TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ của các nhà báo (chùm 2)

Thơ của các nhà báo (chùm 2)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-06-18 13:07:09
mail facebook google pos stwis
1939 lượt xem

Nhân kỷ niệm 98 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu một số chùm thơ của các nhà thơ – nhà báo là hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

 

BÙI PHAN THẢO


Những ngọn khói về trời

 

Có ai kêu nóng quá

xác thân này tro bụi người ơi

nhức nhối từng cơn đau thắt ngực

hoàng hôn đưa ngọn khói về trời

 

Ở một góc Sài Gòn

nơi có những lò thiêu

ngọn khói bay lên quẩn quanh váng vất

những linh hồn lìa khỏi xác thân

dìu nhau đi và bay lên

 

Họ mong chờ được trở về nhà trong một vòng ôm

nay chỉ còn mãi mãi lặng im

nặng trĩu kiếp người gửi trong chiếc bình nhẹ bẫng

 

Ngọn khói viết tên người, gọi tên người

những sân si đời hóa thành vô nghĩa

đêm lân tinh rải sáng địa cầu

nửa sáng tối âm dương sấp ngửa

hàng triệu sinh linh từ giã cuộc đời

những linh hồn lưu lạc

 

Một đời người cũng chỉ trong một làn hơi

nụ hôn đầu mẹ cha trao nhau

con chào đời vỡ òa tiếng khóc

là hơi thở mẹ cho con làm người thiện lương

là tiếng con cười giòn giữa sân trường

 

Nhưng nay mẹ không còn nghe được tiếng con cười

mẹ không nhìn thấy con phải sống phận mồ côi

con lớn lên không có bàn tay dịu dàng của mẹ

không có hơi ấm cha đêm đêm

mẹ cha bỏ con đi giữa những ngày thành phố có mưa sụt sùi

người lớn giấu con rằng cha mẹ đi làm xa, xa lắm

con chỉ biết ngóng trông đến một ngày cạn khô hy vọng

 

Như cỏ cây thiếu ánh mặt trời

con cũng phải vươn lên đón nắng gió để dần cứng cáp

trang đời mới mở ra và con viết tiếp

theo thành phố hồi sinh

 

Những hoàng hôn người đối diện bóng mình

ngọn khói về trời vẽ nên dáng hình tâm tuởng

à ơi xin yêu thương ngủ yên.

 

Nhớ anh bao giờ nguôi?

(Thương tiếc nhà văn Nguyễn Quốc Trung)

 

Trong điện thoại của nhiều người

còn lưu những dòng tin anh nhắn

anh dặn dò kỹ lưỡng

con virus này quái ác lắm nghe em

sáng nào anh cũng gởi hình đóa sen kèm lời chúc mừng sức khỏe

bữa anh nhắn nói sắp đi chích ngừa

rồi được tin anh vào bệnh viện

nào ngờ tin nhắn thưa dần, đợi chờ, xót đau…

 

Vẫn phải tin dẫu từng nghĩ là không thể

vâng, anh về với quê nhà, với yêu thương

anh thủ thỉ bằng giọng hiền từ nhỏ nhẹ

viết đi em, những trang viết cho đời

anh ra đi mùa dịch giã

không đến được với anh

cả nước văn nhân vọng về thương tiếc

 

Giá anh có đủ 2 mũi chích ngừa

giá không phải con Delta quái ác

đời này đâu mất anh

không, anh vẫn còn đây, dáng gầy, bước vội

nét cười quen, giọng nói quen

đôi mắt anh nhìn thăm thẳm…

 

Đời mình, anh gửi hết vào những trang văn

kín mít riêng tư, đi về lặng lẽ

anh nhen từng ngọn lửa

của người đi qua tuổi thanh xuân sau những cánh rừng

phố phồn hoa vẫn giữ mình hồn hậu

những cuộc chiến có tiếng súng và không tiếng súng

anh vẫn là người lính cùng những hàng chữ xung phong

 

Nay bàn chân anh bước qua để những người ở lại

nhớ thương anh bao giờ mới nguôi?

 

TRẦN HỮU DŨNG


Mùa xuân - những hồi quang & châu thổ

1.

tôi uống một cốc ban mai sảng khoái

mùa xuân ngái ngủ nơi mái nhà hàng xóm nắng rỡ vàng chói

dù lặn sâu dưới những hào rãnh mốc meo bụi thời gian

năm tháng – đáng nói gì chăng những nhịp đập bình thản hay hối hả?

màu đỏ của lửa vờn/ tiếng ùng ục nồi bánh tét sôi réo

trộm tuổi mình. soi gương mặt mình vào bầu trời xanh cao ngất

 

2.

bàn chân dẫm lên đất ẩm/ mùi quê hương nồng nàn ngạt thở

đám nhạc tài tử bác Tư Cò/ câu cải lương xuống xề muồi thơm trái chín

lâu rồi tôi giọng khàn không thuộc nổi điệu lý lắt lay

bé thơ đi lẫm đẫm/ kêu bà ơi con chó phèn nó hửi con

còn hơi hướm nào nơi tôi làng xóm nhận người quen

bà con còng lưng cõng mùa lúa, mùa tôm, mùa chạy lũ

nằm võng nghe mọt nghiến mòn từng thớ gỗ

sắc lẹm ánh nhìn. ngỡ từng mũi kim châm

những luồng hồi quang lấp lánh những bước chân trở về

họ gọi tên cúng cơm. tôi nghẹn như một lời thề

 

3.

dù hình dung chậm rãi như đếm từng giấc mơ con con,

cái lung linh ngày xuân vẫn thoát ra và tụ lại bất ngờ

làm sao không trôi xuôi cuộn chảy như dòng nước sông Cửu Long kia

mỗi người tự giữ lấy khu vườn tâm tưởng chăm bón vun xới

hạnh phúc, kỷ niệm và những thói quen đỏng đảnh riêng tư

cái ảo giác/ góc trời/ khói nhang thơm lừng vị Tết/ bao lì xì đỏ tuổi nhỏ

 

4.

dù bận rộn thế nào tôi cũng về lại về lại nhà nội ngày xuân

uống cốc rượu đế cay nồng. uống trọn những ban mai hừng hực nắng

những nhánh sông chảy/ phập phồng hơi thở châu thổ

treo tuổi mình. đốt hết tuần hương

đêm nổi lửa. soi thấu khắp từ miền quê ra biển

đỏ rực chân trời/ những hồi quang lấp lánh hối thúc mãi không thôi


 

Kịp mừng thêm tuổi

 

Cô em năm ngoái

Lên núi cúng chùa

Ước gì vái lạy

Biết lấy chồng chưa?

 

Thêm một tuổi đời

Soi gương thấy khác

Ngơ ngác mái hồn

Bầy chim nhạn lạc

 

Tuổi xuân đi về xứ xuân

Kịp mừng tia nắng ban mai.

 


KHÁNH CHI


Nơi ở của mùa xuân

 

Có một thời

Tôi tưởng tượng mùa xuân

Bằng những hình vẽ màu của con trẻ

Những cành non

Những nụ hoa

Những chú chim sẻ

Thong dong nhặt hạt trong nắng mai

 

Và một thời

Tôi tưởng tượng mùa xuân

Bằng những kiến thức phổ thong ai ai cũng biết

Rằng hết mùa hạ, hết thu, hết đông

Mùa xuân sẽ đến

Trái đất không bao giờ lộn ngược vòng quay

Trái đất không có đôi mắt

Để ngoái nhìn, hối tiếc những mặt trời đi qua

Và tôi nhìn về mùa xuân

Trong trật tự của thời gian

Trong trật tự của vạn vật

Trong trật tự của đời người

Trong trật tự của những điều không thay đổi

Bằng cái nhìn nôn nóng, cái nhìn đau đớn, cái nhìn trách móc, cái nhìn hân hoan, cái nhìn cam chịu

 

Tôi thu vào mình những khoảnh khắc giọt sương long lanh

Tôi tìm mặt trời trong những nhỏ nhoi bất chợt

Tôi lượm lặt mùa xuân giữa mênh mông vũ trụ

Cái mùa xuân ôm được để mà yêu

 

Và giống như những giọt sương buổi sớm mai

Tôi bốc hơi dần nỗi hân hoan

Tôi bốc hơi dần nôn nóng

Tôi bốc hơi dần trách móc

Lặng yên một giọt sương bốc hơi

 

Để khi tất cả tan vào thinh không

Khi chỉ còn tôi nhận ra cái vệt tôi mờ nhạt

Tôi bỗng tìm thấy mùa xuân

Ở trong đáy trái tim mình

Lẫn giữa đắng cay

Lẫn giữa hân hoan

Giữa những tầng hạnh phúc của yêu thương và chia sẻ.


 

Này người yêu dấu ơi

 

Đêm đã qua và ngày đã rạng

Em đã mở cửa và bước ra ban công

Ngửa mặt đón một làn gió mới

Một bình minh mới

Một niềm vui mới

Anh ở đâu?

Phía khuất xa chân trời

Phía khuất sau phố xá

Phía khuất sau vất vả

Của một cuộc đời mỏi mệt những tiếp nối và tiếp nối dài dặc kiếm tìm

 

Này người yêu dấu ơi!

Trên ban công nhỏ

Em nhặt được

Một tiếng chim buổi sáng

Nó hót rất dài giọng long lanh niềm vui

Em nhặt được giọt sương khuya

Sẵn sàng bốc hơi vào ban ngày bằng những li ti huyền ảo

Em nhặt được nụ cười em trong muôn kẽ lá nhỏ

Nở bừng vào sớm mai rực rỡ thanh khiết đến bất ngờ

Còn anh, anh đang tìm kiếm gì?

Trong những khói bụi kia

Nơi những ồn ào đông đúc kia

Em biết rằng, những gì anh lượm được

Từ những quặng mỏ trái đất

Những gì anh giành giật được

Từ lòng ham muốn con người

Đều rất quý giá.

Là những thứ bao người khát them và chẳng bao giờ no đủ

Nên anh sẽ phải che đậy và giữ gìn bằng thứ mật mã rắc rối khó lường

 

Này người yêu dấu ơi!

Rồi sẽ có một ngày người mỏi mệt với gánh nặng bạc vàng

Lạc lõng giữa những tầng hối hả

Người có đi tìm em không nhỉ?

Mà sao tìm được

Khi con đường chúng ta đi ngược nhau – về hai nẻo

Nẻo anh nặng trĩu kiếm tìm

Nẻo em mong manh đón nhận

Khi mật mã kho báu của anh chỉ toàn chữ số

Khi mật mã niềm vui em là tình yêu rộng mở

Và tiếng chim long lanh, và sương đêm huyền ảo và hương thơm hoa cỏ

Dịu dàng nôi võng đưa em

Vào một bầu trời thênh thang, không anh.

 

LÊ THIẾU NHƠN


Mẹ dạy con yêu đất nước

 

Có thời khắc bầm gan tím ruột

Nhà thơ sống chung tham nhũng

Câu thơ thoả hiệp nhiễu nhương

Con dợm chân muốn quay về quê cũ

Chỉ tiếc ruộng không còn

Mưa dột một mái hiên

 

Tuổi hai mươi của con từng hăm hở

Khát vọng ngây ngô

Ước mơ tội nghiệp

Chốn công danh lắm nanh vuốt vật vờ

 

Con lúc nào cũng yêu day dứt đất nước này

Đất nước như mẹ giản đơn và chịu đựng

Từ cổng nhà mình, con khiêm nhường bước đi

Lo ngày trở lại không còn cao thượng!


 

Dịu dàng ơi

 

Em dịu dàng thế

Đừng cho tôi hy vọng

Mơ ước thì buồn

Năm tháng vẫn lênh đênh

 

Tôi sợ tôi phụ em

Em nhìn đăm đắm thế

Em cười vời vợi thế

Tôi chỉ cành khô đau đáu bão bùng

 

Tôi tin em thánh thiện

Sao phố phường ngờm ngợp người dưng

Về thôi ngựa gầy ngày mai vó cũ

Cỏ chiều bí ẩn cũng từng xanh!

 

HỒ THI CA


Em và tôi

 

Hai ngày chưa đến, đầy sân hoa vàng

Ba đêm thức đợi ánh trăng

Và bao lâu nữa... tôi tần ngần mong.

 

Em không đến? Em đến không?

Đào ơi đừng rụng mùa hồng của tôi

Mai ơi khe khẽ mà rơi

Vàng ươm nỗi nhớ người ngồi đếm hoa.

 

Tôi thầm: đừng trách người ta

Hai người xa lạ có bà con đâu?

Tơ trời mỏng mảnh bắc cầu

Gió thoang thoảng cũng sợ màu lá phai.

 

Lầm nên đếm một thành hai

Lẫn nên con mắt nhìn ai cũng thành...

Ngày vàng tươm nhú ngày xanh

Bốn mùa tôi khấn điềm lành cho em.


 

Một giọt đắng

 

Em đừng khóc nữa

Mùa hè đã nhỏ xuống tiếng ve

Mùa thu áo choàng gục đầu sau bậc cửa

Mùa đông âm thầm từng bước xám tro

 

Em đừng khóc nữa

Hỡi con chim sẻ giấu mỏ lặng thầm

Cơn bão nuốt vào bụng mình tia ánh sáng

Anh quay về bản ngã của lao lung

 

Em đừng khóc nữa

Đôi vai gầy sao chịu thấu nỗi đau

Chiếc lá vàng rơi cũng làm chao vai đấy

Cơn mưa ập về ướt sũng đời nhau

 

Em đừng khóc nữa

Sự long lanh kia gặm nhấm cuộc đời anh

Bàn tay mòn mỏi chỉ vì hoài đấm cửa

Mùa thu vàng vẫn chẳng hiện lá xanh

 

Hỡi em yêu hãy đừng gào thét nữa

Ngày mai rồi sẽ chẳng có nhau

Anh biến mất như chưa hề tồn tại

Em hóa thành giọt rượu đắng hanh hao.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm