TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Khúc ru Đồng Lộc của Nguyễn Minh Khiêm

Chùm thơ Khúc ru Đồng Lộc của Nguyễn Minh Khiêm

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-08-17 12:22:12
mail facebook google pos stwis
1237 lượt xem

Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm

 

Khúc ru Đồng Lộc

 

Xin ru các chị một câu

Bằng hương bồ kết, bằng màu trăng quê

Chim sau bom đạn đã về

Rừng sau bom đạn bồn bề thông reo

Tuổi xuân lộc biếc tình yêu

Thành muôn ngọn gió cho diều vút bay

Tóc xanh bết đạn bom cày

Thành ăm ắp lúa, thành đầy sắc hoa

Mắt dào dạt sóng sông La

Bao nhiêu dữ dội nõn nà sinh sôi

Bao nhiêu tiếng nổ xé trời

Ngọt về câu ví trên môi trăng rằm

Bao nhiêu ngột ngạt dưới hầm

Mùa xuân thành lá cỏ cầm trao nhau

Bao nhiêu thương tật đớn đau

Têm thành trái ngọt dâng trầu mẹ xơi

Bao nhiêu sức tuổi hai mươi

Thành sim mua tặng vùng đồi thanh tân.

 

Xin ru bằng tiếng chuông ngân

Các chị ngồi hát một lần thảnh thơi

Một lần rực rỡ áo phơi

Không lo bom nổ xé trời tóc bay

Một lần nón trắng cầm tay

Đi trong lễ hội bướm say ngợp lòng

Một lần gặt lúa trên đồng

Tiếng cười vang cả thôn trong xóm ngoài

Một lần nâng cánh hoa tươi

Dưới trăng mười sáu trao người mình thương

Xe hoa lộng lẫy cung đường

Lính về từ mọi chiến trường đưa dâu

Lại thì thụp đấm lưng nhau

Lại như nắc nẻ cười sau cái nhìn

Hạt rụng xuống bật chồi lên

Cái cây cái lá đọc tên tuổi mình

Cơm không phải ủ để dành

Mẹ không phải níu gãy cành gọi con

 

Xin ru bằng củ ấu tròn

Ngã Ba Đồng Lộc trăng non gọi rằm

Tuổi tên các chị thành trầm

Cho non nước mãi nghìn năm màu cờ

Thanh tân ngọn gió non tơ

Hoa trinh nữ hát sau giờ bom rung

Trường Sơn xanh mướt màu thông

Lược gương bồ kết về chung mái nhà

Mấy lần mây trắng thành bà

Các chị mãi mãi vẫn là thanh niên!

Giở trang nhật ký ra xem

Mười sao Trinh Nữ sáng trên bầu trời!

Long lanh cái thuở ngủ ngồi

Lá ngụy trang hát cả nơi giường nằm

Mảnh bom bỏng ngón tay cầm

Đến khi chợp mắt thành tằm nhả tơ.

Cung đường đã dệt thành thơ

Hồng Lam, Linh Cảm…ngẩn ngơ thuở nào

Hân hoan những chuyến xe vào

Tưng bừng nhộn nhịp vẫy chào xe ra

Mười chị vẫn ở Ngã Ba

Như thời cả nước lao ra chiến trường

Cuốc cào đỡ nhớ cung đường

Cái kim sợi chỉ đỡ thương nhớ nhà.

Hỡi ai tới đặt vòng hoa

Xin đừng viết chữ vắt qua mặt người

Các chị biết họ tên rồi

Không đền ơn được cả đời ăn năn!

Còn bận lắng tiếng xe lăn

Làm sao nhớ hết bước chân mà tìm?

 

Tôi về xin một quả sim

Nghe lại nhịp đập trái tim cung đường

Câu thơ thắp một nén hương

Ngã Ba Đồng Lộc thỉnh chuông nguyện hồn.

 

 

Cưỡi trâu về lại tuổi thơ

 

Cưỡi trâu về lại tuổi thơ

Quần đùi rách đũng đến giờ vẫn nguyên

Gió lùa qua tuổi thiếu niên

Vô tư giọt nắng thôi miên tiếng cười

Một đời bao thứ đánh rơi

Dây thừng buộc được mình tôi trở về!

 

Cào cào đá rách cơn mê

Mắt cong lá cỏ chiều quê gió lồng

Mấy vành nón xoạc bỏ đồng

Quay như chong chóng mùa đông mùa hè

Chiếc diều đứt mắc bờ tre

Giấc mơ trĩu nặng mấy bè gỗ lim

Chái nhà lách chách tiếng chim

Hồn ra ngõ đứng qua đêm thấu ngày

Ngắm làng qua chỉ vân tay

Nốt bung đồng cạn, nốt lầy đồng sâu

 

Bầu trời mở trên lưng trâu

Tuổi thơ xanh biếc một màu lá sen

Đi qua thế giới đồng tiền

Đôi khi tưởng chẳng bình yên trở về

Vẫn răng rứa, vẫn mô tê

Bao nhiêu lá rụng chẳng hề cành thưa

 

Tồng ngồng giọt nắng tắm mưa

Nồng nàn hơn cả ngày chưa xa làng.

 

 

Mảnh ruộng cuối cùng

 

Thẫn thờ gói bạc trong tay

Ruột như xát muối, ớt cay xé lòng!

Còn một mảnh ruộng cuối cùng

Bao cửa ép xuống, bao vòng ép lên!

Giấy mời hội họp triền miên

Cấp dưới giải thích, cấp trên thỉnh cầu!

Lời xa rào trước đón sau

Lời gần nghe tiếng thớt dao lạnh người!

Nào con cái lớn cả rồi

Chẳng nhẽ cứ sống mãi nơi xó nhà?

Nào đảng viên của quê ta

Chưa ai loại bốn, loại ba bao giờ!

Đạn bom dần đã nhạt mờ

Từ trong khuất lấp bất ngờ lại rung!

Bao đời gốc rễ nhà nông

Vần xoay phút chốc bỗng không ruộng cày!

Cầm tiền là để trắng tay

Cầm tiền là để rồi đây bỏ làng!

Tấc đất vái lạy tấc vàng

Càng đô thị hoá làng càng chênh chao!

Mượn làng một khúc ca dao

Làm nơi bỏ nắm đất vào thắp hương!

Bắt đầu một cuộc tha phương…

Giá mà cứ ở chiến trường như xưa!

 

 

Trên bàn cờ thế

 

Thông sao hiểu được nỗi người

Trúc sao hiểu được nỗi đời thẳm sâu

Đá sao hiểu được lòng đau

Suối sao hiểu được sóng trào trong mơ!

Côn Sơn mình một cuộc cờ

Mình một thế trận bao giờ giải xong?

Ức Trai ơi, tình một phong*

Muôn sau có mở nổi không hỡi Người?

Bốn phương giặc dã tan rồi

Cần chi tuyệt bút viết lời hùng thư?

Người về núi lánh nạn ư?

Bao nhiêu lưới độc giăng từ Hoàng Cung!

Hoa văn chạm dưới bệ rồng

Đều là lá ngón, đều cung nỏ bày!

Dù người cưỡi hạc vào mây

Làm sao thoát được lưới vây trập trùng!

Triều đình một nửa gian hùng

Một nửa bất chính, nửa ngông bạo quyền.

Nhiễu điều thành Lệ Chi Viên

Cỗ xe tâm phúc thành miền xe tang!

Tấu trình toàn giọng hoạn quan

Cầm cân luật pháp thì toàn lâu la!

Dạn dày trận mạc xông pha

Không hề biết lối vượt qua gian thần!

Dù tru di đến mấy lần

Sao Khuê vẫn sáng trong ngần muôn sau!

Câu thơ rũ hận thù sâu

Ung dung vào chốn thanh cao vĩnh hằng.

Hình như trong phấn thông vàng

Trên bàn cờ thế Người đang trở về.

 

Nguyễn Minh Khiêm

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm