TIN TỨC
  • Truyện
  • Chuyện lạ bên sông – Truyện ngắn của Hữu Tiến

Chuyện lạ bên sông – Truyện ngắn của Hữu Tiến

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-07-28 12:02:26
mail facebook google pos stwis
1510 lượt xem

Sáng nay người nhà nạn nhận đón tào Kính đến bến sông làm lễ gọi hồn, gọi vía và đuổi con “phi mẩt” khỏi bến sông Bó Nặm.

Tiếng thanh la phập phèng, phập phèng vang từ từ chân đồi lan dần ra bến sông. Đi đầu là thày tào Kính mặc trên mình chiếc áo dài quá gối thêu hình con ngựa, con rồng. Theo sau là hai người “Lủc slay” vừa đi vừa nhún nhảy theo tiếng thanh la phập phèng, phập phèng. Nối gót tào Kính là người nhà nạn nhân gánh trên vai đồ cúng tế. Lũ trẻ con bản Nà Hon chạy túa theo với tâm trạng vừa thích thú vừa tò mò. Một người đàn ông lặng lẽ bước cách đoàn người một đoạn khá xa. Người đó chính là Phạy.

Nhà văn Hữu Tiến ở Cao Bằng

Ra đến bến sông tào Kính dừng lại. Hai người học trò vỗ liên hồi, tiếng thanh la từng chùm vang rộn bến sông. Chờ cho tiếng thanh la ngớt hẳn tào Kính mới giơ ngang mặt cuốn sách chữ nho, tay vung bắt quyết, miệng lầm rầm xướng bài mo bí hiểm.

Bến sông Nặm Bó không rộng lắm nhưng lòng sông sâu và nước chảy xiết. Phương tiện cho người qua lại hai bên bờ sông duy nhất là chiếc mảng tre chở khoảng ba người một chuyến. Ngày dưng không sao gặp phải ngày chợ, người qua lại tăng lên, người chống mảng làm việc cật lực nhức cả hai cánh tay. Bến sông này không có người chuyên chống mảng. Hợp tác xã bản Nà Hon cắt cử cánh đàn ông mỗi ngày một người luân phiên nhau chống mảng tính công điểm. Ai trực buổi tối thì được cộng thêm một điểm.

Tối ấy đến phiên trực của Phạy.

Phạy đẩy cửa bước vào túp lều ven sông dành cho người chống mảng nghỉ ngơi. Trời tối om. Phạy xòe diêm châm đèn. Ngọn đèn Hoa Kỳ leo lét sáng. Phạy là chàng trai lực lưỡng. Lên rừng đắn gỗ, xuống sông bắt cá đố ai bằng Phạy. Phạy lầm lì, ít nói. Nhất là cái khoản tán gái thì Phạy lại càng kém. Đứng trước người con gái, lưỡi Phạy như cứng lại, nói chẳng nên lời.Thế nên Phạy lấy vợ muộn. Gần ba mươi tuổi nhờ mối lái Phạy mới cưới được vợ. Vợ Phạy tên là Niềm  kém chồng khoảng năm tuổi. Niềm lấy Phạy chẳng qua do bố mẹ bắt ép chứ trái tim cô không hề có chỗ cho Phạy. Theo tục lệ của cha ông đặt ra, đám cưới người Tày không có đêm tân hôn. Cưới xong nàng dâu không ở hẳn nhà chồng, cả năm mới đặt chân vào nhà chồng vài lần trong dịp lễ Tết hoặc bên chồng có việc như cấy cày, thu hái. Bà mẹ chồng phải cất chân đi đón nàng dâu hẳn hoi. Vì không yêu chồng nên từ ngày cưới đến nay đã ba mùa rẫy trôi qua mà cái lưng của cô chưa bao giờ đặt xuống cái giường dành hai vợ chồng. Nhà cô cách nhà chồng không xa, không gần. Đi bộ vào mùa đông vừa ấm người là đến. Nếu mùa hè cũng chỉ lau mồ hôi trán khoảng hai lần là tới nơi. Mỗi khi sang nhà chồng hễ mặt trời sắp xuống núi là cô tấp tểnh ra về. Thành thử lấy chồng vài năm mà cô vẫn là người con gái trinh nguyên. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Phạy mang tiếng có vợ nhưng chẳng biết thế nào là đàn bà con gái. Phạy ấm ức nhưng không biết làm thế nào để ngủ với vợ. Sáng nay mẹ Phạy đi đón nàng dâu về giúp cấy ruộng. Phạy thì đi chợ. Ra chợ gặp bạn bè ai cũng hỏi bao giờ mới có con. Phạy gãi tai nói là còn kế hoach. Chẳng ai tin lời Phạy. Họ nói thẳng là Phạy hỏng “súng” chứ kế hoạch cái đếch gì. Gần ba mưới tuổi rồi trì hoãn làm gì chuyện con cái. Phạy nghe như có ai xát ớt vào mũi. Cay không chịu được. Phạy hạ quyết tâm phải phủ bằng được lên người Niềm. Bằng mọi cách Phạy  bắt Niềm phải nằm dưới bụng mình.

Tan buổi chợ, Phạy không về nhà mà mật phục ở đoạn đường vắng để bắt Niềm. Phạy chui vào bụi cây ven đường nhẫn nại chờ mãi mà không thấy Niềm đi qua. Hay là cô ấy tối nay ở nhà mình. Lúc này mặt trời đã xuống núi tỏa ánh sáng hình dẻ quạt lên nền trời. Sắp hết ngày rồi. Đang định chui khỏi chỗ nấp thì mắt Phạy nhìn thấy Niềm đang đi tới. Niềm chân trần, quần xắn cao để lộ bắp chân trắn đến nhức mắt. Cơ hội đây rồi, Phạy nhảy khỏi bụi cây đứng chắn lối đi.

– Không đi nữa! Quay về nhà tôi ngay! Phạy nói như ra lệnh.

– Anh tránh đường để tôi về kẻo muộn!

– Không tránh! Cô là vợ tôi. Phải nghe tôi! Cằm Phạy bạnh ra răng nghiến kèn kẹt.

Lúc này Phạy khác nào con thú dữ. Niềm hốt hoảng đẩy mạnh Phạy rồi bỏ chạy. Nhanh tay Phạy túm lấy dải thắt lưng chàm của Niềm kéo giật lại. Niềm gần như ngã ngửa. Phạy vội đè Niềm ra giữa lối mòn. Niềm ra sức giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi vòng tay rắn chắc của Phạy. Trong khi Niềm đuối sức lả đi thì may thay phía bên kia khúc đường ngoặt vang lên tiếng mõ trâu lốc cốc cùng tiếng cười ríu ran của lũ trẻ trâu.

– Ém me thẩu mầư! Lũ nhóc này phá tao! Phạy chửi tục, nhổ bãi nước bọt và buông Niềm. Niềm vùng dậy chạy về phía lũ trẻ. Phạy nhìn theo thèm thuồng, tiếc rẻ. Cục yết hầu to gần con ốc sên núi chạy lên chạy xuống nơi cuống họng của Phạy.

Thoát khỏi cơn cuồng dâm của Phạy, Niềm không dám về nhà sợ Phạy đuổi theo bắt lại. Hai bàn chân đã đưa cô thẳng đến nhà Khòng.

Phạy thở hồng hộc như con hổ đói mất mồi ngon. Thôi hôm nay tao tha cho. Mày là vợ tao trước sau cũng chẳng thoát đâu. Phạy vội quay về nhà ăn cơm rồi còn phải đi trực bến sông.

Đang định mắc màn đi ngủ một giấc thì ngoài con đường mòn xuống bến sông bỗng có tiếng gọi ới ới vang lên. Tiếng gọi lẫn vào trong tiếng nước rì  rào ngoài sông:

– Anh Phạy ơi! Anh Phạy à! Anh ngủ chưa?

Ai vậy nhỉ? Nghe như tiếng thằng Khòng. Khòng là người không cùng bản Nà Hon với Phạy. Nhà Khòng cách nhà Phạy mấy quả đồi. Hai người tuy biết nhau nhưng không chơi với nhau vì tuổi tác chênh lệch. Khòng kém Phạy vài tuổi. Khòng có giọng hát lượn hay nhất vùng. Mỗi khi khòng cất giọng các cô gái bản đang ngồi ngồi dệt vải  ngẩn tò te tay quên cả đưa thoi. Niềm mê giọng hát của Khòng rồi đến mê người. Hai người đã về ở chung nhà nếu bố mẹ Niềm không chê nhà Khòng nghèo. Và cuối cùng cô đã bị bố mẹ ép làm vợ Phạy.

Tối nay chẳng biết có việc gì mà Khòng ra bến sông tìm mình vậy nhỉ? Phạy băn khoăn tự hỏi.

– Chưa ngủ đâu! Ai như Khòng phải không? Phạy lên tiếng.

– Đúng là Khòng rồi! Cho em lên lán chơi nhé!

– Xin mời! Phạy nói. Trong lòng đang bực bội vỉ không chiếm đoạt được Niềm, Phạy muốn ở một mình nhưng vì nể nang nên Phạy không nỡ từ chối.

Khòng đẩy cửa bước vào lán. Trong ánh đèn Hoa Kỳ leo lét Phạy nhìn thấy Khòng cắp nách một chai rượu.

– Anh có chén không? Vừa ghé một bên mông lên thành giường Khòng đã hỏi.

– Chén thì có! Uống rượu à? Phạy hỏi.

– Đứng rồi! anh em ta làm vài chén cho vui! Em cả ngày vun ngô mệt lử và anh cũng nên có chút rượu để mạnh gân cốt! Công việc chống mảng tốn nhiều sức lắm.

– Tớ có biết uống rượu đâu! Phạy nói.

– Làm thằng đàn ông miền núi mà không biết uống rượu kể cũng hơi xoàng đấy! Khòng cười.

– Chú nói nghe được đấy! Nào thì uống! Phạy nói.

– Có thế chứ! Thế mới là đàn ông chứ.

Thế là rượu được rót ra đầy hai chén. Hai người chạm chén rồi ngửa cổ làm một hơi gọn ghẽ. Sau vài lần nâng chén Phạy cảm thấy hơi nem chạy rần rần khắp cơ thể. Mặt Phạy nóng bừng, đỏ lựng như nhót chín. Và Phạy ngáp. Cơn buồn ngủ ập đến. Phạy chẳng nói chẳng rằng nằm lăn ra sạp nứa.

– Anh Phạy làm sao thế này? Khòng hỏi.

– Tớ say rồi. Tại cậu cứ ép mà. Phạy làu bàu.

Phạy say thật. Đợi cho Phạy thở đều đều, Khòng liền thò tay lục chiếc chìa khóa trong túi Phạy rồi rời cái lán và bước vội xuống bến sông.

– Niềm ơi! Em ở đâu? Khòng khẽ gọi.

– Đây! Em đây! Tiếng Niềm lẫn vào tiếng nước chảy rì rào.

– Chờ  lâu không? Khòng hỏi.

– Không đâu! Nhưng lo thì nhiều.

– Lo gì vậy?

– Chỉ sợ Phạy phát hiện thôi!

– Phát hiện sao được. Sau vài chén rượu giờ  ngủ say như chết. Nào ta đi thôi! Khòng nói thêm: – Cô bước lêm mảng đi! Nhớ ngồi cẩn thận nhé. Hai tay bám chắc thang mảng đấy.

Khòng cúi xuống mở khóa dây xích buộc mảng rồi khom người chống mạnh cây sào. Chiếc mảng lao chênh chếch cắt ngang dòng nước lao sang bên kia bờ sông.

Chiều tối nay Khòng và mẹ chuẩn bị ngồi vào mâm thì Niềm hớt hải chạy vào nhà nói không nên lời. Mẹ Khòng gặng hỏi mãi Niềm mới kể lại sự tình. Niềm không dám về nhà mình sợ Phạy tìm đến bắt lại thì khốn.

– Cháu phải rời khỏi nơi này thôi! Niềm nối.

– Đừng đi đâu cả! Cứ ở đây với bá! Mẹ của Khòng nói

– Không! Cháu phải đi thật xa nơi này. Niềm kiên quyết.

– Cháu đã định rồi. Bá không giữ nữa! Vậy cháu định bao giờ thì đi?

– Cháu đi luôn tối nay thôi! Nhờ anh  Khòng đưa em qua sông nhé! Niềm nói với Khòng.

– Bến sông có người trực mà !

– Biết rồi! Nhưng tối nay tay Phạy trực. Tự em đi khác nào chui vào miệng hổ.

– Sao biết được? Khòng hỏi.

– À! Sáng nay em đến giúp mẹ  Phạy cấy lúa nên biết được.

Nghĩ một lúc Khòng nói với Niềm:

– Anh sẽ có cách đưa em sang sông mà tay Phạy không thể biết. nhưng em phải ngồi vào mâm ăn bát cơm đã. Ăn no lo mới tới em ạ. Khòng bảo.

Tuy không còn bụng dạ nào để ăn, nhưng nghĩ chặng đường phía trước còn dài cần phải ăn cho có sức mà đi nên Niềm đành ngồi vào mâm. Lòng rối bời Niềm nhai cơm như nhai giẻ rách.

Xong bữa cơm hai người  vượt đèo đi theo lối mòn dẫn ra bến sông.

Chẳng mấy chốc mảng đã cập bến.

– Bây giờ em định đi đâu? Khòng hỏi.

– Em cũng không biết nữa! Niềm trả lời.

Câu nói của Niềm tự nhiên làm trái tim khòng nhói đau. Chiều nay Khòng dửng dưng trước việc Niềm suýt bị Phạy cướp đi đời con gái trắng trong vì trong lòng Khòng vẫn chưa hết giận. Khòng giận bố mẹ Niềm chê nhà mình nghèo rồi giận sang cả Niềm đã đồng ý làm vợ Phạy. Nhưng giờ phía trước Niềm là màn đêm  mịt mùng. Bỏ Niềm lúc này mình thật không xứng đáng là đàn ông. Từ trong tiềm thức tình yêu với Niềm bỗng ùa về tươi rói, thôi thúc Khòng phải hành động.

– Không đi đâu cả! Quay về nhà với anh. Nói rồi Khòng đột ngột nắm chặt tay Niềm như thể Niềm sẽ biến vào bóng đêm trong phút chốc.

– Ôi! Anh Khòng! Anh không ghét em chứ. Em là gái có chồng rồi mà! Niềm nói trong nước mắt.

– Anh đã để mất em một lần rồi! Lần này sẽ không tái diễn nữa. Khòng càng nắm chặt tay Niềm.

– Ối đau em! Niềm khẽ kêu.

– Anh xin lỗi! Vì anh xúc động quá mà! Thôi ta đi về thôi. Nói xong Khòng buông tay Niềm rồi cầm lấy cây sào chống mạnh. Chiếc mảng rẽ nước hướng sang bên kia bờ.

***

Bến sông Bó Nặm ngàn đời nay yên bình nhưng sau cái đêm Niềm vượt sông đi trốn khoảng chừng một tháng bỗng xảy ra huyện động trời. Chuyện xảy ra vào đúng phiên chợ. Sáng hôm ấy người đi chợ đông phải xếp hàng qua mảng. Đột nhiên có người phụ nữ gùi túi ngọn rau ngót rừng trên lưng tách đám đông thản nhiên lội xuống sông. Người đó vừa đi vừa cười hớn hở. Mọi người hô hoán gọi giật nhưng người phụ nữ vẫn không quay lại. Sáng hôm ấy đúng phiên trực của Phạy. Thấy vậy Phạy vội vàng lao xuống sông lôi nạn nhân lên bờ. Nạn nhân ngơ ngác như người mất hồn. Khá lâu sau nạn nhân mới trở lại trạng thái bình thường. Nạn nhân kể rằng có một người con gái mặc áo chàm rủ rê mời gọi. Thế là bà đi. Lúc ấy bà không ý thức được mình đang lội xuống dòng sông sâu mà thấy mình đang đi trên đường cái hai bên đường toàn hoa thơm, cỏ lạ. Người con gái đó hát lượn cho bà nghe, giọng véo von như chim hót.

Nghe nạn nhân kể lại ai cũng bảo rằng người con gái mặc áo chàm chính là con” phi mẩt”hiện hình. Chắc bến sông này có người con gái chết trôi. Hồn biến thành ma làm hại người dương thế. Nghe mọi người bàn tán tự nhiên Phạy nghĩ đến Niềm. Cái buổi chiều tối hôm Phạy đón đường định cưỡng hiếp Niềm thì Niềm mặc chiếc áo chàm mà. Tháng nay cả Phạy và nhà Niềm đôn đáo tìm khắp nơi mà không thấy bóng dáng Niềm đâu. Phải rồi. Tối hôm ấy Niềm không về nhà mà gieo mình xuống bến sông hồn biến thành con”phi mẩt” chuyên rủ rê người nhẹ vía đi theo. Phạy thầm khẳng định. Tuy nghĩ vậy nhưng Phạy không dám hé miệng với ai. Nói ra chẳng hóa ra mình là kẻ gián tiếp gây ra cái chết của Niềm à! Chẳng ai dại đi vạch áo cho người xem lưng ư?

Phập phèng, phập phèng, tiếng thanh la, não bạt từ sáng tới giờ  vẫn vang lên từng chùm không dứt. Thày tào Kính cùng hai đệ tử hết đi ngược rồi lại đi xuôi bến sông hành lễ. Cuối buổi lễ tào Kính tuốt gươm thiêng khỏi vỏ chém loạn vào không khí. Hai đệ tử theo sau chân nhún nhảy, người ngả nghiêng tay vỗ thanh la phập phèng, phập phèng từng chùm vang rộn. Kết thúc bài múa tào Kính vung kiếm chặt phăng cổ con chó con rồi sai người nhà nạn nhân lấy máu chó rưới lên ngọn cây bụi cỏ mọc ở bến sông. Tào Kính bảo con“ phi mẩt” rất sợ máu chó. Làm như vậy nó sẽ không dám trú ngụ bến sông này để gây ra cái chết cho những ai nhẹ vía nữa. Từ nay bến sông Nặm Bó sẽ bình yên như xưa.

Nghe tào Kính nói như thế trong lòng Phạy nhẹ được đôi phần. Tuy nhiên ám ảnh tội lỗi vẫn cứ đeo đẳng Phạy không dứt. Giá mà chiều tối hôm ấy mình không biến thành con thú thì Niềm đâu có kết thúc đời thê thảm thế này. Phạy không hề biết rằng ở nơi xa có cô gái đang hát những lời yêu tha thiết trên mảnh ruộng tam giác mạch nở đầy hoa cỏ.

     HỮU TIẾN/VANVN

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm