TIN TỨC
  • Truyện
  • Bố và bố bồ - Truyện ngắn Lê Viết Đương

Bố và bố bồ - Truyện ngắn Lê Viết Đương

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-01-05 00:45:04
mail facebook google pos stwis
2641 lượt xem

Lão Thêm Béo ngồi bắt chân chữ ngũ, tựa lưng vào chiếc sa lông  gỗ khắc trạm trổ rồng bay phượng múa, mắt lim dim nhìn làn khói thuốc cuộn tròn nối đuôi nhau bay lơ lửng giữa trần nhà

Hắn chép miệng:

  • Thế mới là đời chứ!

Mà đời thật. Bởi, hắn sinh ra trong một nhà nghèo nhất xã. Hắn là con út, nhỡ kế hoạch nên đặt tên là Thêm, người còi cọc nên dân làng thường gọi là Thêm Còi. Thế mà giờ đây hẵn giàu sang phú quý, quyền cao chức trọng, suốt ngày tiệc tùng, lễ lạt, ăn “mâm cơm” toàn đặc sản. Người hắn béo cân “ móc hàm” cũng phải tầm 80 kg nên dân làng gọi đùa hắn là Thêm Béo. Hắn lại sống trong ngôi biệt thự hàng trăm tỉ, khang trang rộng rãi, bồ trẻ đẹp non tơ mơn mởn,… Hắn lim dim mắt, chìm trong miên man sung sướng thì có tiếng chuông reo.

  • Có khách rồi, lại có lộc!

Hai phút sau có tiếng gõ cửa. Cánh cửa từ từ mở ra. Diễm Loan, bồ của hắn trong bộ váy mỏng tang, xuyên thấu, má hồng môi đỏ chót bước vào.

  • Chào anh, mấy ngày không gặp nhớ quá!

Diễm Loan nói rồi vội sà vào lòng lão Thêm mà hôn lấy hôn để.

  • Anh cũng nhớ em quá!

Hắn ghì riết Diễm Loan vào lòng và cũng hôn lấy hôn để. Hai bàn tay quờ quạng khắp da thịt. Hắn nhắm nghiền mắt lại mê man ngây ngất. Một lát sau hắn mở mắt chiêm ngưỡng người đẹp rồi nở một nụ cười:

  • Thế mới là đời chứ!

Đột nhiên, Diễm Loan vỗ nhẹ vào vai hắn rồi đưa ánh mắt đong đưa trìu mến, nhẹ giọng:

  • Này anh, hôm nay em đến cầu cứu anh một việc. Sáng nay bác sĩ bênh viện Việt Đức đã hội chẩn và quyết định thứ 2 mổ não cho bố em thì mới cứu được cụ. Họ bảo phải kí cam kết và nộp tiền trước
  • Bao nhiêu?- Hắn hỏi
  • 100 triệu ạ
  • Ô! Cứu một mạng người thì 100 triệu là chuyện nhỏ.

Nói xong hắn đứng dậy mở két cầm ra một lốc tiền 50000 đồng.

  • Đây 100 triệu. Nếu thiếu gọi điện cho anh. Thứ hai anh sẽ hoãn cuộc họp, có mặt tại viện với em.

Diễm Loan mắt tròn xoe, long lanh, sung sướng:

  • Ôi, em cảm động quá anh ơi! Em cám ơn anh!
  • Có gì đâu, bây giờ em là trên hết.
  • Việc nước là trên hết chứ!
  • Không! Đúng lời thề là vậy. Nhưng người thông minh là người biết “ tùy cơ ứng biến” để giải quyết các tình huống xảy ra.

Diễm Loan cười nịnh thối:

  • Đúng tầm lãnh đạo có khác. Anh rất thông minh.

Rồi đặt nhẹ một cái hôn, hít một hơi thật dài lên má bị thịt của lão Thêm rồi chào tạm biệt.

Trên đường về vừa chạy xe Diễm Loan vừa cười tủm tỉm: “ Ba thằng đàn ông máu gái dại thật, mình chỉ đi nhẹ nhàng khúc dạo đầu thôi là đã xì ra 100 triệu nhẹ như lông hồng.”

Còn Thêm Béo hai chân duỗi dài, lưng tựa sa lông, mắt lim dim nhìn lên trần chép miệng:

  • Cái con Diễm Loan này “cao thủ” thật, đóng kịch giỏi hơn nghệ sĩ. Trong bối cảnh nước sôi lửa bỏng vẫn ân ái say sưa, làm mình nửa say nửa tỉnh rút ra 100 triệu như không. Mà 100 triệu cũng chả có nghĩa lí gì so với biệt thự 20 tỉ mình mua cho nó.

Hắn tự an ủi:

  • Thôi tiếc làm gì. “Của thiên trả địa” thôi mà. Các cụ ngày xưa nói đúng thật:

Văn chương chữ nghĩa bề bề

Thần lờ ám ảnh thì mê mẩn hồn!

Hắn đang suy nghĩ thì có diện thoại:

- Alo, anh cả à, em đây.

- Chú về ngay! Bố chạy đuổi trâu ăn lúa, ngã đập đầu vào máng nước thủy lợi, bị chấn thương sọ não, đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh, e là không qua khỏi. Chú phải về gấp, anh em cùng lo.

Hắn thở dài. Đúng là “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí”. Cấp cứu bố bồ chưa xong lại cấp cứu bố đẻ bị tai nạn!

Hắn bàn với  anh cả:

- Bố là bố chung của năm anh em. Tất cả đều phải có trách nhiệm đóng góp chữa chạy cho bố. Người nào có thì góp, không có thì bán gà bán lợn hoặc vay mượn. Riêng em xin góp 10 triệu. Hiện giờ em đang bận nhiều việc chưa về được. Em sẽ về sau.

Anh cả nghe vậy liền nổi khủng quát một hồi như súng liên thanh nhả đạn. Vốn là người thẳng tính, nóng nảy như Trương Phi nên anh quát to tưởng như điện thoại sắp vỡ tung:

- Chú tưởng 10 triệu là to. Anh em chúng tôi không cần 10 triệu của chú. Chú không về mặc chú. Anh em chúng tôi sẵn sang bán nhà mà cứu bố. Chúng tôi sẵn sàng dựng túp lều ở tạm. Bốn anh em chúng tôi chưa ai qua nổi lớp 5, chỉ có mình chú gầy gò ốm yếu, sợ sau này không lao động chân tay được nên bố mẹ mới chịu khó chịu khổ cày thuê cuốc mướn, chạy ăn từng bữa để nuôi chú ăn học cho có cái chữ, về sau kiếm được công việc nhẹ nhàng. Bây giờ chú giàu sang, có chức có quyền chú lại đối xử với bố như vậy à? Chú không về cũng được!

Nói xong, anh cả cúp máy.

Mọi người trong nhà theo dõi từng hơi thở của cụ rồi bỗng khóc òa lên một loạt. Anh cả chạy vào ôm chầm lấy bố, nước mắt dàn dụa

- Bố ơi!- Anh nấc lên từng hồi.

Sáng sớm nghe tin cụ mất, làng trên xóm dưới kéo đến. Biết cụ nghèo mà tốt bụng, bà con cần gì là cụ hết lòng giúp đỡ nên người thì góp gạo, người thì góp tiền để lo đám. Nào hội phụ nữ, hội người cao tuổi, Đoàn thanh niên mỗi người một tay cùng giúp gia đình lo cho cụ trọn vẹn, chu đáo.

Anh cả chạy đi tìm thầy cúng xem ngày mai tang. Thầy bảo phải mai táng trong ngày, trước khi mặt trời lặn. Những ngày sau đều là ngày xấu, bất lợi cho con cháu làm ăn.

3 giờ rưỡi chiều, một đám tang dài hàng cây số, bà con tiễn cụ về với tiên tổ. Thế mới biết quê nghèo nhưng rất giàu nhân nghĩa, sâu đậm tình làng nghĩa xóm.

Đúng 8 giờ sáng thứ hai, lão Thêm Béo có mặt tại bệnh viện. Hai người đứng ngoài phòng mổ hồi hộp, lo lắng. Đến hơn 12 giờ, kíp mổ xong. Bác sĩ báo tin mổ: an toàn. Cả hai mừng rỡ miệng cười sung sướng.

Diễm Loan nhìn Thêm nhỏ nhẹ:

- Mổ xong rồi, bây giờ phải truyền đạm, bồi dưỡng hồi sức cho cụ. Tốn kém. Em lo lắm.

- Em đừng lo. Có anh.

Nói xong hắn mở cặp đưa cho Diễm Loan một tập tiền rồi bảo:

- Anh về để chuẩn bị về quê thăm cụ.

Bất ngờ và cảm động, Loan nói:

- Ôi! Anh yêu ơi. Anh chu đáo quá. Em cảm ơn anh nhiều.

Mãi đến hôm sau, hắn mới đánh xe về thì trời đã sẩm tối. Chiếc siêu xe hàng chục tỉ màu đen bóng nhoáng dưới ánh đèn càng thêm lộng lẫy. Hắn xuống xe, bước lên thềm, bỗng hắn lạnh người khi nhìn thấy sau làn hương khói bay lên trần nhà từ bát nhang là di ảnh của bố. Hắn khóc òa lên, bước vào, thắp hương cho bố rồi lẩm bẩm:

- Con về rồi không gặp bố. Con hối hận lắm. Bố tha tội cho con.

Rồi hắn nhìn chằm chằm vào ảnh bố. Đầu tóc bạc trắng, mắt sâu hoắm. Hắn có cảm giác ánh mắt của bố đang bắn vào hắn những tia oán trách giận dữ. Hắn run người. Nhìn khuôn mặt bố xương xẩu, hai gò má nhô cao, hai má hõm sâu nhăn nheo khắc khổ cả một đời tần tảo nuôi con ăn học, hắn đau đớn xót xa, không dám nhìn lâu. Hắn cầm 1 nắm hương rồi hỏi chị Cả nơi bố nằm.

Hắn lủi thùi một mình ra nghĩa trang. Con đường quen thuộc mà ngày xưa hắn thường đi chăn trâu cắt cỏ. Đến nơi, thấy mộ bố đã được phủ đầy vòng hoa phúng viếng, hắn thắp hương rồi khấn vái:

- Bố ơi, con đã về rồi đây. Con không được gặp bố trước lúc bố ra đi. Con xin lỗi bố. Con đau xót, con hối hận lắm. Xin bố tha tội cho con… Cấp cứu bố của bồ, con đưa cho nó 100 triệu, cấp cứu bố đẻ con đóng góp 10 triệu, lại còn nói bận chưa về được. Anh Cả quát, chửi mắng con. Con si mê. Con thất đức. Con hận lắm. Con lạy bố trăm ngàn lạy.

Nói rồi hắn khóc òa lên thảm thiết, mỗi lúc một to. Tiếng khóc càng to, vòng hoa lại càng sột soạt rung mạnh.

Hắn chắp tay lạy liên hồi, cúi rạp gần sát mộ. Vòng hoa động đậy rung rinh càng mạnh, hắn sung sướng reo lên:

- Bố thiêng lắm. Bố lên gặp con rồi. Bố tha tội cho con.

Không biết là thương bố, hay là hối hận mà hắn gào lên thảm thiết. Một con cú mèo bay qua rít lên những tiếng kêu rùng rợn. Hắn lạnh người. Chắp tay vái lạy liên hồi vào vòng hoa động đậy.

Hắn khóc gào len dữ dội. Vòng hoa viếng rung mạnh đột nhiên kéo nhau chuỗi xuống.

Con Vện (người bạn của bố nó nuôi 12 năm) nằm giơ 4 chân lên trời giãy, giãy như người động kinh. Đột nhiên nằm nghiêng lại duỗi thẳng 4 chân, rung lên dữ dội. Đôi mắt đỏ như màu máu long lên sòng sọc nhìn trừng trừng vào mặt thằng Thêm, hắn có cảm giác như đôi mắt đỏ hoe đang bắn ra những tia oán hờn trách móc. Thằng Thêm sợ quá không dám nhìn. Hắn lại lạy lia lịa vào con chó mà không giám mở mắt nhìn.

- Vện ơi! Tao lạy mày. Té ra không phải bố tao lên gặp tao mà là mày. Chính mày đã theo bố tao lên rừng kiếm củi về nuôi tao ăn học. Mày đã đuổi theo con rắn đuổi bố tao. Mày đã chiến đấu sinh tử hằng giờ, đã cắn chết nó, mày bị thương ở chân. Mày đã cứu bố tao. Mày tình nghĩa lắm.

Hắn hé mắt ra nhìn thì đôi mắt đỏ hoe đã chuyển sang màu trắng giã, bọt mồm bọt mép phun ra trắng xóa. Hai dòng nước mắt giàn giụa chảy xuống

Thằng Thêm béo quay người sang chính mộ, vừa khóc vừa van lạy:

- Bố ơi! Con hối hận lắm rồi. Bố tha tội cho con. Hiện nay có tin đồn rục rịch về con, con sẽ là khúc củi tươi… . Bố “sống khôn chết thiêng” phù hộ cho con “tai qua nạn khỏi”. Con biết ơn bố suốt đời.

Hắn lại nói với con chó:

- Bố tao chết rồi, mày cũng theo bố tao mà chết rồi. Còn tao, tao còn đáng sống trên đời nữa không? Vện ơi!

Hắn lại òa khóc lên lần nữa rồi nằm gục bên nấm mộ dưới ánh trăng mờ lạnh lẽo của bãi tha ma…

Đã 9 giờ rưỡi tối chưa thấy Thêm về, chị Hai và thằng Thành- con trai chị chạy ra mộ tìm. Đến nơi hai mẹ con giật mình. Thằng Thêm nằm gục ra trước mộ còn con Vện cũng đã chết nằm cạnh. Chị Hai ứa nước mắt. Thằng Thành cũng sụt sùi, tay xoa đầu con Vện vẻ tiếc thương. Tang gia bối rối chả ai để ý đến Vện. Mấy ngày nay không thấy nó đâu tưởng nó khôn nên bị người ta bắt trộm. Ai ngờ hôm tiễn cụ ra nó cũng đi theo. Mai táng xong mọi người về. Vện ở lại với cụ.

Cắm xong nén hương lên mộ, Chi Hai đỡ thằng Thêm Béo dậy rồi bảo Thành ngày mai cùng bác Cả ra chôn cất và thắp hương cho Vện.

Trên đường về vì quá sốc và khóc nhiều, thằng Thêm Béo bước chân liêu xiêu lảo đảo. Không biết đôi chân của hắn có còn trụ vững trong cuộc đời này nữa không??

 

Lê Viết Đương

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chạm mặt chúa rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Mấy cậu học trò vừa bắt cá, vừa trêu đùa nhau vui vẻ vượt lên phía trước. Vân Trang theo sau, dùng đèn pin soi bên bờ suối xem cá kéo cả bầy ăn quả ươi rơi chìm dưới suối. Trên mặt đá nằm dưới làn nước, gần sát bờ có loại rêu mọc xanh màu đọt chuối, thân và lá gần giống như hoa mười giờ, nở hoa màu đỏ tươi, năm cánh, cánh hoa giống như cánh hoa hồng. Bầy cá chỉ to hơn đầu đũa một chút, sống lưng màu đen, phía bụng vảy màu vàng tươi kéo dài đến tận đuôi, vây quanh các bông hoa như đang ngắm nhìn.
Xem thêm
Thuần hương - Truyện ngắn
Đây không phải kiểu truyện đọc để biết chuyện gì xảy ra, mà là kiểu truyện đọc để đắm trong một trạng thái cảm xúc và suy tưởng.
Xem thêm
Mùa phượng chết - Truyện ngắn của Việt Nga
Đêm, hai thằng ngồi ở góc xa nhất của sân vườn nhà Thắng nên không nhìn rõ mặt nhau. Chỉ thấy đốm thuốc trên môi Thắng tắt rồi lại lóe liên hồi. Thắng chưa khi nào tưởng tượng ra rằng Ngân có đủ dũng khí đến gặp Hoa, khóc nức nở thú nhận cô đang mang trong mình giọt máu của anh, rồi van xin Hoa hãy nhường Thắng cho cô, để con cô có bố. Hoa xinh đẹp, giỏi giang, thiếu gì chọn lựa. Còn Ngân, nếu Thắng không chịu cưới, thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất là cái chết. Đó là khi giữa Thắng và Ngân hoàn toàn chưa có chuyện gì. Đến lúc “có chuyện gì” thì chưa kịp biết Hoa có sao không, Thắng đã phải vội vã làm đám cưới. Sau đám cưới cả năm trời Ngân mới mang bầu. Vậy mà… Người xúi Ngân việc đó là Hoàn. Và âm mưu ấy đã thành công như mong đợi. Không một lần Hoa ngoảnh lại nhìn Thắng nữa.
Xem thêm
Giấc ngủ đại ngàn – Truyện ngắn Vũ Minh Phúc
Khi bắt đầu viết truyện ngắn này, em đã cố gắng hình dung và nhớ lại khu rừng mang tên ông: Tướng giáp. Ông là vị tướng của nhân dân, vị tướng của hòa bình, có điều gì cuốn hút đến thế. Và những nơi ông đi qua, những chiến tích ông từng làm cho nhân dân ta, đều khiến lớp trẻ chúng em muôn phần kính trọng, tự hào và ngưỡng mộ. Làm sao có thể quên đi được những trang sử hào hùng ấy. Làm sao không kính trọng một con người, một vị tướng đã trở thành huyền thoại ngay cả khi ông còn sống. Em cứ nghĩ đã có một cánh rừng đại ngàn đã đi vào giấc ngủ và cũng có một vị tướng huyền thoại cũng chìm trong giấc ngủ ngàn thu ở Vũng Chùa – Đảo Yến: Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Xem thêm
Chuyện cổ tích – Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Nga
Một năm trôi qua, rồi nhiều năm trôi qua, cuốn sách vẫn ở yên trên bàn khách sạn. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao nhiêu khách lưu trú đã ra vào căn phòng ấy. Có người không ngó đến cuốn sách một giây. Họ thuê phòng khách sạn khi đêm khuya và ra đi khi mặt trời còn chưa mọc. Nhưng cũng có người ở đến mấy ngày. Họ cầm sách lên, ngắm nghía, lật ra, tò mò đọc những dòng thư nhắn của bà chủ và rồi lại để lại chỗ cũ… Cuốn sách cứ nhẫn nại chờ đợi. Nó nhẩm tính trong đầu, với ngần ấy thời gian, cô chủ nhỏ ngày xưa cũng đã lớn lắm rồi. Có thể cô không còn thích đọc truyện cổ tích như ngày xưa nữa… Cũng có thể cô đã không còn nhớ mình từng có một cuốn truyện cổ tích thế này ... Nhưng nó vẫn kiên trì chờ đợi và hy vọng…
Xem thêm
Đóa hồng đẫm sương – Truyện ngắn của Võ Chí Nhất
Nhà văn Võ Chí Nhất là một cây bút trẻ kiên trì sáng tạo dòng văn trinh thám - tội phạm, với series truyện về nhân vật Đại úy Hà “ớt”. Anh bắt đầu sự nghiệp viết lách từ 2013, tiểu thuyết Pho tượng cổ được NXB Công an nhân dân xuất bản năm 2025 là tác phẩm thứ 7 của anh.
Xem thêm
Nhang Tàn – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Ngồi một mình trong căn phòng làm việc nhỏ, nơi tòa soạn đã thưa người. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe, tiếng rao hàng, tiếng gọi nhau í ới mua mai, mua bánh, tất cả hòa lại thành một bản nhạc quen thuộc của những ngày cuối năm. Huệ nhìn ra ô cửa kính, nắng rớt xuống từng mảng vàng nhạt, mỏng như một lớp ký ức đang chậm rãi phủ lên lòng mình.
Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm