TIN TỨC
  • Thơ
  • Viết bên cầu ao | Chùm thơ của Đặng Đình Cung

Viết bên cầu ao | Chùm thơ của Đặng Đình Cung

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-04-09 20:56:03
mail facebook google pos stwis
1959 lượt xem

ĐẶNG ĐÌNH CUNG

Tuổi Canh Tý (1960). Quê quán: Thanh Chương, Nghệ An.

Tốt nghiệp Ngữ văn tại Liên Xô.

Nguyên giảng viên Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. 


 

Thơ viết mùa yêu

 

Mùa hanh hao đã ở phía sau lưng

Anh không còn là anh

Em không còn là em

một thuở.

Xôn xao nắng đậu vàng bậc cửa

Mùa yêu về

đôi lứa dập dìu nhau...

Có điều gì đăm đắm rất sâu

Mà không thể

không thể nào nói nổi!

Không phải tình yêu

Không phải lời thề

Không phải...

Khi anh nhìn em thanh thản ngủ khuya sâu.

Ước gì ta mãi mãi bên nhau

Để anh nói được câu

suốt đời anh mang nợ!

Em

Dẫu bên nhau lòng vẫn hoài nhung nhớ

Tóc hai màu

rung nhịp với tim yêu.

 

Valentine 2009.
 

 

8/3 nghĩ về Mỵ Châu

 

Em chưa biết có ngày 8/3

Em thơ ngây trắng trinh thiếu nữ

Em chưa biết hoàng hôn quyến rũ

Chưa bao giờ biết hẹn hò ai…

 

Làm sao em biết mình là một con bài

Cha gả bán mong thái bình đất nước!

Em không có quyền buồn, không có quyền khóc

Phận nữ nhi thờ phụng cha, chồng.

 

Một sáng ngày giặc kín đất, đầy sông

Loa Thành đổ, theo cha cùng số phận

Mây đen kín trời, trắng đường lông ngỗng

Em vô tư, đâu có tội tình gì!

 

Phút cuối cùng tử biệt, sinh ly

Em vẫn thế, trinh nguyên từng lời nói

Cha vung gươm vào ánh nhìn thơ dại

Nước mất, nhà tan sóng vỗ điên cuồng!

 

Mồng 8 tháng 3 ta nhớ về em

Biển nơi ấy trai không còn ngậm ngọc

Nhưng ta biết mỗi một mùa gió bấc

Máu em loang trên bức tượng không đầu.

 

08.3.2017

 

 

Phụ tử tình thâm

 

Trong ấm êm của chăn đệm

Con ngỡ chạm vào xương xẩu tấm thân cha

Cha nằm co quắp ôm con

Gió bấc vi vu buốt dưới chân

Và lọt qua tấm lưng manh áo mỏng...

 

Con đã khóc trước nhiều ảo vọng

Mắt cạn khô ngang trái cuộc đời

Đã bay lên những đám mây ngũ sắc phía chân trời...

Nhưng không thể quên

Cảm giác chạm vào da và xương của cha đêm ấy

Gió vi vu và người cha run rẩy

Cố mang cho con chút hơi ấm của Người.

 

Cha đã đi hết cuộc đời

Những da và xương đã nằm sâu trong đất

Có khi nào, có cách gì

Cha ơi

Giữa đệm ấm, chăn êm

Cha lại nằm co quắp

Cho con trầm trong phụ tử tình thâm?

 

Đông, 12.2021

 

 

Viết bên cầu ao

 

Giữa sắt se cuối năm

Con trở về cầu ao tìm bóng mẹ

Cây cỏ mọc hoang tàn, dấu xưa đâu còn thế

Con chuồn kim buồn cũng chẳng muốn bay đi

 

Trong tiếng lá rơi con nghe mẹ thầm thì

Như thuở con nằm nôi, mẹ thức à ơi võng

Hơi gió quạt mo xua gió Lào phả nóng

Con mơ mình lạc vào chốn thần tiên.

 

Bờ ao này rêu xanh đã phủ lên

Con vớt mãi chẳng được lời ru nào của mẹ

Chuyếnh choáng heo may, mùi hương trầm khe khẽ

Vị thơm trầu cay cả mắt con đây.

 

Con ngước nhìn mây trời, cỏ cây

Chẳng thấy mẹ mà vẫn như có mẹ

Bên cầu ao ước gì còn mãi thế

Để con còn biết trở lại quê hương…

 

10.12.2022

 

 

Với con gái khi lấy chồng

 

Khi cầm tay con trao cho người khác

Ba nhớ lần đầu chạm bàn tay mềm của mẹ

Ba nhớ phút giây bế con đỏ hỏn trên tay

Hơn ba mươi năm ba có con như hơi thở hàng ngày

 

Mẹ đã từng bao đêm ru con à ơi

Ba tay quạt. Đất nước thời gian khó

Từng cọng rau, hạt cơm đắp nên hình hài con môi hồng, má đỏ

Mắt trong veo, rộn rã tiếng con cười...

 

Mẹ gieo vào con yêu thương, chân thật để làm người

Ba ấp ủ trong con bao niềm ước vọng

Tý nữa thôi, ba trở về trong căn phòng trống vắng

Giọt sương lắc rắc rơi nhắc ba tuổi đã già.

 

Ba cố nén chênh chao khi con rời tay ba

Nhìn mắt con ánh ngời lên hạnh phúc

Ba biết từ nay có một điều rất thực

Có một chàng trai đã thế chỗ của ba

 

Vững bước đi con

Đằng trước, đằng sau đều là nhà!

 

4.2023

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm