TIN TỨC
  • Thơ
  • Nguyễn Thánh Ngã – Chùm thơ dự thi

Nguyễn Thánh Ngã – Chùm thơ dự thi

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-08-31 11:44:10
mail facebook google pos stwis
2246 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)

 

NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trên sông Sài Gòn gió hát

 

Những ngày sóng

Nước duềnh lên thương nhớ

Bến ghe thuyền tấp nập trăm năm

 

Có mảnh đất nào sông nước âm vang

Như đất phương Nam chằng chịt ghe thuyền

Ghe chẳng thể nào quên

Nhịp chèo châu thổ

Thuyền chẳng thể nào quên đoàn quân Nam bộ

Cần Giờ - Soài Rạp

Bến Nghé - Sài Gòn...

 

Nước chảy về đâu sông cũng hóa tâm hồn

Dù "Nhà Bè nước chảy chia hai"...(*)

Vẫn xóm Củi, xóm Chiếu, xóm Dầu

Giờ thành phố nhân hai

Vẫn Bình Đông, Bạch Đằng, Nhà Rồng thao thức

 

Những tòa nhà in nghiêng bên bờ Thủ Thiêm, Thủ Đức

Như người mẹ dang tay ôm thành phố vào lòng

Ơi những cánh chim đậu trên dòng Cát Lái

Thả mình bay theo ngọn gió mênh mông

Nhúng tiếng hót vào bình minh rực rỡ

Vỗ cánh huyền cầm lồng lộng trời Nam...

 

Lịch sử đắp bồi

Mở cõi nghĩa nhân

Sài Gòn sông ngân

Sài Gòn gió hát

 

Đã bước qua những tháng năm bão táp

Đã vươn mình đi khắp năm châu

Đây con sông như người mẹ dãi dầu

Lọc ô nhiễm cho lòng sông trong sạch

Kinh rạch tuổi thơ ngõ ngách reo cười

 

Những má Năm, má Bảy, má Mười

Gió phồn hoa thổi, áo người hào hoa

Nhưng còn

               mặt nước trong ta

Vẫn nghiêng chiều tím

                trổ hoa lục bình...

 

(*) ca dao

 

 

Chạnh niềm trăng lên

 

Đất - người mở cõi trăm năm

Mảnh trăng liềm, đã hóa rằm phương Nam

Nét rồng cuồn cuộn thâm tâm

Cho nhân nghĩa quyện khúc trầm phù sa

 

Kể từ mặt nước nở hoa

Ghe thuyền quần tụ đờn ca lẫy lừng

Thấm lòng tứ chiếng rưng rưng

Thương hồ một gánh trĩu từng đôi vai

 

Địa linh nuôi nấng anh tài

Tinh hoa một ánh trăng cài mái hiên

Mẹ sinh phẩm hạnh người hiền

Cha sinh hào phóng chơn truyền sắt son

 

Vầng trăng từ độ Sài Gòn

Đã mang viễn xứ trong hồn lưu dân

Đi là sao vược sông Ngân

Về là cồn bãi mộ phần lách lau

 

Dầu ai trộn lẫn vàng thau

Tình người Nam bộ trầu cau rỡ ràng

Phương Nam giọt nắng thì vàng

Giọt mưa văn vắt ngang tàng mà rơi...

 

Sáu câu vọng cổ trùng khơi

Một ghe nhan sắc vẽ người cổ kim

Hóa ra trong sắc đờn kìm

Mái chèo hào kiệt chạnh niềm trăng lên!

 

 

Nghe giọng miền Nam trên sông Hằng

 

Em trắng muốt giữa sông Hằng xanh thẳm

Giọng miền Nam nước Việt của ta ơi!

Em viễn xứ mà hồn không ly xứ

Kinh Hindu táng xác những phận người

 

Khăn che mặt nhớ khăn rằn quấn cổ

Thuyền ghe trôi, sông đứng lại thầm thì

Con sáo sổ lồng, ngón nguyệt cầm thao thức

Âm Tây Đô lãnh lót giữa Delhi (*)

 

Phim cô dâu có làm em thôi khóc?

Gió bên chồng có xào xạc niềm riêng?

Nắng cà - ri có làm em chạnh nhớ?

Ngọn rau đồng, niêu khô quẹt nằm nghiêng...

 

Đem chín nhánh sông Rồng sang xứ Ấn

Cánh cò bay thẳng tắp Mũi Cà Mau

Đỉnh đền tháp ánh trăng rằm đền tháp

Nghiêng về đâu cho Hy Mã bạc đầu (**)

 

Dầu chẳng phải người quen mà đất lạ

Anh là đám mây mang gương mặt Đồng bằng

Đổ mưa xuống cho hoa thơm trái ngọt

Gót hành hương em tắm nước sông Hằng...

 

                (*) Thủ đô New Delhi

                (**) Hy Mã Lạp Sơn

 

 

Những mùa sen hương ngát

 

Theo ghe Tết

Trôi về bờ bến lạ

Thành phố bên sông rạng rỡ môi cười

 

Nắng tháng Giêng như rót mật cho đời

Ta uống chén rượu mừng giữa mùa xuân đất nước

Bánh dày thơm hạt gạo đồng bằng

Bánh chưng vuông nhớ giấc mộng Lang Liêu

Đất nước trải dài cong dải lụa trời Nam

Lời mẹ ru trên tao nôi kinh rạch

Chằng chịt bàn cờ cổ tích Tiên Ông

 

Nơi ghe thuyền, chợ nổi trên sông

Mua bán hồn nhiên đổi trao sản vật

Đọt bầu trái bí thảo thơm

 

Nước có lúc trả gươm,

Thuyền ghe có lúc cặm sào treo bẹo

Nối khế ước Lạc Long vào huyết mạch tâm hồn

 

Phương Nam lấy nhân nghĩa làm giang sơn

Lấy ân tình cắm sâu gốc rễ

Cánh chim đại bàng trả vàng ăn khế

Mười tám thôn vườn trầu thẳng tắp lưng cau

Chợ Lớn - Khổng Trang giấy đỏ phố Tàu

Dinh Thống Nhất nước non Bắc Nam đoàn tụ

 

Nhớ Bến Nhà Rồng lưu bước chân lữ thứ

Thương người anh hùng Rừng Sác, Củ Chi

Chúa có Nhà thờ Đức Bà, Phật có Quốc Tự từ bi

Nơi nào cũng Suối Tiên, cũng lời thơ Bến Dược

 

Đất nước ở tận cùng đất nước

Nhân dân ở cùng tận nhân dân

Người tài đức, kẻ hiếu trung đã làm nên kiệt tác

Dẫu xa quê mà hồn không lưu lạc

Bởi Sài Gòn có vị giác phong nhiêu

Thành phố bao dung, làng xã sớm chiều

Nông thôn mới thỏa lòng dân ước nguyện

 

Cháu con đồng hành cùng sách đèn lấy tri thức soi đường phát triển

Đọc câu thơ chuyển ngữ bùn đen

Cho sen nở những mùa sen hương ngát

Giữa cù lao tiềm ẩn Cửu Long giang...

 

 

Thủ Đức ngày mưa

 

Luênh loang phố

Ngày nghiêng vai "cá sấu hoa cà"(*)

Thủ Đức vàng như câu thơ chợt úa

 

Hẻm mù tạt

Ngõ gầy hai hàng gạch vữa

Nắng xuyên khung, nắng tựa vách lầu

Lá bàng thâm cong cớn gần nhau

Đôi chiếc vẫn xa nhau chốc lát

 

Thi thoảng gió khua lên xào xạc

Húng hiếng mắt mèo, líu ríu lũ sẻ nâu

 

Bến sông kia

Đường thủy bến sông

Thành phố theo chồng, bỏ cơn mưa ốm nghén

Tiếng đàn thùng len lén

Kiêu sa...

 

Thủ Đức trong ta

Tình yêu trong ta

Phố trầm buồn như màu gác trọ

Gió gợn hồn lên nhơ nhớ

Mắt em...

 

Ta lặng đứng cho cơn mưa khóa cổng

Không khóa được cánh hoa nghiêng rào

Thì thôi vậy,

Dưới mưa thưa lướt thướt

Có mùa thu ướt tóc đứng bên thềm....
 

(*) tên của dãy phố nuôi cá sấu

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm