TIN TỨC
  • Thơ
  • Huỳnh Ngọc Lan - Người đàn bà đi qua mùa gió

Huỳnh Ngọc Lan - Người đàn bà đi qua mùa gió

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-11-11 22:16:07
mail facebook google pos stwis
803 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Huỳnh Thị Ngọc Lan

Bút danh Huỳnh Ngọc Lan.
Học khoa Hóa - Trường đại học tổng hợp Hà Nội.
Vào hội VHNT Bà Rịa-Vũng Tàu năm 2008.

Tác phẩm đã xuất bản:

  • Tập thơ Chắt Chiu xuất bản 2011
  • Tập thơ Miền Cỏ xuất bản 2017
  • Tập truyện ngắn Ngày Xanh Xưa xuất bản 2025.


Giải thưởng: Tập thơ Chắt Chiu đoạt giải 3 cấp tỉnh dịp giải thưởng 5 năm.

Huỳnh Ngọc Lan là gương mặt quen thuộc của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ), ghi dấu ấn ở cả hai lĩnh vực: văn xuôi và thơ. Nếu truyện của chị cuốn hút người đọc bởi những tình tiết bất ngờ, gần gũi và duyên kể tự nhiên, thì thơ mới thật sự khẳng định một phong cách riêng, khó lẫn.

Tạo hóa dường như đã ưu ái ban cho Huỳnh Ngọc Lan cả nhan sắc lẫn tài hoa – người phụ nữ vừa là “nàng thơ” thấp thoáng trong hội họa, văn chương của nhiều tác giả, vừa là nghệ sĩ có thể múa đẹp, vẽ đẹp, trình diễn thơ đầy hấp dẫn... Nhưng cuộc đời cũng trao cho chị không ít truân chuyên, sóng gió. Có lẽ chính từ những đợt sóng ấy, Huỳnh Ngọc Lan đã gửi vào thơ mình một thế giới nội tâm tinh tế, đằm sâu và tràn đầy nữ tính – nơi mỗi con chữ ngân lên nhịp thở của một tâm hồn đẹp mà đa đoan.

Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Huỳnh Ngọc Lan do nhà thơ Vũ Thanh Hoa chọn và giới thiệu.
 

Nhà thơ Huỳnh Ngọc Lan

 

TUỔI THẦN TIÊN

Mây tạc hình thù kì lạ phía xanh xa
Trí tưởng con chạm tầng cổ tích
Tinh khôi như sương
Trong ngần như sương
Nắng rung reo từng giọt.

Sắc hoàng hôn vẫn hồng tươi ánh ngày
Chưa thấu hiểu có đêm dài không đáy
Giấc vô tư mộng lành êm ái
Chút ưu phiền gió mang đi.

Xin bình yên rải ấm lối con về
Sau cánh cổng hoa vàng tiếng cười trong trẻo mãi
Xin dòng sông lưu hồn trăng sao ở lại
Chở đầy mộng mơ con.

 

GỬI NGƯỜI XA XĂM…

Thôi đừng giận nữa người ơi
Khói sương ấy thoảng một thời đã xa.

Thân tằm rút ruột nhả tơ
Nửa đời đau mới có thơ tặng người.

Ngẩn ngơ đứng, ngẩn ngơ ngồi
Ngẩn ngơ tìm chữ, tìm lời tri âm.

Thôi! Đừng tỏ nữa vầng trăng
Trước lung linh cõi tơ lòng lại rung.

 

DẤU BIẾC

Gió lang thang tan mây ngày cũ
Dấu yêu phố đẫm sắc hanh vàng.

Dốc quanh co nhuốm hình hơi thở
Nối hai đầu chạm dấu chân quen.
Dập dờn thông cung đường như sóng rẽ
Tâm tư tràn tiếc nỗi dở dang.

Khó có thể vô tình quên ngày cũ,
Khi Dã Quỳ đang rạo rực mùa yêu.
Em nhớ anh như nhớ về giấc mơ
Dậu Tường Vi cuối đường chưa đổ nát.

Giữa sơn phong thác trắng trời ca hát.
Mi Mô Sa
Sương giá
Biếc vào trong.

 

TÌNH BIỂN

Biển lắng và dịu êm
Màu thảo nguyên xanh thẳm
Bức bối tràn đêm trắng
Giông gió hoá bạc đầu.

Cồn cào nơi vực sâu
Sóng nhoài hôn vách đá
Phút giây khi từ giã
Sóng cuộn xiết lòng nhau.

Hạnh phúc hay khổ đau
Mà dốc lòng sóng hát?
Nguyện vỗ về tan tác
Dưới chân bờ dấu yêu.

Biển hào phóng nhường nào
Tình muôn năm sóng dậy
Lay động cả trời sao
Niềm riêng sâu thẳm ấy.

 

NHẦM

Ta cột nhầm cánh buồm vào nhau
Ngọn gió lắc lư không tìm ra bến đỗ
Em đơn côi vầng trăng goá bụa
Trái tình yêu đắng đến bao giờ.

Em sợ nụ hôn nhàn nhạt hững hờ
Trên luống xanh ta dối lừa cây cỏ
Em không muốn còng lưng gieo hạt nữa
Sau vụ mùa thất bát cánh đồng anh.

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ GIẤC MƠ

Người đàn bà đứng trước gương
Soi đáy mắt ngỡ mình lầm lỗi
Sắc xuân thuở ấy
Đâu rồi long lanh?

Người đàn bà gom thơ để dành
Lắng vào câu hát
Thương bờ lau xoã tóc
Ngậm ngùi trắng phút chia phai.

Người đàn bà ước một vòng tay
Trao cả mênh mông cho tim mình ấm lại
Gió vô tình vẫn thổi
Một mình đi qua mùa đông.

Người đàn bà trôi theo ánh trăng
Lạc vào cỏ dại
Mộng mơ quên tuổi
Nỗi nhớ bơi ngược dòng.

Người đàn bà đi qua thác ghềnh
Khổ đau ngẫm vào sương khói
Vẫn còn bông hồng ở lại
Thơm vào giấc mơ…

 

DẠ KHÚC

Mưa va vào ngọn lá
Dạ khúc vây
Giăng thương nhớ ngổn ngang.

Em tươi mới trong những điều xưa cũ
Hương ngát tận cùng
Chợt thèm giấc đi hoang.

Bước trong đau về phía mộng
Vội vã quay lưng
Gió bụi phía bão người.

Sông im lặng
Tâm tư dồn theo tuổi
Gửi muộn phiền nơi sóng gió đại dương.

Khoảng lặng em
Ru lòng yên tĩnh
Trước buồn vui vắt cùng kiệt sức mình.

Mưa thương tình giao hòa dạ khúc
Run rẩy, bồng bềnh
Say dậy giọt đêm rơi.

 

DÒNG SÔNG CỔ TÍCH

Dòng đời ngổn ngang trăm nỗi
Cuốn theo thân phận chúng mình.
Một chiều sóng cuồng, gió giật
Xô ta về phía bên sông.

Dòng xanh hai bờ cổ tích
Thẳm sâu chuyện của ngày xưa.
Gió cứ vút lời ngang trái
Buốt lòng sông tự bao giờ?

Ta hồn nhiên thấy mình thơ dại
Phút bên nhau hoang vắng được lấp đầy.
Trăng cũng chợt thì con gái
Quên mùa trăng lu.

Em nao lòng khi phải rời xa
Nơi gặp anh có dòng cổ tích.
Và khắc khoải tháng ngày nỗi khát
Được đắm mình bên ghềnh thác bến bờ anh.

 

CHẮT CHIU

Đừng vô tình với gió
Hương mang đầy hồn cây
Phút rồ dại thơ ngây
Được lăn mình trên cỏ.

Đừng hững hờ trước lá
Cội nguồn ấm sắc vàng
Nâng một chùm hoa sữa
Mang cả mùa đông sang.

Chắt chiu từng giọt xuân
Mong đất trời thêm lộc
Khát vọng như chồi biếc
Vươn xanh cùng muôn xanh.

Đừng vô tình hỡi anh
Mà đau lời hò hẹn
Không chắt chiu kỉ niệm
Lấy gì làm trăm năm?

HUỲNH NGỌC LAN

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm