TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam (Chùm 3)

Thơ chào mừng Ngày Thơ Việt Nam (Chùm 3)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-03 10:45:01
mail facebook google pos stwis
1996 lượt xem

Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số Tân Niên (Thứ Năm 2/2/2023) có tới 30 trang dành cho Thơ nhân Ngày Thơ Việt Nam Xuân Quý Mão. Trang web Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin được lần lượt giới thiệu các chùm thơ từ số đặc biệt này. Sau đây là Chùm thứ 3 trong số 66 bài thơ của 66 tác giả được chọn đăng.

NGUYỄN ÁNH HUỲNH

Khoảng mơ mộng
 

Về ngồi trong yên ả

yên ả đến lãng quên số thứ tự của ngày 

khi lũ bướm trắng cuối vườn xoáy lên cơn lốc màu bụi phấn

mới nhớ ra đất vừa sang tay

cũng chẳng biết gọi tên gì 

 

Trắng giăng mấy tầng mây

trắng trải mấy đồi gai

nơi bướm đến

chắc gì chân người được đến 

thử làm phép nhân chia

khoảng mơ mộng - tiền bao nhiêu thì mua được ?

 

Bầy phấn rập rờn vẽ thêm diện tích

xóa hết những cột chắn be rào

lặng trước lênh láng chiều nghe bướm bảo 

-qua hết thảy mọi khu vườn

sẽ tới chiêm bao!

 

HUỆ TRIỆU

Thưa mẹ
 

Tháng Ba

Con viết lời thưa Mẹ

Mẹ sinh con

Trời ấm một ngày

Tim tím hoa xoan

Bời bời gạo đỏ

Cải sắc vàng như nắng rắc bên sông

 

Mang mang gió một thời thiếu nữ

Miếng trầu người

Cay đắng, ngọt thơm

Nghe Mẹ dặn biết mình vụng dại

Trời sinh đêm để ngày giấu yếu mềm

 

Con đi về phương Nam gắt nắng

Trập trùng nơi Mẹ sinh con

Tim tím hoa xoan

Bời bời gạo đỏ

Cải vàng hoa để lại dấu người

 

Con ngơ ngác cuộc đời dâu bể

Trời tháng Ba sao nhiều thế bão giông

Mẹ thương con nửa đời chưa hết nhọc

Cho con mơ đêm giấc Mẹ ấm nồng

 

Ơi ới tháng Ba

Gió vọng về thao thiết

Chắp tay quỳ

Con lạy Mẹ

              rưng rưng…

 

TRẦN MAI HƯỜNG

Những ô nhớ đầu năm

Những ô nhớ đầu năm kẻ vào thơ em
lênh loang nỗi mình không cắt nghĩa
mắt cười thấp thoáng mưa rơi

Vẫn biết buồn đang dỗ dành vui
vẫn biết không ai muốn khai bút khi lòng ắp gió
nhưng em- đàn - bà - vẫn - thế
xót thơ mình cứ lấp lánh đau...

Mồng một tết
xuân đang ngọt mùa
bao non mởn rút lòng cỏ biếc

Em gửi ô nhớ màu xanh tặng bình minh
em gửi ô nhớ màu lửa tặng hoàng hôn
hóa vàng nỗi buồn có thật...

 

VÕ MIÊN TRƯỜNG      

Xuân xa nhớ

Xuân vàng mật
chảy tràn tay
nổi nênh từng giọt nhớ gầy tin nhau
ở đây ngày cũng chiêm bao
nắng khuya chưa kịp thắp màu, đêm vơi

Ngày lên đếm tuổi xuân rơi
đếm thời gian ngược thương lời thốt thưa
quê nhà vọng tiếng thơ đưa
tự bao đời mẹ muối dưa đẫm tình

Ngày nguyên đán tiết thanh minh
mưa nguồn chớp bể thắp bình minh lên
quê nhà góc nhớ mông mênh
con chuồn chuồn ớt ngủ quên hiên chiều

Gói tình trong chiếc khăn phiêu
cả mùa xuân nhớ nắng thêu mắt người
mùa vui mùa nối tiếng cười
bên ni bên nớ xuân ngời ngời thương

Đốt đồng bếp mẹ khói vương
nỗi niềm cố quận tha hương bộn bề
giờ thèm ngụp lặn sông quê
muốn về ăn vạ chái hè mẹ thôi…

 

TRẦN THỊ KHÁNH HỘI

Bất ngờ anh
 

Tưởng rằng mãi xa

nhạt nhòa mông lung sương khói

kỷ niệm đêm nao hồ Tây

xô em những đợt sóng ngầm

ngỡ trôi ngược về suối nguồn tươi trẻ

lâng lâng sóng tình

 

Tưởng rằng mãi yên

gió phóng khoáng thanh xuân nơi ấy

nắng cứ vàng ươm phương ấy

biển ưu tư gọi trăng trôi hoài trôi mãi

núi vẫn chập chùng nơi ghềnh thác ấy

anh như mây bay qua những cõi miền nào?

 

Anh như mây giăng mải miết bao mùa

mười năm mưa nguồn chớp bể

chợt một ngày cuối thu dịu dàng

đem những giọt mưa đêm

cùng tháng ngày tưởng nhạt nhòa dĩ vãng

xao động góc vườn xưa thinh lặng hoang vu…

 

TRIỆU KIM LOAN

Khát vọng xanh
 

Khát vọng xanh em giấu dưới cọ mềm
đồi đá sỏi nghiêng em- ngày trổ biếc
con sóng ngược vẫn cuộn trào điều ước
phía đôi bờ bồi lở chỉ mình em

Một mình em- heo may còn ngoảnh lại
phút giao mùa mây trắng hững hờ nhau
ngửa bàn tay em hứng từng giọt nắng
hoa cỏ trong vườn vẫn biếc- em đau…

Nửa trăng tròn phía nghiêng đêm em khuyết
ký tự xanh- những ký tự không lời
em khát vọng- em nồng nàn mật ngữ
xanh nồng nàn xanh vời vợi em trôi…

 

XUÂN TRƯỜNG

Rượu xuân
 

Thường xuân khi rượu một mình

cạn ly độc thoại thình lình vu vơ

kỳ hồ lang bạt một thơ

xanh rêu ký ức bất ngờ lòng tôi

quê hương giờ đã xa rồi

phủi chân đất khách tôi ngồi đếm xưa

chợt thèm mấy tiếng gà trưa

mênh mông thương nhớ cho vừa ca dao

câu thơ bước thấp bước cao

cho nay bằng phẳng ngõ vào hoàng hôn

đo lòng nhiều dại ít khôn

bao nhiêu được mất trắng hồn áo cơm

thôi thì ta cạn thiệt hơn

thôi không trách móc dỗi hờn ta xưa

một mình một rượu một trưa

một phương Nam mặc rất vừa áo xuân.

 

BÙI PHAN THẢO

Như nắng mai này
 

Nhắm mắt lại

tôi nghe ký ức mở ra

 

Không có tiếng kẽo kẹt của cánh cửa ăn mòn thời gian

chỉ đám cỏ bên đường hân hoan chào tôi trở về

nơi này mê cung

tôi và cỏ đều không có tuổi

 

Tôi mở mắt ra

em xõa tóc trên cánh đồng đầy gió

mùa xuân về rồi ư

em chờ tôi từ xuân xưa qua những mùa nhan sắc

chúng ta bay trên những tầng mây

đem giấc mơ tặng những đời thanh sạch

như nắng mai này

 

Dưới nắng mai này

bầy ngựa tung vó xõa bờm về phía núi xa

tôi ở lại với tuổi thơ dịu ngọt nắng rải mật ngoài sân

chờ mẹ về quà quê chân sáo

 

Nhắm mắt lại

tôi nghe lúa lên đòng ngậm sữa

bầy chim nhóng cổ mùa thơm

 

Và khi tôi mở mắt ra

căn phòng sáng lòa

bóng em đã khuất…

 

PHẠM TRUNG TÍN

Thêm tuổi

Tuổi mình thấu hiểu mình hơn

chân như đã ngại đường trơn dốc cầu

đắn đo lắm những nông - sâu

băn khoăn cả nỗi lo âu đời thường

địa cầu mờ nắng đục sương

chênh chao thế cuộc - khôn lường thế nhân

giả chân giá trị xoay vần

mông lung hóa giải nợ nần trả vay

dặn lòng quên những đắng cay

bàng quan thua - được, dở - hay, khóc - cười

mình thương thân lại thương người

vòng tay dang rộng - mắt tươi ánh nhìn.

 

NGUYỄN HẢI THẢO 

Giấc mơ xuân

 

Rồi giao thừa cũng êm ắng trôi qua

anh đã quen với một Sài Gòn không tiếng pháo 

một mình lang thang trên những con đường nhỏ 

ngập ngừng trước cổng ngôi chùa quen thuộc 

đông đúc người lễ Phật và đến cầu phúc cầu an

thơm lừng mùi khói nhang...

 

Lặng lẽ trở về căn nhà trống

tra chìa vào ổ khóa lạnh hơi đồng 

bật ti vi xem chương trình mừng xuân mới 

cho đến khi mệt mỏi thiếp đi

trong giấc mơ 

anh thấy mình an phúc khoác vai em 

đi trong chiều tình yêu ngọn gió xuân ve vuốt

và ghé qua quán cà phê quen thuộc 

hạnh nhiên hát theo ca khúc "Ly rượu mừng"...

 

Nhưng giấc mơ cũng chỉ là... giấc mơ 

anh thức dậy trong tiếng nhạc ồn ào nhà hàng xóm vang vọng 

"Xuân đã đến rồi... gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời"...

em có hóa thân hoa mai, hoa cúc...

nở trong tim anh 

sáng mùng một 

và thầm chúc nhau câu 

"Happy New Year"...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm