơi" – là một, đúng như câu nói "văn như kỳ nhân".

Xin mời quý độc giả cùng lắng nghe trọn vẹn thi phẩm để cảm nhận rõ hơn những điều chúng ta vừa chia sẻ:

MAI ƠI

Bị đời vặt trụi trơ xương
Không đau đớn thế dễ thường rộ hoa?
Mai ơi, Mai! có phải là:
Thân tứa máu mới ngộ ra trưởng thành?

Chen nhau nách lá thân cành
Mà bung nụ thắm tâm lành tỏa hương
Xuân nồng ấm rộn khúc thương
Cứ trong trẻo sắc vàng ươm của mình!

Cảm ơn Xuân Trà, bằng trải nghiệm của chính cuộc đời và năng lực thơ đáng nể, chị đã mượn thân phận một cây mai để gửi đi thông điệp: Sự kiên cường và lạc quan là những đức tính vô cùng quý giá ở mỗi chúng ta. Với riêng Xuân Trà, sự kiên cường và lạc quan ấy hẳn đã được nâng lên như một cứu cánh, một đức tin bất biến. Trong "Lắng hồn bên cỏ" còn nhiều thi phẩm thể hiện rõ điều này, nhưng "Mai ơi" là bài thơ tôi cho là hay và tiêu biểu nhất.

Một lần nữa, xin mến chúc nữ nhà thơ Xuân Trà luôn giữ mãi sự kiên cường và lạc quan quý giá vốn có để tiếp tục cống hiến cho đời những vần thơ đẹp.

TP. Hồ Chí Minh, ngày 4 tháng 1 năm 2026

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi bất an trở thành hình thức cao nhất của tỉnh táo
Có những cuốn sách được viết ra để giải trí. Có những cuốn khác được viết để kể một câu chuyện. Nhưng cũng có những cuốn sách - hiếm hơn - được viết ra để đặt con người trước chính mình, buộc ta phải dừng lại, tắt bớt những kết nối quen thuộc, rồi tự hỏi: mình đang sống, hay chỉ đang online? Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới là một cuốn sách như thế. Tiểu thuyết của Dương Bình Nguyên vừa đoạt giải A cuộc thi tiểu thuyết, truyện và kí về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” giai đoạn 2020 - 2025, cuộc thi do Bộ Công an phối hợp cùng Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Ngày 24/1/2026, tại đường sách Nguyễn Văn Bình, TP. Hồ Chí Minh, buổi ra mắt giới thiệu tác phẩm đã diễn ra.
Xem thêm
“Nỗi lòng người lính” – Thơ của ký ức sống sót
Bài viết về tập thơ của nhà thơ Trần Bá Dũng, hội viên mới Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Nhà văn Nhật Chiêu ra mắt tập thơ Nghìn nghi lễ tình
Vào lúc 09 giờ ngày 25 tháng 01 năm 2026, tại Nhà xuất bản Phụ nữ số 16 Alexandre de Rhodes, phường Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh sẽ diễn ra buổi giao lưu và ra mắt tập thơ “Nghìn nghi lễ tình” - chủ đề “Vòng mùa và vòng đời” của nhà văn, nhà nghiên cứu Nhật Chiêu.
Xem thêm
Nhà thơ Trần Kim Dung mơ một ngày Kim Giang xưa trở lại
Bài cảm nhận của nhà thơ Xuân Trường về tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong của Trần Kim Dung.
Xem thêm
Khi tiểu thuyết là một bài thơ dài
“Lý do tôi viết tiểu thuyết là để bắt độc giả của mình đọc thơ” – chia sẻ của Nguyễn Phan Quế Mai trong tập podcast đầu tiên của Nhã Nam Reading Room gợi mở một cách nhìn thú vị về hành trình sáng tác của chị.
Xem thêm
Nhà văn Lưu Vĩ Lân và cuốn Cửu đảo: Tôi sợ chưa kịp kể hết những trải nghiệm!
Ở tuổi 66, nhà văn Lưu Vĩ Lân hoàn thành Cửu đảo - tác phẩm về Việt Nam năm 2039. Ông chia sẻ triết lý sống rồi mới viết, nỗi sợ chưa kịp kể những gì đã trải nghiệm.
Xem thêm
Công trình “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam” – Một tư liệu lớn về văn học kháng chiến
Cuốn “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam”, một công trình đồ sộ hơn 1.100 trang do Lê Quang Trang và Trần Thị Thắng biên soạn, xuất hiện như một nỗ lực quy mô nhằm hệ thống hóa toàn bộ di sản đặc biệt này.
Xem thêm
Thế trận và lòng dân: Góc nhìn lý luận và thực tiễn của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
“Thế trận và Lòng dân” (*) – không chỉ là tên cuốn sách, mà còn là thông điệp xuyên suốt, là hai trụ cột then chốt mà tác giả muốn truyền tải.
Xem thêm
Đọc “Phong Ba biển tình” của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
Bài giới thiệu sách của Đại tá nhà văn Trần Thế Tuyển
Xem thêm
Nhà văn Trương Anh Quốc duyên nợ với biển
Là một kỹ sư điện tàu vận tải biển và gắn bó nhiều năm với biển cả, nhà văn xứ Quảng Trương Anh Quốc vừa ra mắt cuốn “Trùng khơi nghe sóng”; đây là cuốn sách thứ 4 viết về biển của anh sau tiểu thuyết “Biển”, “Sóng” và tập truyện ngắn “Sóng biển rì rào”.
Xem thêm
“Mưa nắng Vũng Tàu” – Bản tình ca từ những vần thơ Đường Xoan
Bài viết của nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa Vũng Tàu
Xem thêm
Phan Nhật Tiến: “Lỡ làm nghiêng góc chiều phố núi”
Bài viết của nhà thơ Xuân Trường về tập thơ mới của Phan Nhật Tiến.
Xem thêm
Cuốn sách nhỏ về một “người lớn”
Bài viết của Đại tá Nhà thơ Trần Thế Tuyển về cuốn sách Nghĩ về anh
Xem thêm
Chủ tịch Hội Tĩnh mạch TP.HCM viết văn để giữ đầu óc tỉnh táo
Sau hơn một thập kỷ viết văn đều đặn, PGS.TS.BS Nguyễn Hoài Nam, Chủ tịch Hội Tĩnh mạch học TP.HCM, chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn và vừa ra mắt tác phẩm thứ 13.
Xem thêm
Xuân Trường say hai vệt nắng chiều
Với tập thơ này, những buổi chiều như ngưng đọng, nỗi xót xa đã lặn vào sâu, thăm thẳm chiêm bao.
Xem thêm
Đọc “Những năm tháng khốc liệt” –Nghĩ về phẩm chất bộ đội Cụ Hồ
Đọc Những năm tháng khốc liệt của Hoàng Phương, thêm một lần nữa, ta nhận diện cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc vừa khốc liệt vừa vinh quang.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh
Mới đây, nhân dịp ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh (NXB Quân đội nhân dân), Đại tá - Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc đã có buổi gặp gỡ thân tình và ấm áp với đồng nghiệp tại TPHCM.
Xem thêm
Sống và yêu ở “Miền cỏ tranh”
Nguồn: Báo Thanh Niên, 23-6-2025
Xem thêm