TIN TỨC
  • Thơ
  • Trái tim người mẹ - Chùm thơ Võ Thị Kim Liên

Trái tim người mẹ - Chùm thơ Võ Thị Kim Liên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-10-18 09:00:48
mail facebook google pos stwis
4193 lượt xem

VÕ THỊ KIM LIÊN

Trái tim người mẹ
 

Mẹ nhận về hài cốt đứa con trai

Một nắm xương không còn nguyên vẹn

Ngày anh đi tuổi vừa tròn mười tám

Mũ tai bèo vành vạnh vầng trăng

 

Bảy mươi tuổi mắt mờ chân chậm

Khóc chồng con cạn đáy đắng cay

Mẹ chợt thốt lên run rẩy

Sao mười ngón tay”?

 

Mẹ cố xếp đi xếp lại

Vẫn không tin một ngón tay thừa

Thằng Út chặt dừa mất ngón cái...”

Bây giờ nhớ lại mẹ còn đau!

 

Nắng sông Tiền buổi ấy xiêu xiêu

Phù sa đỏ đôi bờ mịn mát

Nén hương thơm và hoa trái ngọt

Cho đứa con không tên thành Út quê nhà!

 

Tôi sững lặng trước trái tim người mẹ

Thằng Út nào cũng máu thịt sinh ra!
 


 

Chị

 

Chị trở về sau cuộc chiến tranh

Một tay không còn tuổi xuân cũng mất

Năm tháng đi qua cửa lòng khép chặt

Đêm đêm tìm về cùng bóng hình anh!

 

Nỡ phụ chị, anh không về nữa

Sau trận công đồn anh hóa làn hương

Mình chị với mảnh gương rơi vỡ

Soi bên nào cũng khắc khoải nhớ thương!

 

Năm mươi tuổi chị giành quyền làm mẹ

Tiếng thị phi ném trả cho đời

Nước mắt quyện nụ cười con trẻ

Để tròn đầy nửa mảnh gương soi!

 

 

Người mẹ anh hùng

             Kính tặng mẹ Đỗ Thị Quế

 

Kéo vạt khăn rằn lau dòng nước mắt

Được phong anh hùng mẹ xúc động rưng rưng

“Cảm ơn Đảng và Nhà nước

Con chết đi để mẹ làm vua tôi cũng xin đừng

Mẹ con tôi vì quê hương đất nước

Con hy sinh mẹ đứt từng khúc ruột của mình!”(*)

 

Ôm tấm danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh Hùng

Mẹ ngơ ngẩn bước đi trên đường mang tên con gái(**)

Chiều Mỹ Tho nắng nghiêng bờ bãi

Bóng Mẹ đổ dài về phía nghĩa trang!

 

Đặt huy hiệu anh hùng, bằng khen lên mộ con

Mẹ vuốt má vuốt tóc con trên di ảnh

“Gía mẹ được chết thay để con còn cống hiến

Mười chín tuổi đời ngắn quá con ơi!...”

 

Làn khói hương như cũng ngậm ngùi

“Mẹ đừng khóc, con vẫn còn bên mẹ

Vẫn cống hiến tuổi xuân cùng bao lớp trẻ

Xây dựng quê hương, bảo vệ chủ quyền...”

 

Lặng lẽ ôm danh hiệu anh hùng

Mẹ trở về ngôi nhà xưa cũ

Nấu bát cơm thơm, đĩa cá rô kho tộ

Đặt lên bàn thờ... tưởng vọng chồng con!

------------

(*): Lời của mẹ Đỗ Thị Quế khi nhận danh hiệu “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ là thân sinh của nữ anh hùng Lê Thị Hồng Gấm

(**): Đường Lê Thị Hồng Gấm, Tp Mỹ Tho, Tiền Giang.

 

Phút giây làm vợ
 

Chị không còn nhớ rõ mặt anh

Gặp nhau vội vàng trên đường ra trận

Đêm mưa tuôn nhập nhòa pháo sáng

Mảnh tăng đơn không che nổi hai người!

 

Chỉ hơi thở đàn ông gấp gáp bên tai

Như mồi lửa ném vào cánh đồng khô cháy...

Chị không thể nào quên đêm ấy!

 

Chị không còn nhớ rõ mặt anh

Chỉ hình dung anh qua đứa con thơ dại

Đứa con anh chưa kịp biết trong đời!

 

Nghĩa trang chiều mưa rơi

Cha con đây!...”

Chị nghẹn trong tiếng nấc

Mưa xối xả nhắc chuyện người thuở trước

Chiếc dù con không che nổi ba người!

 

Và chị hiểu

Chỉ phút giây làm vợ

Đủ để tin yêu... nương tựa một đời!

 

Ngôi nhà không đàn ông
 

Không giống như bao nhà khác

Ngôi nhà không có đàn ông!

 

Những người đàn bà thương nhớ lặng câm

Như trầu héo không cau

Như chẳng còn nước mắt

Suốt một đời nuôi chồng con đánh giặc

Mái lá phên tre che tạm cho mình!

 

Những người đàn bà can trường đi qua chiến tranh

Không qua nổi một đêm gió lùa đơn độc

Họ tìm về bên nhau

Lá lành đùm lá rách

Ngôi nhà không có đàn ông!

 

Không có đàn ông

Thế giới bỗng trống đi một nửa

Nửa còn lại hóa phong trần bão tố

Dư âm chiến tranh đau buốt đến bao giờ?

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm