TIN TỨC
  • Thơ
  • Năm canh mẹ thức để ru đời mình – Chùm thơ Trúc Linh Lan

Năm canh mẹ thức để ru đời mình – Chùm thơ Trúc Linh Lan

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-08-16 09:00:09
mail facebook google pos stwis
1855 lượt xem

TRÚC LINH LAN


Kẻ mộng du nghèo khó


Tôi đọc từng trang viết bạn bè
Rất chậm…rất chậm….
Theo từng ngã rẽ của câu thơ
Gỡ từng lớp nghĩa của ngôn từ
Đi theo bước đi của cảm xúc
Cảm xúc của chủ thể,
Cảm xúc của chính tôi lang thang theo từng con chữ.
Nghe trái tim họ đau
Thấy giọt nước mắt lặng lẽ họ giấu trong lòng
Nghe cả tiếng thở dài trong đêm trắng

@
Tôi đọc,
Nâng niu trân trọng những trang viết đẹp
Tìm sợi tơ xâu những ký ức 
Ngọt ngào,
Đắng cay,
Đa đoan,
Bất hạnh.
Cả những tiếng cười hạnh phúc qua nhiều gương mặt rất đời…

@
Tôi như một kẻ mộng du nghèo khó
Ngậm ngải
Đi trong khu vườn đấy gió và lá rơi
tìm trầm

 

Khi tôi không còn là tôi nữa
đó là lúc tôi bắt đầu,
trang viết.
của mình.
Trang viết
bằng trái tim!

 

Phiên bản mưa tháng Mười
 

Phiên bản mưa tháng Mười
Giọt dài, giọt vắn… Gõ dồn dập vào ô cửa kính
Gã đàn ông gầy gò bới rác mãi ước mơ
Nên không biết mình đang ướt sũng,
Một bửa cơm no, 
Bên đống lon bia, chai, lọ…
Và mưa cứ thế giọt vắn, giọt dài…
Những cành cây chào thua người đàn ông khốn khổ.

Một chiếc xe hơi vút qua
Vọng lại tiếng cười tự mãn
Bỏ lại những tia nước bắn vào người qua đường,
Lấm lem và nhớp nháp.

 

Phiên bản mưa tháng mười
Giọt cười, giọt khóc, giọt bi ai!
Số phận nào sóng sánh những niềm vui,
Số phận nào trầm tích bao nỗi buồn
Phiên bản mưa tháng mười
Ký lên bức tranh đời những gam màu
Tối,
Sáng!

Chung cư những ngày mưa dầm

 

Những ký âm tháng Chín

 

Người đàn bà đã cũ

Trong trái tim người đàn ông bội bạc

Lâm râm thời gian trên màu tóc

Đa đoan cuộc đời trên mắt xưa

Đứng ngẩn ngơ trước bức tranh cổ

Nhiều thế kỷ đi qua

Người đàn bà trong bức tranh vẫn đẹp

Vẫn quyến rũ

Với nụ cười bí hiểm

Làm say đắm lòng người.

Chỉ là màu sắc

Trên khung lụa

Người đàn bà trong tranh chẳng ai quên.

Người đàn bà tràn trề hạnh phúc?

 

Chi giấu mình ở một góc khuất

Mơ về một tình yêu rất thực

Không còn,

Chị.

Người đàn bà đã cũ.

Trong trái tim người đàn ông bội bạc.

Cúi nhặt…

Rơi…

Rơi…

Trên từng dòng kẻ ký âm đời mình.
 


 

Năm canh mẹ thức để ru đời mình

 

Mẹ tần tảo, mẹ gian truân
Một đời mưa nắng lưng chừng sắc hương
Cánh cò chịu khó chịu thương
Hai vai nặng gánh nhân thường đục-trong

Một thân bèo bọt xuôi dòng
Mùa hoa tím ngát nỗi lòng mù khơi
Nhớ thương cây cải về trời
Câu ca dao cũ bao lời… đắng cay.

Chưa lần nhận miếng trầu say,
Pháo hồng áo cưới – rủi may sang đò
Tình nồng còn ủ lớp tro
Bếp chưa bén lửa… đâu ngờ mưa rơi!

Những khuya câu hát ru hời
Trăng buồn rụng xuống bời bời nhân duyên
In trong bóng nước vẹn nguyên
Đèn soi bóng ngả một miền chênh chao

Kiếp hường nhan lắm lao đao
Luồn kim se chỉ nghẹn ngào tâm tư
À ơi… ngọn gió “mùa thu…”
Năm canh mẹ thức để ru đời mình

 


Đánh chuyền

 

Thời gian đánh chuyền trên đôi tay gầy guộc

Trái bóng tung lên,

Những tháng năm xòe ra,

 mất.

 còn,

 rơi rụng….

 

Nhớ thương gom vào nắng,

Những hoa phượng nở bừng gọi hạ

Thửa ruộng khát gió hát gọi bầu trời

Những đứa trẻ lơ lửng trên mây

Dệt ước mơ không bao giờ níu được

Thả cánh phù du rơi qua vùng tâm bão

Thanh xuân ơi! Nở rực rở góc đời.

 

Nhớ thương gom vào mưa,

Từng sợi bay về ướt đẫm yêu thương

Tóc em rối từ chiều ta lở hẹn

Bông chong chóng xoay tròn từ đó chẳng còn nhau

Chiếc đũa nhiệm màu

Cuộc chơi chuyền tuổi nhỏ còn đâu

Và thời gian cứ rơi xuống mặt đời hối hả.

 

Từng lượt bóng tung lên,

Tháng năm đi qua,

Ai vẫn đợi?

Cổng tình xưa đã khóa.

Ta đi ngang đổ nát nỗi buồn.

Thời gian đánh chuyền,

Năm tháng

Đã tàn phai.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm