TIN TỨC

Những ngọn khói về trời – Nhắc nhau đừng quên những ngày gian khó

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
152 lượt xem

LÊ NGUYỆT MINH

Tập trường ca Những ngọn khói về trời của nhà thơ, nhà báo Bùi Phan Thảo mới ra mắt bạn đọc, như nhắc nhớ mỗi người từng đi qua và sống sót trước sự tàn khốc của đại dịch COVID-19 đừng quên những ngày khó khăn và hãy biết trân trọng mỗi phút giây bình yên mà mình đang có.

Những ngọn khói về trời là một tập trường ca mới ra mắt của nhà thơ Bùi Phan Thảo. Ngay từ đầu tập thơ, nhà thơ đã giãi bày cùng độc giả những khắc khoải sâu xa trong lòng anh khi viết lên rất nhiều câu thơ nặng gánh suy tư. “Hầu như mỗi người trong chúng ta, ai cũng có câu chuyện của riêng mình về Covid-19. Kể ra để sẻ chia hay giữ lại để thẩm thấu đều là lựa chọn của mỗi người. Nhưng nỗi đau, ký ức buồn thì vẫn vẹn nguyên, không dễ phôi phai. Để nhắc nhớ rằng: Không gì tốt đẹp hơn đời sống. Không gì quý giá như mạng sống. Hãy sống với nhau cho thật đúng nghĩa làm người”.

Tôi thích nhất mấy câu thơ này trong Những ngọn khói về trời:

Vượt lằn ranh tử sinh

người về trong hạnh phúc

cúi mình hôn hoa nở

trước hiên nhà

Bốn câu thơ thôi nhưng gói trong đấy bao nhiêu chiều kích không gian và thời gian. Trong khoảng mênh mông nhưng nén chặt đến thắt lòng ấy, là biết bao nhiêu cảm xúc khi thì nén lại, lúc thì òa vỡ, sinh mệnh con người giữa những ngày đại dịch như ngọn đèn treo trước gió. Sống trong sợ hãi, lo âu, nhìn và chứng kiến bao nhiêu cuộc chia ly, bao nhiêu sự ra đi, rồi mình sẽ còn hay ở? Để rồi, nếu bạn may mắn được “trở về” bình an giữa can qua ấy, mới biết mái hiên nhà mình, hoa nở đẹp đến thế nào, bình yên và thiêng liêng thế nào. Khoảnh khắc ấy chính là khoảnh khắc của sự vĩnh cửu, của những vượt thoát qua bao nhiêu khổ đau để trở về.

Để viết được câu thơ ấy, hẳn đã có nhiều bài thơ lột tả sâu sắc nỗi nhớ, niềm đau không chỉ của nhà thơ mà của nhân sinh ngoài kia. Họ - với biết bao nhiêu phận đời, biết bao nhiêu công việc, biết bao nhiêu trở trăn, đã cùng nhau gồng lên với một Sài Gòn những ngày đại dịch đầy khắc khoải, không thể quên.

Anh Bùi Phan Thảo là một nhà báo, công tác nhiều năm tại báo Người lao động, một tờ báo lớn với ăm ắp tin bài, thời sự. Và trong nhà báo ấy, luôn có trái tim ấm áp, đầy thấu cảm của một nhà thơ. Ngoài công việc xử lý tin bài mỗi ngày, giữa giai đoạn Sài Gòn gồng mình lên vì đại dịch Covid-19, anh Bùi Phan Thảo còn dành rất nhiều nỗi niềm, tâm tư, như một sự “cúi xuống thật gần” nỗi đau của những nạn nhân ra đi vì Covid-19. Nhiều khi nhà báo ấy lại ngồi thần người ra vì những con số tử sinh, những ca dương tính vì Covid, từ vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn, trăm ngàn… cứ chất chồng như không dừng lại. Một nhà báo lúc ấy, thầm lặng nhưng miệt mài với công việc làm báo online tại nhà, đứng trên tầng cao nhìn xuống phố phường vắng lặng bóng dáng người đi trong bao ngày đại dịch. Và những câu thơ cũng ra đời từ những ngày như vậy.


Nhà thơ, nhà báo Bùi Phan Thảo. Anh là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, với bút lực dồi dào, ăm ắp suy tư trước đời sống... được thể hiện qua từng trang viết.

Trường ca Những ngọn khói về trời, được anh viết từ khi dịch mới chớm ở Sài Gòn cho tới khi dịch lên đỉnh điểm và khi dịch giãn dần, qua đi. Những bài thơ như sự nối tiếp qua nhiều giai đoạn của một thành phố lớn. Từ ngấp nghé âu lo, tới hồi hộp, nặng nề và sự trở về trong hồi sinh. Những cung bậc cảm xúc, yêu thương ấy được nhà thơ Bùi Phan Thảo khắc họa sâu sắc trong từng câu thơ:

Bán giấc mơ giàu sang cho người đời

tôi mơ gì cho mình ngoài giấc ngủ vùi

đôi chân rã rời đôi tay trơ ngón khô cong

ôm tôi vào nỗi nhớ quê đồng khô cỏ cháy

lũ ngập nhà trổ nóc mà kêu

hay như:

Tôi là một người bán vé số

Chắp tay cầu đại dịch qua đi

(Đêm trước ngày phong tỏa)

Rồi tới bài Nhân loại bàng hoàng, Bùi Phan Thảo như mở rộng trái tim mình hơn, sự thấu cảm như bay xa ra cả những vùng trời đâu chỉ trong đất nước mình:

Đến tháng 3-2020, SARS-CAOv-2 thành đại dịch toàn cầu

cả những đảo ngoài khơi xa trên Thái Bình Dương, Đại Tây Dương cũng không thoát khỏi bầy virus corona

những bệnh viện khắp nơi quá tải

những con số tử vong đầy lên mỗi ngày

(Nhân loại bàng hoàng)

Và rồi lại trở về với Sài Gòn, như muốn dang rộng vòng tay nhỏ bé của mình mà ôm lấy cả một thành phố phồn hoa đang cơn đau bệnh:

Sài Gòn đau trời đất cũng đau

những chùm ca bệnh dồn vào hẻm nhỏ

khăn tang trắng từ đầu con phố

nước mắt vòng quanh ra đến bờ kinh

(Sài Gòn một phần thân thể)

Giờ ngồi đọc lại thơ Bùi Phan Thảo, như một máy chiếu sắc nét từng ngõ phố, từng phận người chưa thể nguôi ngoai về một thành phố từng gánh thương đau vì dịch bệnh. Chúng ta, hẳn vẫn còn thảng thốt. Hai năm hoành hành của Covid-19 với những khốc liệt đến bàng hoàng.

Nhưng dù thế sự sống vẫn tiếp diễn, trong lụi tàn luôn có hồi sinh như một sự luân chuyển tất yếu của vạn vật, nhân sinh. Khổ đau hay mất mát, chỉ để ta trân trọng hơn từng phút giây được sống, để biết mình vẫn còn có một gia đình hay một công việc để đi về, dẫu có mất mát trước đó, thì hồi sinh vẫn luôn ở đây, đón chờ bạn.

Hoa đã nở vàng trên phố

trong gió tin vui đưa về

lá vẫn xanh

đời lại điểm danh

điểm mặt

không ai không điều gì có thể lãng quên

(Hồi sinh)

Bạn gọi Những ngọn khói về trời là gì? Là một tập thơ? Hay trường ca dằng dặc tâm tư? Với tôi, đó không chỉ là thơ, mà còn là một bộ phim quay chậm, mà ở đó, tác giả không phải là diễn viên, cũng không phải là đạo diễn, anh chính là một camera chân thật nhất, âm thầm nhưng không vắng bóng trên bất kể một biến chuyển, đổi thay nào trong suốt hai năm đại dịch ở Sài Gòn.

Nguồn: https://duyendangvietnam.net.vn/

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lê Văn Nghĩa trong cõi nhớ Sài Gòn
Hai cuốn truyện trào phúng về điệp viên Không Không Thấy – một nhân vật hấp dẫn của Lê Văn Nghĩa – vừa rời bàn biên tập để đưa tới nhà in. Một luận văn thạc sĩ nghiên cứu về tác phẩm của anh cũng đang triển khai. Vậy mà Lê Văn Nghĩa không chờ được, đã vội ra đi…
Xem thêm
Đọc Đường đến Cây cô đơn
“Cây nào đứng thẳng cũng đều là Cây cô đơn”.
Xem thêm
Sài Gòn ơi! Đau đáu một nỗi niềm
Rất nhiều “mĩ từ” dành cho Sài Gòn trong những ngày nơi đây trở thành tâm dịch Covid-19: “Sài Gòn đau”, “Sài Gòn bệnh”… riêng tôi lại cảm nhận một nỗi niềm lo lắng không yên, bởi nơi đó tôi có nhiều người thân thương ruột thịt, nhiều bạn bè và cả những người tôi không quen nhưng cảm nhận về sự thân thiện và cởi mở của “người Sài Gòn” đã khiến lòng mình đau đáu… Sáng nay, vẫn những con số, hôm qua và những ngày trước vẫn những con số, những hình ảnh, những khu phố giăng dây… Em tôi nói, em đã phải đi xét nghiệm đến mấy lần mỗi khi nơi em ở có người nhiễm bệnh Covid-19. Bất chợt bắt gặp bài thơ “Gửi Sài Gòn” của nhà thơ Từ Kế Tường, tôi như bắt gặp sự đồng cảm, nỗi niềm.
Xem thêm
Ðạo thơ hay dụng điển?
Lâu nay, “đạo” văn “đạo” thơ vẫn là một câu chuyện dài bất tận không có hồi kết. Những câu hỏi luôn được đặt ra là: Thế nào là “đạo” (văn, thơ)? Ðâu là giới hạn của việc sử dụng sáng tạo những thành quả của ng
Xem thêm
Văn chương: Ðạo và không đạo?
Những bức tường như số phận chúng ta, bài thơ sáng tác năm 2019 của Thanh Thảo (Viết và Đọc mùa Đông 2020), với lời đề từ bằng câu thơ của Nguyễn Thụy Kha Nhìn tường nhà chúng ta từng ở lở lói. Buồn lạ. Thi sĩ cảm hứng từ câu thơ của người khác, tạo ra một không khí những bức tường hữu hình và vô hình của đời mình, riêng mình. Bức tường thời gian, và giới hạn…
Xem thêm
Nhà thơ và thi hứng sáng tạo
Nói đến thơ ca, người đọc nghĩ ngay đến tư tưởng tiềm ẩn, thi pháp vừa trực giác,
Xem thêm
Huệ Triệu và Đoản khúc trao mùa
Huệ Triệu qua tập thơ này mới mẻ và góc cạnh hơn; mềm mại, nữ tính mà mạnh mẽ và sâu lắng
Xem thêm
Trương Nam Hương - câu thơ trong trẻo nỗi buồn
Nhiều lần tôi có ý định viết về anh, nhưng một phần vì chưa đọc anh đầy đủ, phần nữa là anh em quen biết đã lâu, để viết về nhau không dễ.
Xem thêm
Nhà văn Sơn Tùng: “Ðạo là gốc của văn”
Nhà văn Sơn Tùng sinh ra trong một gia đình có truyền thống nho học và cách mạng.
Xem thêm
Những quả thơ của Ngọc Lê Ninh
Sở dĩ tôi đặt tên bài viết là Những quả thơ của Ngọc Lê Ninh, vì tôi và nhiều người thích bài Quả thơ
Xem thêm
Lê Quang Trang và những trang viết về lý luận phê bình
Sau khi học xong khoa Văn đại học Tổng hợp Hà Nội và dự một lớp viết văn do nhà văn Nguyên Hồng làm Giám đốc, Lê Quang Trang và các bạn cùng đi vượt Trường Sơn vào chiến khu Nam bộ, công tác ở Ban tuyên huấn Trung ương cục Miền Nam. Ấy thế mà đã qua 50 năm...
Xem thêm
Nhà thơ Tôn Nữ Thu Thủy: Giữ lại một ngày ta như lá
Cốt cách đằm thắm của một người phụ nữ Huế thể hiện trong thơ Tôn Nữ Thu Thủy chủ yếu tập trung vào sự chan hòa với thiên nhiên.
Xem thêm
Người lạc giữa “vòng tròn số phận”
Mỗi câu thơ viết ra là để tự ru mình, ru người. Nhưng suy cho cùng cũng là một cách mượn lời ru… để thức.
Xem thêm
Có một nguồn thi hứng về văn hóa Óc Eo trong thơ Đồng bằng Sông Cửu Long
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – 1. Văn hóa Óc Eo là di sản văn hóa vô giá góp phần minh chứng cho quá trình khai phá, mở mang, phát triển vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) có từ ngàn xưa. Nó chứa đựng những giá trị lớn cả về vật chất lẫn tinh thần trong đời sống của dân tộc Việt Nam nói chung và cư dân ở ĐBSCL nói riêng. Vì thế, từ sau năm 1975 đến nay đã có nhiều cuộc Hội thảo khoa học, nhiều công trình khảo cứu về nền văn hóa rực rỡ này, để trên cơ sở đó làm rõ những điều bí mật bị chìm lấp qua hàng ngàn năm lịch sử; đồng thời, góp phần khẳng định, tôn vinh và gìn giữ những gì cao quý mà các bậc tiền nhân đã làm nên. Trong bối cảnh đó, nhiều nhà thơ ở ĐBSCL, nhất là những nhà thơ ở An Giang đã có những vần thơ xúc động giãi bày tâm tình và tự hào về cái đẹp của văn hóa Óc Eo còn lưu giữ được nơi đây.
Xem thêm
Tình khúc phương Nam - Một bài thơ gợi nhiều cảm xúc
TÌNH KHÚC PHƯƠNG NAM – MỘT BÀI THƠ GỢI NHIỀU CẢM XÚCNhư là có duyên với nhà thơ Vũ Thanh Hoa vậy, trong số nhiều bài thơ của nhiều nhà thơ gửi dự thi trên trang vanchuongthanhphohochiminh.vn, tôi dừng lại ở bài thơ “Tình khúc phương Nam” của chị. Có phải vì tứ thơ? Có phải vì hình tượng thơ?
Xem thêm
Vũ Hồng ngân lên Đoản khúc số 8
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Mấy năm trước, nhà văn Vũ Hồng ra mắt tập thơ với tựa đề mang ý tưởng rất lạ và thú vị, dễ gây sự tò mò cho bạn đọc: Đoản khúc số 8. Lại còn chọn khổ tập thơ 19x19cm, khá ngộ nghĩnh. Suy cho cùng đây thường là cái tạng của người nghệ sĩ đa tài khi đặt tựa dù là truyện ngắn hay thơ. Bởi “Nghệ thuật là không lặp lại chính mình và không lặp lại của người khác”. Ai đó đã từng nói như thế.
Xem thêm
Từ một khúc đồng dao
Kao Sơn viết Khúc đồng dao lấm láp năm 1976, trong gần một tháng tham gia trại viết của Hội Văn nghệ Hà Nam Ninh.
Xem thêm
Bài thơ “Một nửa bông hồng”... và những trăn trở nhân sinh
Một nửa bông hồng mắc ở dây thép gaitàn tích chiến tranh để lại
Xem thêm
Câu chữ vời vợi thanh âm
“Búp bê áo rách”, tựa truyện ngắn này của nhà thơ, nhà báo Bùi Phan Thảo khơi gợi tôi cảm giác tò mò lạ lạ, một bàng bạc buồn bảng lảng trắng mây bay.
Xem thêm
Phạm Trung Tín và đường chân trời
Người ta thường nói “Thơ là người” với nhà thơ Phạm Trung Tín thì đúng vậy.
Xem thêm