TIN TỨC
  • Thơ
  • Mưa ngâu lối cũ - Chùm thơ Bùi Trọng Hiển

Mưa ngâu lối cũ - Chùm thơ Bùi Trọng Hiển

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-15 17:50:07
mail facebook google pos stwis
3637 lượt xem

Đọc thơ Bùi Trọng Hiển, thấy thấp thoáng bóng dáng những “người thơ” của một thời xưa cũ: yêu hết lòng, nhớ thật nhiều, và viết như để giữ lại một ánh trăng không tắt trong đời.

Từ “Mưa Ngâu lối cũ” đến “Bản Sonata cho em”, những câu chữ đều ngân lên âm điệu của nỗi nhớ – nhẹ nhàng, sâu lắng và rất người.

 

MƯA NGÂU LỐI CŨ

 

Ngày xưa, không nhớ ngày nao

Trời xui em đến gặp tôi

Vội vàng…

một trận

… mưa rào

Để rồi…

hai đứa

… thành đôi.

 

Thời gian cứ thế dần trôi

Tình đầu đôi lứa ngu ngơ

Khi nắng đậm, khi mưa phai

Giận hờn lắm lúc… vu vơ.

 

Nàng yêu và thích làm thơ

Hỏi tôi: -“Tháng bảy, mùa Ngâu

Cớ sao trời lại mưa to

Để cho Ả Chức phải sầu…

 

- Phải chăng tình ái chia phôi

Mới là duyên đẹp thiên thâu

Còn hai ta phải kết đôi

Có khi thành chuyện khổ sầu? ”…

 

Mưa rơi

lối cũ…

năm nao

Bóng nàng nay đã xa xôi

Cõi xưa đỏ thắm rừng đào

U hoài…

thuở ấy…

chung đôi…

 

Nhà thơ Bùi Trọng Hiển

 

ĐƯA NGƯỜI QUA SÔNG

 

Tôi đưa người ấy sang sông

Thương con cá bống giữa dòng

Nước sâu không sóng vỗ thuyền

Cớ sao lòng luyến tiếc hoài

 

Chiều vàng hoang hoải cánh chim

Hỏi ai đã liệm cuộc tình

Nhớ chăng ước định ngày xưa

Của thời hai đứa yêu thương

 

Hái hoa đuổi bướm trên đồng

Tuổi thơ ta sống cho nhau

Mà giờ cố giấu niềm đau

Sầu ai nương náu cánh chuồn

 

Ví rằng dẫu muốn chung đôi

Cũng đành phải dối lòng thôi

Vì em còn mỗi mẹ già

Không đành phải gả người xa

 

Cuộc tình mình đã trải qua

Cho dù ngọc phá, vàng phai

Một lần đành phải mất nhau

Là tim rỉ máu một đời…

 

 

KHI ĐÊM V

 

Lòng như cánh chim lẻ loi giữa bầu trời

Nỉ non tiếng côn trùng gọi qua vực sâu

Đơn côi khi đêm về một mình ai

Trằn trọc trong từng canh u sầu

 

Ngậm ngùi tiếng đàn ai buông lơi

lúc nguyệt tà

Hồn rợn khi tay ngọc

lướt qua phím ngà

Vọng lại tiếng lá rơi

xào xạc

ngoài song thưa

Quạnh hiu theo bước chân ai về

trên lối xưa…

 

Lạnh lùng khi màn đêm buông xuống

Bâng khuâng khi ngày đến nắng lên

Chơi vơi trong từng hơi thở muộn

Run run tiếng hát ngân ưu phiền

 

Cô đơn cho lòng ai tịch liêu

Cô đơn cho tim ta trống trải đìu hiu

Cô đơn cho hồn ai đi hoang vạn nẻo đời

Cô đơn cho tình ta

mãi nhớ thương,

… người ơi !

 

 

CHỈ CÒN ĐÔI TA VỚI MỘT CON ĐƯỜNG

 

Chỉ còn hai ta với một con đường

Cùng sánh bước trong niềm vui hạnh phúc

Cùng hân hoan trong tình yêu rất thực

Và cuộc đời từ đấy rẽ sang trang

 

Mình cho nhau tình nghĩa quý hơn vàng

Với tất cả tấm lòng say đắm nhất

Yêu thương gởi những nụ hôn thường nhật

Không quên rằng luôn vẫn kính như tân

 

Tình cảm đôi mình đọng mãi mùa xuân

Dù bụi thời gian phủ mờ năm tháng

Thì gương yêu kia càng soi càng sáng

Có ánh dương hồng làm chứng tình ta

 

Dẫu hừng đông hay những buổi chiều tà

Dù đêm hạ hoặc ngày thu nhạt nắng

Vẫn nắm tay nhau đi trên đường vắng

Đến hết cuộc đời yêu quý chẳng thôi…

 

 

 CHIỀU TÍM BÊN ĐỜI

 

Chiều tím bên trời ngơ ngác

Say hương thơ thẩn một mình

Một ngày mộng giữa nhân sinh

Chợt thấy hồn ta đi lạc

 

Chiều đến bên đời trống vắng

Đêm về một cõi thâm sâu

Có chăng hai bấc đèn dầu

Của một thời ta im lặng

 

Tìm đến căn nhà màu tím

Bỗng dưng u uẩn không ngờ

Trải ra một cõi sầu mơ

Nghe trái tim ai chết lịm

 

Thầm tưởng niềm yêu xa ngái

Sao ta vẫn thấy vấn vương

Phải chăng tâm tưởng còn thương

Người cũ bao giờ trở lại?

 

Chiều tím màu son em kẻ

Nắng vừa chợt tắt sau đồi

Bóng chim cứ ngỡ cánh dơi

Bờ mộng vẳng lời giun dế

Bởi em đã trái câu thề…

 

 

BẢN SONATA CHO EM

 

Anh viết tặng em bản xô-nát Đêm

Bản xô-nát của ánh trăng huyền ảo

Sực nức hương bao kỳ hoa dị thảo

Hồn ta say phiêu dạt xứ sở nào

 

Anh viết tặng em bản xô-nát Yêu

Bản xô-nát chỉ hai ta mới hiểu

Những cung bậc của tình yêu kỳ diệu

Tựa hợp âm từ vũ trụ vọng về

 

Anh viết tặng em bản xô-nát Thơ

Bản xô-nát của tình ta lãng mạn

Đẹp lung linh như loài hoa Bỉ Ngạn

Cả ngàn năm mới rực nở một lần…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm