TIN TỨC
  • Thơ
  • Phía không nhau - Chùm thơ Nguyễn Trọng Hòa

Phía không nhau - Chùm thơ Nguyễn Trọng Hòa

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-08 10:35:01
mail facebook google pos stwis
721 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Nguyễn Trọng Hòa sinh năm 1955 tại làng Ninh Hiệp, xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Thành phố Hà Nội. Anh từng học tập và làm việc tại Bungaria; tham gia quân đội từ năm 1979 đến năm 1983. Từ năm 1992 đến năm 2015 làm việc tại xí nghiệp khai thác dầu khí, liên doanh Vietsovpetro.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Hòa, Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) - nay là Thành phố Hồ Chí Minh. Anh đã xuất bản 2 tập thơ: "Tiếng lòng 1” - Nxb Hội Nhà văn, năm 2021 và “Tiếng lòng 2”, gồm 100 bài thơ lục bát - Nxb Hội Nhà văn, năm 2023.

Nhà thơ Lê Huy Mậu từng nhận xét: “Thơ lục bát Nguyễn Trọng Hòa, về cơ bản là thơ lục bát truyền thống. Đề tài chủ yếu là viết về quê hương, đất nước; là tình yêu, tình bạn; là các trạng thái tình cảm trước thiên nhiên, trước cái đẹp trong tự nhiên và trong xã hội”. Điểm vài câu thơ lục bát giàu hình ảnh, hình tượng ám ảnh người yêu thơ: “Trăng cười vỡ ánh tan ra/ Rồi gom lại một gương Nga không mờ/ Có chàng thi sĩ ngu ngơ/ Vớt trăng đem thả vào thơ của mình” (Đêm trăng) và “Phía không em phía không anh/ Chỉ vì kiêu hãnh mà thành hoang sơ/ Tôi ngồi chiết xuất vần thơ/ Mượn câu lục bát nối bờ không nhau” (Phía không nhau).

Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trọng Hòa, do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.

 

Nhà thơ Nguyễn Trọng Hòa

 

NẾU…

 

Nếu tôi là một nụ cười

Tôi xin hiến tặng những người khổ đau

Nếu tôi có phép nhiệm màu

Thì tôi hóa đá những câu thề nguyền

Nếu tôi là sự bình yên

Thì tôi làm tặng những miền bão dông

Nếu tôi là một dòng sông

Thì tôi tưới mát những đồng hạn khô

Nếu tôi là một bài thơ

Bài thơ đừng có hư vô như mình!

 

 

NỤ HÔN

 

Mỗi lần khi bước vào ca

Chia tay với vợ, tôi xa đất liền

Lần này tôi đã suýt quên

Hôn vợ một cái. Vợ liền nhắc ngay

Nụ hôn thôi, diệu kỳ thay!

Lòng lâng lâng bước như bay ra giàn*

Dù cho gian khổ vô vàn

Cứ nhớ tới vợ lại càng hăng say

Cầm búa thêm chắc đôi tay

Vần thơ Lục Bát cũng say với lòng

Nhìn paken rực lửa hồng

Ngỡ đôi mắt vợ dõi trông đợi chờ

Chắp hồn cho những vần thơ

Để dòng Lục Bát bao giờ cũng hay

Cầm bài thơ mới trên tay

Tôi khoe với vợ: Thơ này tặng em

 

Bài thơ dầu mỡ lấm lem

Hôn tôi một nụ, vợ khen…tôi cười
 

  • Ghi chú: Giàn khoan

 

ĐÊM TRĂNG


Chị Hằng thả bóng xuống sông
Nghiêng nghiêng dáng ngọc bềnh bồng áng son
Cá trông ngỡ quả bóng tròn
Nhao nhao đuổi bắt lon ton vui đùa
Ngư thuyền một mái nhẹ khua
Tung chài chụp bóng trăng vừa mới sa
Trăng cười vỡ ánh tan ra
Rồi gom lại một gương Nga không mờ
Có chàng thi sĩ ngu ngơ
Vớt trăng đem thả vào thơ của mình

 

 

PHÍA KHÔNG NHAU

 

Từ ngày hai đứa xa nhau

vườn xuân lá héo quả sầu rụng rơi

 Đường tình vắng bước chân người

Long đong ngọn gió cõng lời cỏ may

 

Phía anh một uống một say

Li rượu đắng đót thơ gầy xanh xao

Chát chua pha lẫn ngọt ngào

Dáng em khói thuốc bay vào hư không

 

Phía em bóng lẻ cô phòng

Tóc xanh biếng chải má hồng biếng tươi

Dằn lòng cố nở nụ cười

Tình chưa dứt nghĩa chưa vơi sao đành

 

Phía không em phía không anh

Chỉ vì kiêu hãnh mà thành hoang sơ

Tôi ngồi chiết xuất vần thơ

Mượn câu lục bát nối bờ không nhau.

 

 

ÁNH MẮT NGƯỜI CHƠ RO

 

Sao anh không về thăm quê em Đất Đỏ

Đã hẹn rồi sao cứ để em mong

Hoa Lekima trắng tình xứ sở

Đất đỏ miền Đông như gái chưa chồng

 

Con sáo buồn sáo chẳng sang sông

Sông Ray bồn chồn bóng anh hoài niệm

Chiến khu Minh Đạm gian nan kháng chiến

Khúc “Nhạc rừng” thắp sáng những niềm vui

 

Đất Đỏ mùa này nắng đang độ sinh sôi

Lúa con gái đang thì rạo rực

Hơi thở đồng xanh căng tròn bầu ngực

Giấc mơ tháng Năm rưng rức mùa vàng

 

Hè đã sang mà xuân vẫn dùng dằng

Hoa đợi anh về nên hoa vẫn nụ

Mắt buồn nhớ anh ngôi sao không ngủ

Mắt người Chơ Ro – em gái Chơ Ro

 

Về đây anh nhiều lắm những ý thơ

Vẫn thai nghén chờ vần anh gieo hạt

Lễ hội Sayangva lung linh tiếng nhạc

Ánh mắt Chơ Ro là thứ rượu anh cần
 

                              NGUYỄN TRỌNG HÒA

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm