TIN TỨC
  • Truyện
  • Cánh cửa không mở lại – Truyện ngắn Hồng Loan

Cánh cửa không mở lại – Truyện ngắn Hồng Loan

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2026-08-01 01:19:09
mail facebook google pos stwis
14 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Nga chết lặng. Đôi môi cô mím lại, hơi run. Cơn gió lạnh tưởng đã tan từ sáng sớm lại bất ngờ quét qua lồng ngực, như một cú đấm vô hình, như một cú tát nhẹ nhưng bén ngót. Cô đã từng tưởng tượng đến giây phút này hàng trăm lần. Nơi cô sẽ gào lên, chất vấn, hoặc ít nhất cũng khiến ông ta bối rối, nhưng không. Cô ngồi đó, lặng lẽ. Đôi mắt không còn giận dữ, mà trở nên thản nhiên một cách đáng sợ. Bởi vì… ông không nhận ra cô. Và chính điều đó lại đau hơn mọi lời phủ nhận. Có lẽ với ông, cô chưa từng tồn tại.

 

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Nga thức dậy sớm hơn thường lệ. Căn phòng nhỏ của cô vẫn lặng yên trong hơi thở mờ sương của buổi sớm đầu thu. Không cần đến tiếng chuông báo thức, cô đã tự tỉnh giấc như một chiếc đồng hồ sinh học được lên dây từ đêm trước. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua khe rèm mỏng, trải lên sàn nhà những vệt dài như bàn tay mảnh dẻ của thời gian. Nga ngồi thẫn thờ trên mép giường, mắt nhìn xuống đôi giày đã chuẩn bị từ tối qua. Không phải vì lo lắng. Cũng không phải vì hồi hộp. Mà là cảm giác… như đang đứng trước một ranh giới. Một thứ không thể gọi tên.

Trên bàn, chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, nằm gọn gàng cạnh xấp hồ sơ đã chuẩn bị kỹ càng. Từng chi tiết nhỏ như vậy, Nga không để sót. Bởi vì cô không cho phép bản thân mắc lỗi, dù là nhỏ nhất, trong ngày đặc biệt hôm nay.

Thành phố bắt đầu cựa mình khi Nga bước chân ra khỏi nhà. Hơi lạnh của buổi sớm chạm nhẹ vào da mặt, khiến cô khẽ rùng mình. Đường phố lúc bảy giờ sáng vẫn giữ được một chút thong thả hiếm hoi, trước khi dòng người ồ ạt đổ ra như nước lũ. Nga đi bộ đến nơi phỏng vấn. Mỗi bước chân là một nhịp thở nén lại. Cô lướt qua những hàng cây quen thuộc. Những hàng xà cừ già cỗi, từng chứng kiến bao mùa thay lá. Qua những chiếc xe máy rú ga vội vã. Qua tiếng rao khàn của người bán xôi, tiếng gõ lách cách của chiếc xe bán bánh mì đang dừng lại bên vỉa hè. Tất cả văng vẳng như tiếng vọng xa xăm, mơ hồ, không rõ ràng.

Cô không quan tâm đến những gì diễn ra quanh mình. Trong đầu Nga lúc này chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, là một cánh cửa. Cánh cửa ở tầng cao nhất của một tòa nhà sang trọng. Nơi cô sắp bước vào. Nơi mà một khi cánh cửa đóng lại, mọi thứ phía sau nó sẽ không còn như cũ.

Nga bước vào. Căn phòng không lớn nhưng đủ rộng để tạo cảm giác bị soi chiếu. Một chiếc bàn gỗ dài ngăn cách cô với ba người trong ban tuyển dụng. Tường kính phía sau họ mở ra một góc nhìn toàn cảnh thành phố. Những con đường ngoằn ngoèo như mạch máu, những mái nhà san sát như những chiếc hộp chồng khít nhau, xa hơn là một đường chân trời như một đường mực nhạt vừa kịp hiện lên giữa trang giấy khổng lồ của bầu trời.

Cô cúi đầu chào và kéo ghế ngồi xuống. Mắt khẽ đảo một vòng. Ánh mắt cô dừng lại giữa ba người. Và rồi, mọi thứ xung quanh chợt nhòe đi. Ở chính giữa, người đàn ông đó đang ngồi. Mái tóc hoa râm được chải cẩn thận, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, đôi mắt sâu và lạnh. Trong dáng ngồi thẳng lưng kia là thứ khí chất từng khiến bao người kiêng dè, và một điều gì đó… thân quen đến khó chịu. Một thoáng ngập ngừng, rồi ánh mắt ông ta lướt qua cô. Như thể… ông ta chưa từng biết đến cô. Một cái nhìn xa lạ, lịch sự, trống rỗng.

Nga chết lặng. Đôi môi cô mím lại, hơi run. Cơn gió lạnh tưởng đã tan từ sáng sớm lại bất ngờ quét qua lồng ngực, như một cú đấm vô hình, như một cú tát nhẹ nhưng bén ngót. Cô đã từng tưởng tượng đến giây phút này hàng trăm lần. Nơi cô sẽ gào lên, chất vấn, hoặc ít nhất cũng khiến ông ta bối rối, nhưng không. Cô ngồi đó, lặng lẽ. Đôi mắt không còn giận dữ, mà trở nên thản nhiên một cách đáng sợ. Bởi vì… ông không nhận ra cô. Và chính điều đó lại đau hơn mọi lời phủ nhận. Có lẽ với ông, cô chưa từng tồn tại.

***

Buổi phỏng vấn kết thúc. Nga không nhớ nổi mình đã trả lời những gì. Cô làm tất cả như một cái máy được lập trình từ trước: nụ cười đúng mực, giọng nói trầm đều, thái độ bình tĩnh đến lạnh lùng. Mỗi câu hỏi được cô gói gọn bằng một bản lĩnh được rèn giũa qua năm tháng. Nhưng phía sau tất cả là một cơn giông đang lặng lẽ cuộn trào. Bước ra khỏi tòa nhà, khi ánh nắng đã lên cao. Phố xá bắt đầu đông nghịt, tiếng còi xe, tiếng rao, tiếng người… tất cả trộn lẫn vào nhau thành một tạp âm nhức nhối, nhưng Nga không nghe thấy gì. Cô đi trong vô thức, bước từng bước chậm rãi như thể mặt đất dưới chân không thật, cho đến khi tiếng người tài xế xe máy gắt lên: “Muốn chết hả cô em?” Cô mới giật mình. Dừng lại, quay đầu, rồi ngồi phệt xuống vệ đường. Thành phố quay cuồng trước mắt như một chiếc đồng hồ bị vặn quá đà. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi mím chặt rồi bất ngờ buông ra những tiếng nấc nghẹn. Cô đưa tay ôm mặt. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, cô khóc… như một đứa trẻ lạc đường.

Trong màn nước mắt mờ đục, những hình ảnh cũ kỹ ùa về như một thước phim tua ngược. Nga thấy mình nhỏ bé giữa một khoảng sân ngập nắng, tay nắm chặt vạt áo cha, bước đi líu ríu trong tiếng cười rộn rã. Những buổi sáng sớm, khi mẹ gấp gáp vẫy tay tiễn cha con cô ra ngõ, nắng xuyên qua tán bàng già, đọng lại trên tóc cha như những sợi chỉ vàng óng. Mỗi ngày trôi qua như một thói quen đẹp đẽ mà cô không biết mình đang sống trong hạnh phúc.

Ngôi nhà nhỏ khi ấy, chật chội nhưng ấm áp. Mẹ cô, người phụ nữ dáng người gầy, giọng nói lúc nào cũng dịu dàng. Bố cô, người đàn ông luôn sửa mọi thứ bằng một chiếc tua vít cũ và sự kiên nhẫn đến lạ. Mỗi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm, từng câu chuyện nhỏ cũng hóa thành cổ tích. Nga từng nghĩ rằng cuộc đời này sẽ cứ thế trôi đi, bình yên và lặng lẽ.

Cho đến cái ngày trời rất lạnh…

Đó là một buổi sáng mùa đông, gió thốc vào khe cửa kêu gào như thú dữ. Cha mặc chiếc áo khoác dày, xoa tay lên đôi má cô rồi nói: “Con ở nhà ngoan, chiều cha về cha mua kẹo cho”. Giọng cha trầm và ấm như hơi thở tỏa ra giữa giá buốt. Bàn tay ông xoa nhẹ mái tóc cô. Cái vuốt ve quen thuộc mà cô đã lưu giữ suốt bao năm.

Nhưng chiều hôm đó… ông không về. Và rồi ngày hôm sau… cũng không. Mỗi ngày, Nga lại ra ngõ ngóng trông. Mỗi chiếc xe máy chạy ngang, cô đều ngước lên hy vọng. Nhưng bóng cha không trở về, không tiếng gọi quen thuộc. Không bàn tay xoa tóc và không có kẹo.

Cô chờ, như cây cối chờ một mùa mưa lỡ hẹn.

Rồi đến một ngày, mẹ bắt đầu nói rằng: “Cha đi làm xa, rồi cha sẽ về.” Nhưng càng nói, giọng mẹ càng nhỏ lại. Và đôi mắt mẹ không còn ánh lên hy vọng, chỉ còn lại sự câm lặng đầy ẩn khuất. Cuộc sống của hai mẹ con sau đó rẽ vào một con đường gập ghềnh. Mẹ đi làm thuê, làm mướn, từ quét chợ, rửa bát đến phụ hồ. Đôi tay mẹ từng mềm mại giờ chai sần, khô nứt. Nhưng mẹ chưa bao giờ oán trách. Thậm chí khi Nga hỏi: “Mẹ, cha có còn thương con không?”. Mẹ chỉ khẽ mỉm cười: “Cha con thương lắm. Nhưng đôi khi người lớn có những nỗi khổ… mà trẻ con không hiểu được.”

Một ngày nọ, khi Nga lên bảy, cô tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ và một người đàn bà lạ. Người phụ nữ kia ăn mặc sang trọng, nước hoa phảng phất, đôi mắt sắc lạnh như thể quen việc chà đạp người khác. Bà ta cười khẩy, đặt lên bàn một xấp tiền, giọng đều và tàn nhẫn: “Tôi là vợ hợp pháp của anh ấy. Chị nên biết vị trí của mình. Đừng bao giờ tìm đến nhà tôi. Anh ấy đã có cuộc sống mới.”

Mẹ Nga khi ấy không nói gì. Bà chỉ lặng lẽ nhìn người đàn bà, đôi môi mím chặt, mắt dại đi như sắp ngã. Cho đến khi người kia nhắc đến tên Nga, nói rằng “nên đưa con bé đi nơi khác, càng xa càng tốt”. Mẹ như bừng tỉnh. Bà đứng bật dậy. Giọng mẹ khi ấy không còn dịu dàng nữa, mà như tiếng rít của gió mùa đông: “Tránh xa con tôi, nếu không, đừng trách tôi”.

Người phụ nữ kia lùi lại một bước. Vẻ kiêu kỳ trong bà ta cũng chợt khựng lại. Bà ta bỏ đi, để lại trong căn nhà một khoảng trống nghẹn ngào. Và mẹ, người đàn bà yếu đuối suốt bao năm ấy, lần đầu tiên ngục ngã, bà ngồi thụp xuống ôm mặt khóc. Tiếng nức nở vụn vỡ của một người bị phản bội, bị bỏ rơi. Từ giây phút đó, giấc mơ có hình cha trong cô, đã bắt đầu thay màu.

***

Buổi sáng đầu tuần, trời trong vắt, gió nhẹ mơn man qua tán cây non còn đẫm sương. Nga đứng dưới chân tòa nhà cao tầng, ngẩng lên nhìn lớp kính bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời. Dưới lớp kính ấy, đâu đó, người đàn ông cô gọi là cha đang ngồi, uống một ngụm cà phê đầu ngày, ký vào những văn bản mà chỉ cần một nét mực có thể thay đổi cả số phận một người.

Thang máy đưa cô lên tầng cao nhất. Tiếng chuông mở cửa vang lên khẽ khàng như một nhịp thở nín lặng. Căn phòng làm việc của cô nằm ngay bên cạnh phòng giám đốc. Chỉ cách một lớp tường mỏng, cách một cánh cửa khép kín, cách một ký ức chưa từng được khép lại.

Bên trong, bàn làm việc vuông vức, giấy tờ xếp ngăn nắp, ánh sáng hắt từ cửa kính dài trải xuống nền gạch sáng bóng. Mùi gỗ mới và mực in hòa quyện thành một thứ không khí đặc trưng của những nơi làm việc chỉn chu và kỷ luật. Nga thở nhẹ, mở tập hồ sơ đầu tiên, bắt đầu nhịp sống mới. Bình thản như thể cô đến đây chỉ vì công việc. Nhưng thực ra, không ai biết: Mỗi bước đi của cô là một sự tính toán âm thầm. Một cuộc trở lại đã được ủ kín suốt hai mươi năm.

Những ngày sau đó trôi qua như một bản nhạc không lời. Mỗi sáng, cô đến sớm hơn mọi người. Mỗi tối, cô là người tắt đèn cuối cùng. Lịch trình dày đặc không khiến cô mỏi mệt. Ngược lại, nó khiến cô tập trung. Tập trung đến mức gần như quên cả những năm tháng đã đợi chờ một lời giải thích không bao giờ đến.

Dưới bàn tay cô, mọi thứ trở nên gọn ghẽ. Lịch họp được sắp xếp chỉn chu. Văn bản được rà soát tỉ mỉ. Các bản kế hoạch đầu tư, chiến lược mở rộng, đối chiếu sổ sách. Tất cả đều được Nga xử lý với sự tỉ mỉ đáng ngạc nhiên. Dần dần, những người trong công ty bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt khác. Không còn là một nhân viên mới cần chỉ dẫn, mà là một phần quan trọng trong bộ máy vận hành trơn tru kia.

Và rồi, người đàn ông trong căn phòng kế bên cũng bắt đầu chú ý. Không bằng lời, không bằng sự ân cần lộ liễu. Mà bằng những cái gật đầu khe khẽ, những lần giữ lại cô sau giờ họp để thảo luận thêm về chiến lược, hay chỉ đơn giản là một ánh nhìn dài hơn một nhịp.

Dẫu vậy, chưa một lần ông hỏi về quá khứ cô, cũng chưa một lần lặp lại ánh nhìn đầy hoài nghi năm xưa. Cô ở đó, âm thầm và lạnh lẽo như một con dao được mài bén dưới ánh nắng sớm. Một con dao chưa rút ra khỏi vỏ, nhưng đã chọn sẵn thời điểm để đâm sâu.

***

Thành phố vào mùa chớm đông mang một vẻ đẹp lạnh và trầm. Gió không còn đùa nghịch, mà thốc lên từng cơn, xuyên qua hàng cây trơ trụi, táp vào mặt người những cái tát không hình dạng. Mặt trời lên muộn, và lặn sớm. Bầu trời xám mờ như một lớp bụi thời gian phủ lên mọi thứ. Ngay cả lòng người.

Trong căn phòng làm việc nhỏ cạnh phòng giám đốc, Nga ngồi lặng im, mắt dán vào màn hình. Trên đó là một bảng dữ liệu nội bộ của công ty. Các giao dịch tài chính, hợp đồng ký kết, điều khoản phụ lục. Không ai để ý đến những con số này ngoài kế toán trưởng. Nhưng Nga đã học cách đọc chúng như cách người ta đọc một bản nhạc: từng nốt, từng quãng lặng, từng sai số lẩn khuất.

Trong lòng Nga, cơn giông đang hình thành, lặng lẽ. Không phải một cơn bão cuồng nộ, mà là kiểu giông ẩn mình sau bầu trời phẳng lặng. Thứ giông của những người đã quen sống trong nhẫn nhịn, nhưng không quên. Kế hoạch bắt đầu bằng những điều rất nhỏ. Từ những dòng email bị xóa, nhưng không hoàn toàn biến mất. Những khoản chi nhỏ lẻ, gom lại thành con số lớn bất thường.

Và rồi, như người lão ngư kiên nhẫn thả lưới, cô bắt đầu thu hoạch. Trong tay Nga giờ là một tập hồ sơ dày. Những chứng cứ không thể chối cãi. Tài liệu, bản sao, tin nhắn, bản ghi âm từ những cuộc họp mà ông tưởng đã kín. Những mảnh ghép nhỏ bé nhưng ăn khớp hoàn hảo, có thể khiến mọi thứ ông đang có đổ sụp chỉ trong một ngày.

Nhưng điều lạ lùng là… Nga không thấy hả hê. Không vui mừng, không nhẹ nhõm. Chỉ có một thứ gì đó rỗng lạnh len lỏi trong lồng ngực. Như thể càng đến gần đích, cô càng xa dần cảm xúc từng đẩy mình lên từ hận thù. Cô nhớ đến mẹ. Người đàn bà đã chịu đựng, không oán hận, không trả thù. Người từng ngồi thụp xuống giữa nhà khóc như một đứa trẻ. Nhưng sau đó vẫn gượng dậy, đi làm, nuôi cô khôn lớn. Mẹ đã từng mạnh mẽ, nhưng đến cuối đời chỉ còn là một bóng dáng gầy rạc, ngồi lặng bên cửa sổ, ánh mắt trống không như bị rút cạn cả sức sống.

Sự suy sụp của mẹ không ồn ào. Nó diễn ra chậm rãi, kiên nhẫn như thể nỗi đau muốn gặm nhấm bà từng chút một. Nga nhớ những buổi chiều bà ngồi rất lâu, tay mân mê chiếc khăn cũ, miệng cố nở nụ cười nhưng khóe mắt lại run lên. Không ai nghe bà than, nhưng ai cũng thấy bóng dáng người đàn bà ấy ngày một nhỏ lại, yếu đi như một ngọn đèn cháy dở. Rồi một sáng, mẹ không dậy nữa. Không tiếng gọi, không lời trăn trối, chỉ còn hơi ấm cuối cùng lặng lẽ trôi qua đôi bàn tay Nga đang nắm lấy. Cái mất mát ấy sâu đến mức nhiều năm sau nhớ lại, Nga vẫn cảm giác như một phần mình đã bị lấy đi vĩnh viễn.

***

Tin tức nổ ra vào một buổi sáng đầu tuần. Mới đầu chỉ là dòng tin nhỏ trên trang nội bộ, rồi lan nhanh như cháy rừng: một doanh nghiệp lớn bị điều tra sai phạm tài chính, một giám đốc quyền lực lộ loạt giao dịch mờ ám, bằng chứng từ một nguồn tin ẩn danh. Và ở trung tâm mọi thứ, là ông. Nga đọc tin, tim không run, không mừng, không sợ, chỉ lạnh lẽo, như thể linh hồn rời khỏi thể xác. Cô nhìn xuống phố từ tầng cao. Thành phố vẫn sống, vẫn hối hả. Nhưng đâu đó, một cánh cửa đã khép lại.

Ba ngày sau, ông bị triệu tập, không chống cự, không trốn chạy, chỉ lặng lẽ ngồi trong căn phòng trắng, như thể đã biết ngày này sẽ đến. Không ai hiểu một người vốn lạnh lùng, giỏi che đậy như ông ta lại đột ngột chịu thua như vậy. Chỉ có một người biết đó là Nga.

Trước khi bị dẫn đi, giữa đám đông hỗn loạn, ông quay đầu. Trong phút giây ngắn ngủi ấy, ánh mắt ông nhuốm một thứ cảm xúc lạ lùng. Ánh mắt đó khiến Nga khựng lại. Trái tim cô bỗng run lên, không phải sợ hãi, mà là nỗi day dứt lặng lẽ, bởi một tiếc nuối chưa từng được gọi tên. Có lẽ trong sâu thẳm Nga vẫn còn một đứa trẻ...muốn gọi tên cha sau nhiều năm cất giấu trong lòng. Trời bỗng đổ mưa xuống thành phố sau nhiều tuần hanh khô. Những hạt mưa đầu mùa rơi đều, dai dẳng, không dứt, như thể bầu trời cũng đang muốn rửa trôi một điều gì đó.

***

Không khí trong phòng thăm tù nhân mang một mùi ngai ngái của kim loại và thuốc tẩy. Ánh đèn tuýp trắng lạnh trên trần phản chiếu xuống gương mặt những người ngồi bên này của lớp kính. Những người tự do nhưng mang theo nhiều gánh nặng hơn cả những kẻ đang mặc áo tù nhân. Nga bước vào, từng bước như nện xuống lòng mình. Căn phòng rộng, nhưng sự im lặng khiến nó như thu nhỏ lại. Mỗi tiếng bước chân vang lên nghe rõ mồn một. Trước mặt cô, bên kia lớp kính dày là ông, người đàn ông mà suốt nửa đời, cô vừa đi tìm, vừa trốn tránh.

Không còn bộ vest đắt tiền, không còn quyền lực. Chỉ là một thân người hao gầy, ngồi lặng lẽ với chiếc áo tù nhân nhăn nhúm, đôi mắt trũng sâu, mái tóc bạc đi gần hết. Ông ngẩng đầu lên khi thấy cô bước vào. Trong đôi mắt ông lúc này không còn vẻ ngờ vực, không còn né tránh, như thể ông đã chờ rất lâu, rất lâu rồi để được nhìn thấy cô dưới ánh sáng thực sự, không qua kẽ mắt, không qua ký ức.

Rồi, ông đưa tay đặt lên mặt bàn, khẽ run. Cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng một nỗi mệt mỏi dằng dặc. Không phải sự mệt vì thể xác, mà vì một cuộc đời. Không có rào chắn nào ngăn được tiếng tim đập. Cuối cùng, ông khẽ cúi đầu. Giọng ông vang lên qua loa điện thoại đặt cạnh lớp kính. Khàn đục và thưa vắng, như bị cào mòn bởi thời gian.

“Cha… xin lỗi.”

Hai chữ rơi xuống mà nặng tựa đá mài lên da. Nga không đáp. Cô nhìn ông, ánh mắt không còn căm hờn, nhưng cũng chưa thể gọi là thứ tha. Cô đã nghe những lời ấy trong đầu mình hàng trăm lần. Khi là một cô bé chờ cha dưới mái hiên ướt sương, khi là một thiếu nữ ôm mẹ giữa cơn gió gào, khi là người phụ nữ bước vào văn phòng ông mà ông chẳng nhận ra. Nhưng khi chính miệng ông nói ra… cô vẫn thấy đau. Đau đến nghẹt thở.

Cô khẽ dựa lưng vào ghế, tay nắm lấy ống nghe mà không nói gì. Bên kia, ông vẫn nhìn cô, không rời. Ông kể, bằng giọng chậm và vỡ vụn, về cái ngày rời bỏ mẹ con cô. Về chuyện làm ăn thua lỗ, bị lừa, nợ nần chồng chất. Về một người đàn bà khác bước đến, đưa tay ra như một chiếc phao. Nhưng đổi lại là điều kiện ông không thể từ chối.

Ông không nói ông đúng, không tự bào chữa. Chỉ thừa nhận: “Cha đã hèn.” “Cha đã biết con là ai ngay từ ngày đầu con bước vào phòng họp ấy. Nhưng cha không dám nhận. Vì cha sợ… không xứng đáng.”

Nga ngồi đó, lặng thinh. Nghe ông ta nói như những nhát dao xuyên thẳng vào vết thương cũ đã đóng băng suốt hai mươi năm. Dù có mạnh mẽ đến đâu, dù đã gồng mình sống sót, thì Nga vẫn chỉ là một đứa trẻ, muốn được có được sự yêu thương trọn vẹn của gia đình. Nhưng những năm tháng qua đi thì không thể lấy lại. Nga quay mặt đi cố giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt vẫn lặng lẽ tràn ra, nóng hổi và đắng chát.

Nga hiểu rằng, có những lỗi lầm. Lời xin lỗi không thể chữa lành. Nga không trách cha mình nữa, nhưng cũng chưa thể tha thứ. Cô đứng dậy, nhìn ông lần cuối bằng đôi mắt đẫm nước nhưng không còn oán hận. Cô rời đi với trái tim chưa lành, nhưng đã được giải thoát. Đối với Nga, giờ đây oán hận không còn nổ tung như một tiếng sấm. Nó đã tan ra, lặng lẽ, như sương sớm khi mặt trời vừa nhô lên.

H.L

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ mặt - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 50 tháng 7/2026, trang 12.
Xem thêm
Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Má thương cảm đời Vũ như đời má. Chỉ là Vũ còn bé chưa ý thức được phận đời rơi rụng. Còn má, ngày đó tuổi đã lưng chừng, biết nghĩ, biết suy, biết yêu thương, biết đau khổ. Má chăm Vũ từng miếng ăn, giấc ngủ, từng cái váy thổ cẩm xòe, váy dài trắng như công chúa, không để thiếu thứ gì. Má nói để nhớ ngày xưa mình được dắt đi mua sắm thế nào, được yêu thương ra sao. Mà lạ kỳ càng cố nhớ lại thấy lòng mình càng trống rỗng. Sự đời đâu phải cứ muốn nhớ là nhớ, cứ muốn quên là quên được. Có những thứ muốn quên mà làm con người ta đau đáu hoài. Có những điều cố nhớ nhưng lại tít tắp mịt mù. Như má cố nhớ những yêu thương từ hồi mà được sinh ra đến khi lớn lên, nhưng lạ kỳ hình như yêu thương bốc khói. Cái còn lại là những đau khổ, những kiệt cùng của nhói buốt mà thỉnh thoảng vẫn quặn lên từng cơn co thắt. Trong lòng má. Cái đó đáng lẽ quên biệt xứ.
Xem thêm
Đêm trăng lúa – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Tôi là thằng bé lớn lên từ những đồng ruộng. Bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần về quê, đi trên con đường, ngắm những đồng lúa chín, lòng tôi lại dâng lên những kỷ niệm và quá khứ êm ái của làng quê mình. Giờ đây, cuộc sống cuốn đi, những no đói thường nhật, chẳng có lúc nào nghĩ về những năm tháng ấy nữa. Tôi đi đến các vùng quê, tuy đã đô thị hóa, khang trang hơn, đồng ruộng lui dần vào dĩ vãng, nhưng đây đó vẫn còn những cánh đồng lúa chín bát ngát hương thơm, những người nông dân được trang bị cơ giới hóa, tôi đã gặp họ. Nhưng câu chuyện qua đi, không còn nhớ nữa. Nhưng tôi chẳng thể nào quên, tôi đã cố chắp nối những ký ức nhỏ bé ấy thành một câu chuyện, hy vọng để mình không quên đi và cũng bày tỏ lòng biết ơn với cây lúa, hạt thóc, bát cơm đã nuôi nâng chúng ta thành hình hài bé nhỏ.
Xem thêm
Mưa Sài Gòn - Truyện ngắn Vũ Thanh Hoa
Nàng là phụ nữ, lại là phụ nữ đa cảm, những cử chỉ dịu dàng giản dị nho nhỏ của anh đủ sức trấn áp những nổi loạn, những mơ mộng dại dột lâu lâu lại nảy sinh trong cái đầu bé nhỏ, xinh xắn nhưng rắc rối của nàng. Chắc là anh đang vui và mãn nguyện. Họ đang trên đường đi mời bạn bè dự đám cưới mình.
Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm