TIN TỨC

Nhà thơ Trần Kim Dung mơ một ngày Kim Giang xưa trở lại

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-16 09:18:36
mail facebook google pos stwis
63 lượt xem

"Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong" của nhà giáo nhà thơ Trần Kim Dung không chỉ là tập thơ hành trình, mà còn là cuộc trở về ký ức – lịch sử – nghĩa tình đất nước. Qua góc nhìn cảm nhận của Xuân Trường, chân dung một nữ thi sĩ ít ồn ào, bền bỉ đi giữa các địa danh văn hóa – lịch sử Việt Nam hiện lên dung dị mà sâu lắng. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu bài viết này.

XUÂN TRƯỜNG

Những bước chân lãng du trong thơ Trần Kim Dung dường như vẫn còn rong ruổi không mỏi. Chị là người ưa xê dịch, đi nhiều trong nước và ngoài nước, viết nhiều, giàu trải nghiệm nhưng ít nói, ít xuất hiện trước đám đông. Thơ chị tĩnh lặng mà dữ dội, chừng mực mà hồn nhiên, vụng dại mà khôn ngoan. Có lẽ chính vì thế mà Trần Kim Dung sở hữu một nghị lực sáng tạo bền bỉ và lặng lẽ.

Nhà thơ Trần Kim Dung và bìa tập thơ “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025).

Những phát hiện của chị về đất nước, con người và dân tộc thường rất gần gũi với đời sống hằng ngày, nhưng không phải ai cũng để ý. Những câu thơ hướng về cội nguồn trong hiện tại hôm nay, theo tôi, là điều rất cần thiết để kết nối quá khứ với hiện tại, đặc biệt là những địa danh gắn với nhân danh lịch sử hào hùng của dân tộc. Bằng thơ, Trần Kim Dung như tái hiện những danh lam thắng cảnh của đất nước, con người Việt Nam đẹp duyên dáng, hào phóng như một cô gái trước biển Đông.

Trước tốc độ đô thị hóa nhanh chóng, cảnh quan và lối sống con người thay đổi, môi trường bị tác động nặng nề, Trần Kim Dung đã có một tiếng thở dài trước dòng sông Tô Lịch:

Giữa Thủ đô gặp dòng sông Tô Lịch
Chi lưu ngàn năm sóng nước sông Hồng
Qua Thọ Xương, Hồ Tây, Quan Thánh
Rồi hòa vào sông Nhuệ mênh mông

Ta lại về thăm đất Thăng Long
Mơ một ngày Kim Giang xưa trở lại
Như dải lụa trong xanh mềm mại
Chảy giữa kinh kỳ cho mây đến soi gương
(Sông Tô Lịch)

Ở đây, nhà thơ không chỉ vẽ lại một thiên cảnh xưa mà còn gợi lên một tâm cảnh – ký ức dịu dàng, thơ mộng, nay chỉ còn trong thơ. Câu thơ “Chảy giữa kinh kỳ cho mây đến soi gương” bằng phép nhân hóa gợi hình đã mở ra một không gian mênh mang, nói thay nỗi lòng của bao người từng có quê hương nơi ấy mà nay đã tha phương.

Trần Kim Dung đối thoại với cây bàng cổ thụ để đưa người đọc trở về di tích Hỏa Lò, tìm lại những lớp trầm tích lịch sử:

Đến Hỏa Lò di tích xưa tăm tối
Gặp bàng xanh tuổi đã trăm năm
Nhân chứng sống của một thời nô lệ
Dẫn tôi thăm nơi xiềng xích giam cầm

Xin hẹn với bàng lần sau đi khắp
Để hiểu thêm về “địa ngục trần gian”
(Di tích Hỏa Lò)

Đi vào những thăng trầm, khổ đau của lịch sử để tìm ra lẽ sống từ các di tích là một hành trình thơ không dễ. Nhà thơ phải có vốn liếng lịch sử, đặc biệt là mối quan hệ hữu cơ giữa nhân danh và địa danh. Trần Kim Dung đã băng qua hành trình ấy trong bài thơ viết về Yên Tử:

Tôi chắp tay trước Ngài
Tượng Phật Hoàng thiền trên cao vời vợi
Ngài tự tại ung dung
Sau hai chiến thắng khải hoàn
(Yên Tử)

Vua Trần Nhân Tông sau hai lần đánh bại quân Nguyên – Mông đã truyền ngôi, lên Yên Tử tu hành, đem ánh đạo vàng soi cho nhân gian. Bài thơ không chỉ giới thiệu một thắng cảnh đẹp mà còn gắn liền với một nhân danh lớn của dân tộc.

Viết về làng cổ Đường Lâm, Trần Kim Dung gợi lại hình ảnh Ngô Quyền – vị anh hùng đã đánh tan quân xâm lược phương Bắc:

Giếng nước sân đình còn nguyên dáng vẻ
Nơi đất khô cằn sinh được hai vua
(Làng cổ Đường Lâm)

Văn chương luôn mang tính thời sự của nó. Trần Kim Dung nhanh nhạy ghi lại dấu ấn các địa danh mới sau sáp nhập hành chính, vẽ nên một “bản đồ thơ” của hiện tại:

Cô gái biển và chàng trai rừng núi
Duyên trăm năm giờ đã họp thành
(Gửi Phú Yên)

Hay những câu thơ kết nối Bạc Liêu – Cà Mau, còn tươi nguyên hơi thở thời sự:

Hôm nay về một nhà rồi
Bạc Liêu – Đất Mũi kết đôi hòa cùng

Những câu thơ ấy cho thấy thi ca không đứng ngoài đời sống.

Trần Kim Dung cũng dành nhiều rung cảm cho Sài Gòn – thành phố nghĩa tình, nơi chị ghi lại những khoảnh khắc mùa và vẻ đẹp con người:

Chẳng phân giàu nghèo đầy ắp nghĩa nhân
Bắc Trung Nam cùng về đây hội ngộ
(Sài Gòn cuối đông)

Đặc biệt, thơ chị nhắc đến đại dịch Covid-19 như một ký ức không thể quên:

Quên làm sao dịch Covid xoay vần
Những cây gạo ATM mở ra cứu trợ
(Sài Gòn trong tôi)

Qua Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong (NXB Hội Nhà văn, 2025), tôi cảm nhận rõ hành trình sáng tạo bền bỉ của Trần Kim Dung. Chị gắn bó với thơ tự do và lục bát, giọng thơ nhỏ nhẹ, nhịp điệu chậm, giàu khoảng lặng. Ngôn ngữ thơ mở ra vùng giao thoa với âm nhạc, hội họa. Không ngẫu nhiên mà thơ chị đã được phổ nhạc trong các ca khúc: Về quê cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm, Bầu trời dưới đáy sông, Qua cầu Bạch Đằng Giang.

Nếu mỗi người lữ hành về nguồn có trong tay tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong của Trần Kim Dung, tôi tin hành trình ấy sẽ thêm phần sâu lắng. Chúc chị sẽ mãi là người đi đường không biết mỏi với thi ca.                                       

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi tiểu thuyết là một bài thơ dài
“Lý do tôi viết tiểu thuyết là để bắt độc giả của mình đọc thơ” – chia sẻ của Nguyễn Phan Quế Mai trong tập podcast đầu tiên của Nhã Nam Reading Room gợi mở một cách nhìn thú vị về hành trình sáng tác của chị.
Xem thêm
Nhà văn Lưu Vĩ Lân và cuốn Cửu đảo: Tôi sợ chưa kịp kể hết những trải nghiệm!
Ở tuổi 66, nhà văn Lưu Vĩ Lân hoàn thành Cửu đảo - tác phẩm về Việt Nam năm 2039. Ông chia sẻ triết lý sống rồi mới viết, nỗi sợ chưa kịp kể những gì đã trải nghiệm.
Xem thêm
Công trình “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam” – Một tư liệu lớn về văn học kháng chiến
Cuốn “Văn học giải phóng Miền Nam Việt Nam”, một công trình đồ sộ hơn 1.100 trang do Lê Quang Trang và Trần Thị Thắng biên soạn, xuất hiện như một nỗ lực quy mô nhằm hệ thống hóa toàn bộ di sản đặc biệt này.
Xem thêm
Thế trận và lòng dân: Góc nhìn lý luận và thực tiễn của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
“Thế trận và Lòng dân” (*) – không chỉ là tên cuốn sách, mà còn là thông điệp xuyên suốt, là hai trụ cột then chốt mà tác giả muốn truyền tải.
Xem thêm
Đọc “Phong Ba biển tình” của Trung tướng Nguyễn Đức Hải
Bài giới thiệu sách của Đại tá nhà văn Trần Thế Tuyển
Xem thêm
Nhà văn Trương Anh Quốc duyên nợ với biển
Là một kỹ sư điện tàu vận tải biển và gắn bó nhiều năm với biển cả, nhà văn xứ Quảng Trương Anh Quốc vừa ra mắt cuốn “Trùng khơi nghe sóng”; đây là cuốn sách thứ 4 viết về biển của anh sau tiểu thuyết “Biển”, “Sóng” và tập truyện ngắn “Sóng biển rì rào”.
Xem thêm
“Mưa nắng Vũng Tàu” – Bản tình ca từ những vần thơ Đường Xoan
Bài viết của nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa Vũng Tàu
Xem thêm
Phan Nhật Tiến: “Lỡ làm nghiêng góc chiều phố núi”
Bài viết của nhà thơ Xuân Trường về tập thơ mới của Phan Nhật Tiến.
Xem thêm
Cuốn sách nhỏ về một “người lớn”
Bài viết của Đại tá Nhà thơ Trần Thế Tuyển về cuốn sách Nghĩ về anh
Xem thêm
Chủ tịch Hội Tĩnh mạch TP.HCM viết văn để giữ đầu óc tỉnh táo
Sau hơn một thập kỷ viết văn đều đặn, PGS.TS.BS Nguyễn Hoài Nam, Chủ tịch Hội Tĩnh mạch học TP.HCM, chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn và vừa ra mắt tác phẩm thứ 13.
Xem thêm
Xuân Trường say hai vệt nắng chiều
Với tập thơ này, những buổi chiều như ngưng đọng, nỗi xót xa đã lặn vào sâu, thăm thẳm chiêm bao.
Xem thêm
Đọc “Những năm tháng khốc liệt” –Nghĩ về phẩm chất bộ đội Cụ Hồ
Đọc Những năm tháng khốc liệt của Hoàng Phương, thêm một lần nữa, ta nhận diện cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc vừa khốc liệt vừa vinh quang.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh
Mới đây, nhân dịp ra mắt tiểu thuyết Miền cỏ tranh (NXB Quân đội nhân dân), Đại tá - Nhà văn Nguyễn Minh Ngọc đã có buổi gặp gỡ thân tình và ấm áp với đồng nghiệp tại TPHCM.
Xem thêm
Sống và yêu ở “Miền cỏ tranh”
Nguồn: Báo Thanh Niên, 23-6-2025
Xem thêm
Cuốn sách “Người giữ thời gian” đã chạm tới bạn đọc, lan toả giá trị yêu thương
Chỉ vỏn vẹn 2 tiếng đồng hồ, nhưng thông qua những chia sẻ trực tiếp của tác giả Lê Thị Thanh Lâm, nhiều thông điệp đã chạm đến bạn đọc, gợi mở thêm về giá trị tình thân.
Xem thêm
Mãi mãi soi đời
Bài viết là một tài liệu quý, thể hiện sự trân trọng với di sản văn chương của Hải Như, đồng thời truyền tải thông điệp về lòng tin vào con người qua lăng kính thơ ca.
Xem thêm