TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Trần Thế Vinh

Chùm thơ Trần Thế Vinh

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-10-26 00:32:45
mail facebook google pos stwis
934 lượt xem

 

Ta gọi là Thu

 

Rưng rức nắng hè âm thầm đi

Nhớ về em phiền não rơi rụng

Theo nguyên lý thời gian vô ý

Lá vàng nhẹ tênh. Nét thanh tao.

 

Vậy đó, theo thói quen cố hữu

Ta tìm chốn cũ không còn ai

Đã rượu ngây ngất hương mùa say

Phiền não ư. Kìa mùa Thu hiển lộ.

 

Dính mắc sợi tình ... Gió heo may

Ta tán dương ta ngày se lạnh

Thèm chi hơi ấm vai gầy mềm

Sá gì tay nắm trong tay. Vuột mất

 

Chu kỳ gọi khi đến sẽ đến

Nắng mưa là chuyện của trời

Sương giăng lướt qua một hơi thở

An vị mỗi ai một phận đời...

 

Nền trời y vá. Ta gọi Thu

Cõi trần mãi thanh tân muôn thuở...

 

Nhà thơ Trần Thế Vinh

 

Quê ta hùng vĩ nên thơ

 

Về với Thất Sơn

Gặp núi huyền tích phương Nam biên thổ

Gặp cây trường thọ soi mình diễm lệ

Lá vờn nắng ươm mầm xanh đọt

Chùa chiền nghiệm ứng lời thiêng

Thạch đại đao hùng vĩ

Đây phía chủ quyền…

 

Gặp suối thâm trầm lặng sóng

So vai đá dựng ngang tàng

Lộ đất Tứ giác Long Xuyên xanh thẳm

Ba trăm năm thấm máu tiền nhân

Tạc kỳ đài lượn trên Cao đỉnh

Vĩnh Tế kinh

Vĩnh Tế…

Đào đấp hóa linh giang thông hai bờ Việt – Thổ

Biên niên cộng sinh huyết mạch trường tồn…(*)

 

Ở lại Tri Tôn

Chân đạp quẫy vùng. Núi vọng…

Suối giữ lòng hồ Soài Chék soi mặt nhau

Tình khúc bay cao

Cây đá ôm nhau thành chồng vợ

Đón tình theo nắng theo mưa

Những mắt lá người ta yêu xanh mùa.

Một ngày

Lánh phố chợ ồn ã…hẹn mùa trở lại

Lên đỉnh cao 614 mét…

Làm chim Phụng vờn mây thấp cao

Nhìn dải Ngọa Long…Rồng nằm thức đếm những vì sao

Chờ đất nứt mầm nụ tình hoan lạc

Ngậm lộc xuân thì gọi đá nở hoa…

 

Biết thơ đã hé ngọn bình minh

Cùng ở lại chốn sơn lâm huyền tích

Biết ngọn gió hùng vĩ đã hóa trăm năm

Đời sau vọng thức tứ thơ rộn lời

Đây miền biên viễn định yên

Dành riêng cho người trấn giữ Thất Sơn Nam !

Trại viết Tri Tôn, 8.2022.TTV

----------------------------

(*) Phỏng theo ý thơ Ma Joan

 

 

Ra biển ngắm gió chờ mưa

 

Biển và bầu trời âm u

Chiều ngày đang khóc

Mặt trời trốn mất huống chi em…

...

Mịt mờ những cột điện gió

Cô đơn trước biển rộng

Lặng lẽ quay

Lặng lẽ một mình theo mưa theo nắng

Gió quất ngọn ta & em trước vòng biển trắng

Ly cà phê chỏng chơ trong căn nhà Điện gió Hòa Bình  

Chiếc ghế trống kia còn đợi chúng mình. 

 

Mặc ngoài trời cứ gió

Mặc biển xa cứ mưa

Biển bốc hơi làn sương muối mặn

Trốn tìm chi. Ta lạc em trong khoảnh khắc

Sóng dập em chăng

Nhưng không em vẫn còn đó

Em thành cột mưa ngày như cây điện gió

Hòa vào giọt biển mặn chiều nay...

 

Một chiều Bạc Liêu u hoài

Hồi nhớ ngày ta chờ mưa ngắm gió…

 

 

Ký ức người lính so hàng chờ lệnh.

 

Lửa chiến tranh đã cháy

Biên cương phía Tây Nam gà khuya thức gáy

Thúc giục tuổi trẻ chúng tôi

Ai đã nói: Vào vườn hút hoa con bướm mang cánh đẹp

Người đi trong thành phố khoác áo màu

Len trong biên giới núi rừng người lính mặc áo xanh...

Ai đã nhắc…

Không lẽ nào mùa Thu ấy ra đi

Ba cũng giấu nỗi thường tình nên không chia tay Má

Chinh chiến trường kỳ má lắm đợi nhiều trông

Khi trẻ - và tình yêu của Ba cũng trẻ

Nghe nói trán thẳng, tóc xanh bên lưng có thép

Chứ ngọn lửa thường tình nào đã tắt ở buồng tim…

 

Những người lính so hàng chờ lệnh

Đất nước, dân tộc này giao cho

Đâu là sự thật về bản năng

Sự phản xạ trước làn ranh sống chết

Người lính, chứ không ai khác đã nhìn rõ mình 

Dù người chỉ huy hay chiến sĩ

Có thể sẽ chết khi lao về phía làn đạn kẻ thù

Khi cùng đồng đội vụt lên, xông tới…

Xông tới mãi rồi một ngày, họ biết

Có thể là ngày cuối cùng.

 

Họ đẹp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều

Giờ đây chính họ lại giật mình

Khi được thăng quân hàm lúc phục viên, xuất ngũ

Những người lính lẻ hàng

Có thể trong đó có những nhà văn, nhà thơ ưu tú

Những người làm nghệ thuật tương lai cho đất nước

Có thể có những giáo sư, bác sĩ mai này cứu lấy nhân sinh…

 

Ừ thôi ta về…theo chúng tôi tìm con đường cũ

Con đường anh đi lúc tuổi lá còn xanh

Mấy bước nữa thôi lối quê đã tới…

Má đợi…Anh về đến môi trầu móp mép

Quê ngóng…Chờ anh đến mặt sông bồi lở mấy khúc truân chuyên

Cửa mở…Chờ anh đến cột tầm vông mục vỡ

Ba thay mới bằng cốt sắt, bê tông

Đường nhà mình đã tráng nhựa thênh thang.

 

Chút nữa thôi…Sẽ về thành phố ngàn đóa đèn sao rực sáng

Như ánh trăng xưa sáng nhất trước hiên mình

Chị ta đã trăng già mòn đợi nguyên trinh

Cao dọi trên nhà cao tầng mỗi tối

Khi bình minh nở mặt

 

Lóe sáng sắc cầu vồng thủy chung.

TTV- chiều 23/7/2023.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm